apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ - Q.5 – Chương 8: Cái giá phải trả (1)

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ

Tác giả:

Q.5 – Chương 8: Cái giá phải trả (1)

Trong phòng thay áo sớm đầy mùi thuốc súng.

Thư Tử Hạo từ mặt đất gượng đứng dây, cười lạnh: ‘Cung Quý Dương, anh đang sợ hãi. Anh ra tay thu mua thương hiệu thời trang của Leila mục đích chẳng có gì ngoài chuyện muốn cô ấy ngoan ngoãn quay trở lại bên cạnh anh. Anh làm như vậy vốn chẳng phải là yêu cô ấy mà chỉ là muốn thỏa mãn thói hư vinh của mình!’

Nghe tiếng cười lạnh của , đôi mắt đẹp của Cung Quý Dương híp lại đầy vẻ nguy hiểm …

‘Thư học đệ thân ái, ngươi thật là quan tâm Tranh Tranh, xem ra ta cũng nên cùng ngươi tính toán món nợ của tám năm trước!’

Nói xong vung tay qua, sức lực cực kỳ dũng mãnh đánh quyền lên mặt Thư Tử Hạo!

Một quyền này, muốn đánh từ lâu lắm rồi!

‘Ô …’ Thư Tử Hạo rên lên tiếng, thân hình cao lớn lảo đảo, lần nữa ngã nhào mặt đất.

‘Thư Tử Hạo, ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, tránh Tử Tranh xa chút, được tiếp cận cô ấy nữa, bằng đừng trách ta nhớ đến tình bạn học cũ!’

Cung Quý Dương khí thế rào rạt nhìn Thư Tử Hạo, lạnh lùng nói.

Thư Tử Hạo hung hăng lau vết máu khóe môi, nỗi tức giận trong lòng như bắn ra từ trong khóe mắt: ‘Cung Quý Dương, anh muốn tính món nợ tám năm trước với tôi sao? Năm đó là ai làm cho Tử Tranh đau khổ? Là ai trở lại? Nếu như phải là vì anh, Tử Tranh cũng phải chịu nhiều nỗi khổ như vậy …’

‘Cho nên ngươi mới nhân lúc ta rời mà chen chân vào? Thư Tử Hạo, thật ngờ ngươi tâm cơ như vậy, miệng nói những lời ngọt ngào để dụ cô ấy ngả vào vòng tay ngươi!’ Cung Quý Dương nghĩ dến đây thì lửa giận trong mắt chừng như thiêu cháy được Thư Tử Hạo.

Sầm Tử Tranh, chẳng lẽ em chịu nổi tịch mịch sao? Lúc đó anh chỉ rời mấy tháng thôi mà, chẳng lẽ thời gian mấy tháng em cũng chờ nổi sao?

Lòng chợt đau như dao cắt, càng nghĩ lại càng thống hận Thư Tử Hạo trước mặt này!

Cơn giận của Thư Tử Hạo cũng hề kém hơn chút nào, nói thẳng, giọng sắc bén: ‘Cho dù Tử Tranh chọn tôi thì cũng tốt hơn là chọn anh nhiều, anh mang đến cho Tử Tranh chỉ là đau khổ mà thôi. Tám năm trước cũng vậy mà tám năm sau cũng vẫn như vậy. Chẳng lẽ anh biết thương hiệu Leila là sinh mạng của Tử Tranh sao? Anh muốn tôi rời khỏi Tử Tranh, Cung Quý Dương, tôi cho anh biết, thể nào, vĩnh viễn cũng thể, Tử Tranh đến cuối cùng vẫn thuộc về tôi thôi!’

‘Ngươi, cái tên khốn kiếp này!’ Lửa giận trong Cung Quý Dương càng bùng lớn, bước đến lần nữa níu lấy cổ áo của Thư Tử Hạo, trong giọng nói tràn đầy hàn ý khiến người ta lạnh người: ‘Đây là ngươi tự chuốc lấy, ta cho ngươi biết, đắc tội với Cung Quý Dương kết quả là thế nào!’ Nói xong tay lại vung lên lần nữa …’

‘Cung Quý Dương, anh dừng tay!’

Ngoài cửa truyền đến giọng khàn khàn, sau đó cửa phòng thay đồ bị đẩy ra lần nữa.

Cung Quý Dương và Thư Tử Hạo cùng nhìn về phía cửa, chỉ thấy Sầm Tử Tranh đang đứng đó, mặt cũng đầy tức giận, cô giãy dụa muốn bước vào nhưng bị vệ sĩ chặn lại.

‘Buông cô ấy ra!’ Cung Quý Dương vừa ra lệnh thì các vệ sĩ lập tức buông tay!

Sầm Tử Tranh có lại sự tự do, khi nhìn thấy Thư Tử Hạo ngã nhào đất thì sắc mặt đầy kinh hãi, chạy vội vào phòng …

‘Tử Hạo, anh chảy máu sao?’

