apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ - Q.4 – Chương 37: Tôi là người phụ nữ thế đấy (2)

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ

Tác giả:

Q.4 – Chương 37: Tôi là người phụ nữ thế đấy (2)

‘Buông tha em? Chậc chậc, trước mắt tôi chưa có ý định đó!’

Biểu tình lúc này mặt Sầm Tử Tranh chưa bao giờ nhìn thấy qua, ngờ tám năm sau, khí phách người người đàn ông này càng khiến người ta khó dò, dường như là hoàn toàn khác với tám năm trước, Cung Quý Dương trước giờ chưa từng tức giận với phụ nữ còn nữa, thay vào đó là tổng giám đốc của Cung thị tài phiệt tự đại lại bá đạo.

‘Cung Quý Dương, anh đừng nên quá đáng như vậy. Từ lúc bắt đầu đến giờ thái độ của tôi luôn rất rõ ràng, tôi với anh vốn có khả năng, vĩnh viễn cũng có khả năng!’

Sầm Tử Tranh cảm thấy hơi thở của mình theo từng bước chân đến gần của mà trở nên hỗn loạn, cô biết trong lòng mình vì sao cứ dâng lên nỗi bất an, chỉ muốn rời xa mối nguy hiểm kia.

‘Quá đáng? Cung Quý Dương anh trước giờ biết thế nào là quá đáng! Bởi vì …’

Đôi mắt đen của toát ra tia sắc bén, đáng sợ như dã thú …

‘Bởi vì chuyện có quá đáng hơn nữa anh cũng có thể làm được, chỉ cần anh vui!’

‘Anh … anh muốn làm gì?’ Sầm Tử Tranh cảm thấy da đầu mình tê dại, cô bất giác lùi về sau mấy bước.

Mỗi bước Cung Quý Dương tiến đến gần thì cô lại lùi lại bước cho đến khi bị ép đến lưng chạm vào bàn trang ểm thì mới bất tri bất giác phát hiện ra mình còn đường lui nữa rồi!

Một luồng khí thức ma mị chạy suốt thân người đàn ông khiến cô càng lúc càng sợ hãi, cô cảm thấy mình như đang bị tấm lưới khổng lồ vây chặt lấy, sau đó càng thít càng chặt cho đến lúc cô thể hô hấp …

‘Em nói xem?’

Sự khẩn trương của cô qua mắt được Cung Quý Dương, nghe câu nói này gửi cho cô nụ cười đầy ái muội, hài lòng nói: ‘Anh nghĩ em càng như thế thì anh càng cảm thấy hứng thú, em gấp gáp muốn rơi vào vòng tay của Thư Tử Hạo như thế vậy tốt thôi, anh chặt đứt tiền đồ của khiến còn chỗ đứng trong giới thời trang, đến lúc đó để anh xem còn dám đến tìm em ?’

‘Cung Quý Dương, anh thật đúng là đồ tồi. Chẳng lẽ anh cho rằng mình có tiền có quyền thì giỏi lắm sao?’ Sầm Tử Tranh nhịn nổi nữa, cô lớn tiếng rống lên.

Sao lại có thể làm thế được chứ? Chẳng lẽ đây chính là thủ đoạn ép buộc trước giờ của sao? Giờ lại dám dùng tiền đồ của Thư Tử Hạo để uy hiếp cô. Hắn còn có nhân tính ?

Càng nực cười hơn là loại thủ đoạn này trước giờ cô vốn thèm để ý, ngờ hôm nay lại dùng nó người cô thì cô mới biết mùi vị của sự uy hiếp là thế nào.

‘Đúng vậy, anh thích dùng tiền dùng quyền chèn ép người đó, vậy thì thế nào?’ Cung Quý Dương kéo Sầm Tử Tranh vào lòng, giọng ệu cuồng ngạo đến cực ểm.

‘Quyền thế và tiền tài đó đều là do tay Cung Quý Dương anh tạo nên, vấn đề có thể giải quyết bằng tiền thì còn là vấn đề nữa, bất luận là em hay Thư Tử Hạo đều giống nhau cả!’

‘Vô sỉ!’ Sầm Tử Tranh bị những lời lẽ khó nghe của làm cho tức ên lên. Theo phản xạ bản năng cô vung tay lên, bàn tay nghiêng lệch giáng xuống gương mặt tuấn tú của lưu lại năm dấu ngón tay mờ mờ.

Bầu khí trong chớp mắt như đông lại. Sắc mặt Cung Quý Dương chợt thay đổi hẳn , gương mặt cương nghị trở nên càng ma mị, lửa giận bừng bừng trong mắt chừng như có thể thiêu cháy Sầm Tử Tranh.