Cô bụm miệng che tiếng kêu sợ hãi, nhìn thấy khóe môi và lưng bàn tay của Thư Tử Hạo đều có dấu máu lòng cô kinh hoàng đến cực ểm.

Sau đó Sầm Tử Tranh hung hăng trừng mắt nhìn Cung Quý Dương, ‘Cung Quý Dương, anh thật quá đáng mà, tôi là người đắc tội với anh, sao anh lại phải kéo anh ta vào cục diện rối ren này?’

Cung Quý Dương thấy cô như vậy cơn tức trong lòng càng lớn, ánh mắt cũng càng lúc càng lạnh, chợt bước nhanh về phía trước, ôm cả người cô vào lòng.

‘Buông tôi ra!’ Sầm Tử Tranh thấy vai mình bị bóp đến phát đau.

‘Cung Quý Dương, anh buông cô ấy ra!’

Thư Tử Hạo gượng đứng dậy, vừa định đến gần Cung Quý Dương thì bị mấy người vệ sĩ nhanh hơn bước chặn lại trước mặt.

Đối với mấy tiếng kêu to gọi nhỏ của , Cung Quý Dương hoàn toàn chẳng để tâm đến, chỉ cúi đầu, nhìn cách kỹ lưỡng người phụ nữ trong lòng mình, ngón tay nhẹ nhàng trượt qua gương mặt trắng mịn của cô, đem cơn giận đang bùng cháy trong lòng dần dập tắt …

‘Tranh Tranh, là anh quá dung túng cho em đúng ? Bất luận là tám năm trước hay tám năm sau người em quan tâm vẫn chỉ là tên vô dụng kia đúng ? Anh cho em biết, em càng quan tâm thì anh khiến chết càng thảm!’

‘Rốt cuộc là anh muốn thế nào?’

Sầm Tử Tranh nhướng mắt nhìn vào đôi mắt đen lóa ra những tia dọa người của , vẻ mặt quyết tuyệt hỏi.

Có lẽ là Cung Quý Dương nói đúng, khi gặp lại lần nữa dùng chiêu “bám riết” này để khiến cuộc sống của cô bị đảo lộn, nhưng bây giờ nhất định là hết kiên nhẫn vì thế muốn dùng thủ đoạn ác liệt hơn.

Trên môi Cung Quý Dương nhẹ câu lên nụ cười nhàn nhạt, nói rành mạch từng chữ: ‘Anh muốn em … cầu xin anh!’

Nói xong buông cô ra, ngón tay chỉ về phía Thư Tử Hạo, lạnh giọng nói: ‘Chỉ dựa vào ngươi mà muốn đấu với ta? Ngươi có khả năng sao?’

Ánh mắt âm hiểm quét qua hai người rồi Cung Quý Dương cười lạnh tiếng, rời .

Sầm Tử Tranh sững sờ đứng ngây tại chỗ, hiểu vì sao người đàn ông kia rõ ràng là đáng ghét như vậy nhưng khi nhìn thấy bóng lưng của khi rời luôn có cảm thấy cô độc và tịch mịch thì cô lại đau lòng.

Là ảo giác thôi!??

Nhưng giọng nói lạnh lùng của như vẫn còn vang bên tai cô … cầu xin ? Cầu xin thế nào?

Hắn làm vậy chỉ vì muốn trả đũa những hành dộng và lời nói của mình buổi tối hôm đó phải ?

‘Tử Hạo …’ Cô xoay người lại, giọng đầy quan tâm hỏi : ‘Anh sao rồi?’

‘Tử Tranh …’ Thư Tử Hạo kéo cô lại gần, thèm để tâm đến vết thương đang ẩn ẩn đau, lo lắng hỏi: ‘Em tuyệt đối đừng cầu xin , Cung Quý Dương nhất định đề xuất những yêu cầu càng vô lý hơn!’

Sầm Tử Tranh nhìn gương mặt đầy vẻ khẩn trương của , trong lòng nỗi áy náy càng sâu, cô thấp giọng nói: ‘Tử Hạo, thực ra hôm nay mọi chuyện thành ra thế này đều là tại em hết!’

‘Tử Tranh, em đâu có làm sai cái gì, người làm sai là Cung Quý Dương kìa!’ Thư Tử Hạo ngờ cô lại nói thế, vội lên tiếng phản bác.

Sầm Tử Tranh nhẹ lắc đầu, cô nhìn Thư Tử Hạo: ‘Trước ngày công bố sản phẩm ngày Cung Quý Dương có đến tìm em!’

‘Cái gì? Nhưng rõ ràng em nói …’

‘Tử Hạo, xin lỗi, em giấu anh sự thật! Tối hôm đó Cung Quý Dương rất tức giận hơn nữa còn muốn ép em … em còn cách nào chỉ đành nói dối . Lúc đó em … chỉ vì sự tình cấp bách, ngờ hôm nay thật sự …’

Sầm Tử Tranh nói nên lời nữa, gương mặt trắng bệch hiện rõ sự bất lực.

Comments