Ngay cả Sầm Tử Tranh cũng hoàn toàn bị chấn động bởi hành động của chính mình. Thực ra … cô hề muốn làm như vậy. Cô càng ngờ Cung Quý Dương lại đứng yên như tên ngốc để cho cô đánh.

Sầm Tử Tranh gian nan nuốt ngụm nước bọt, thân thể ý thức co rúm lại.

‘Tử Tranh, ều duy nhất thay đổi ở em chính là sự quyết tuyệt!’ Hắn cười lạnh tiếng, tay vươn ra bấu chặt lấy cằm cô.

‘Chỉ có ều, trước khi em làm ều đó em có nghĩ đến hậu quả chưa?’ Người phụ nữ to gan này, cô thật sự chẳng nể tình chút nào, vì người đàn ông khác mà đánh ?? Từ nhỏ đến lớn chưa có người phụ nữ nào dám làm ều đó với , cô là người đầu tiên và có lẽ, cũng là người cuối cùng!

‘Hậu quả? Cung Quý Dương, từ đầu đến cuối đều là anh quá đáng với tôi, tôi có làm gì sai sao?’

Nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh băng tà mị của , Sầm Tử Tranh cố nhịn những cơn đau đang truyền đến từ cằm mình, lên tiếng. Dù cho người tỏa ra luồng lãnh khí khiến người ta sợ run nhưng Sầm Tử Tranh cố bắt mình có thêm dũng khí. Chỉ tiếc là …

Cùng với vẻ mặt ngày càng trở nên khác lạ của cô càng lúc càng khống chế được ý muốn kêu thét lên.

‘Bây giờ anh để em biết rốt cuộc mình làm sai ều gì!’

Cung Quý Dương nói xong câu này, ánh mắt chợt trở nên sáng quắc như loại vũ khí sắc bén lập tức làm trái tim cô rướm máu.

‘Anh muốn làm gì? Anh mà dám làm bậy tôi kêu cứu đấy!’

Hắn áp cô ngã bàn trang ểm, nửa thân của cô bị áp đến phải ngã ngửa ra sau thân hình cao lớn của đồng thời cũng áp xuống, nỗi bất an khủng khiếp bao vây lấy Sầm Tử Tranh khiến cô chừng như có thể nghe được tiếng tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực.

‘Kêu cứu?’

Cung Quý Dương nở nụ cười như vừa nghe được câu chuyện rất buồn cười nhưng nụ cười của khiến người ta rét mà run.

‘Em muốn thì cứ kêu . Anh xem ai đến cứu em, Thư Tử Hạo sao? Hay là những người đàn ông khác?’

Hắn vừa nói vừa dùng sức bấu lấy cằm cô, bàn tay khác lại càn rỡ lướt vào trong áo cô …

‘Thế nào, tình yêu của anh chỉ để đổi lấy sự phản bội em dành cho anh sao?’ Cơn ghen khiến giống như mất lý trí, chỉ muốn ên cuồng cướp đoạt mọi thứ từ cô.

‘Cung Quý Dương, anh ngừng tay …’ Nhìn thấy tình thế nguy cấp, Sầm Tử Tranh còn sức lực suy nghĩ nhiều về câu nói của nữa, ý nghĩ chợt lóe qua đầu, xem ra chỉ còn cách này …

‘Anh đoán sai chút nào, tối nay Thư Tử Hạo chạm qua tôi rồi đấy, chẳng lẽ anh thích người phụ nữ mà anh ta chạm qua đến thế sao?’

Cô vốn là muốn nói những lời nói dối kiểu này nhưng hành động của Cung Quý Dương khiến cô thể liều phen.

Quả nhiên, câu nói này lập tức có hiệu quả, cả người Cung Quý Dương run mạnh rồi cứng đờ …

Rất nhanh buông cô ra: ‘Chạm vào cô? Ha ha …’ Hắn ngẩng đầu cười to mấy tiếng, tiếng cười chọc vào màng nhĩ của Sầm Tử Tranh lại trở thành cảm giác thê lương và đau khổ.

‘Sầm Tử Tranh, em nhớ kỹ, anh nhất định để em vì câu nói hôm nay mà trả cái giá rất lớn!’ Ánh mắt tràn đầy sự khinh thường, từng câu từng chữ khác gì những mũi tên sắc nhọn đâm vào tim cô.

Lạnh lùng nói dứt lời xoay người bước thẳng ra khỏi phòng.

Sầm Tử Tranh đổ sụp xuống, cuộn mình nơi chân chiếc bàn trang ểm, hiểu vì sao cô thấy đau, đau quá, nước mắt khống chế được cuồn cuộn chảy như vỡ đê …

Comments