apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ - Q.4 – Chương 36: Tôi là người phụ nữ thế đấy (1)

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ

Tác giả:

Q.4 – Chương 36: Tôi là người phụ nữ thế đấy (1)

Vẻ tà tứ trước giờ gương mặt của Sầm Tử Tranh bởi vì sự phẫn nộ cực ểm mà trở nên dữ dằn, dán sát mặt mình vào mặt cô, nghiến răng nói: ‘Sầm Tử Tranh, hình như em quên anh từng nói gì với em qua ện thoại, em đúng là chịu nổi cô đơn mà!’

Giọng dần trở nên lạnh như băng, nhưng trong lòng mảnh trống rỗng. Khi nhìn thấy Sầm Tử Tranh tươi cười rạng rỡ cùng với người đàn ông kia dùng bữa trong nhà hàng, hình ảnh mà nhìn thấy trong tấm ảnh tám năm trước lại lần nữa xuất hiện trong đầu.

Người đàn ông kia … nếu như nhớ lầm thì chính là Thư Tử Hạo, ngờ hai người họ vẫn còn liên hệ, mà ều nực cười là cô ta lại ở sau lưng mình làm ều đó.

Nghĩ đến đây, lửa giận cùng sự ghen tức trong lòng Cung Quý Dương chợt bùng phát. Khi nhìn thấy hai người rời khỏi nhà hàng thì cũng chẳng còn tâm tư nào để ý khách hàng đang nói gì nữa, ngồi đứng yên nên chỉ đành giao cho thư ký tiếp đón khách hàng, đường đuổi về đến đây.

Nhưng khi gần như vượt rất nhiều đèn đỏ chạy lèo về chung cư của Sầm Tử Tranh lại vừa hay nhìn thấy Thư Tử Hạo rời . Nói như vậy, nãy giờ tên kia vẫn luôn ở bên cạnh Sầm Tử Tranh, thậm chí là vào căn hộ của cô!

Nhìn sắc mặt của Cung Quý Dương càng lúc càng xanh mét, trong lòng Sầm Tử Tranh cũng chợt bừng giận, nhất là khi cô nghe những lời kia của Cung Quý Dương thì cơn tức trong cô càng lớn hơn nữa.

Nhưng cô nghĩ lúc này cũng khá khuya rồi nên đành nén lửa giận trong lòng xuống, liếc mắt nhìn : ‘Cung Quý Dương, bây giờ cũng khuya lắm rồi, tôi muốn cãi nhau với anh, anh buông tôi ra, tôi muốn nghỉ ngơi!’

Cái tên đàn ông đáng chết kia, nếu như hôm nay cô được ngủ đàng hoàng ảnh hưởng đến buổi công bố thương hiệu ngày mai của cô, cô nhất định băm thành thịt vụn!

Cung Quý Dương nghe câ nuói này của cô vẻ mặt càng trở nên âm trầm nhưng ngoài dự đoán của cô, buông cổ tay cô ra …

‘Sao? Em cũng biết đêm khuya rồi sao? Vừa nãy em với cái tên kia làm những gì?’

Hắn vừa nghĩ tới khả năng cái tên đáng chết kia chạm vào Tử Tranh thì cơn tức đến muốn giết người lại bùng lên trong .

‘Anh … đúng là bệnh tâm thần mà!’

Sầm Tử Tranh lười để ý đến, coi như người vô hình, cô xoay người trở về phòng của mình sau đó “phanh” tiếng, sập cửa phòng lại.

Sầm Tử Tranh biết mình đuổi được, cho dù có đuổi thì trong tay phải có chìa khóa nhà của cô sao?

Đang định khóa cửa lại thì thấy cửa phòng bị đẩy ra cách thô lỗ …

Sầm Tử Tranh bất mãn trừng mắt nhìn thủ phạm …

‘Anh biết trước khi bước vào thì phải gõ cửa sao?’

Cung Quý Dương nói chỉ dựa thân hình cao lớn bên cửa, dùng ánh mắt sắc bén, thấu triệt nhìn cô đăm đăm.

‘Anh nhìn tôi như vậy là có ý gì?’

Giọng ệu của Sầm Tử Tranh dễ nghe chút nào, cô thật ghét cái tên bá đạo đáng ghét này! Nếu như có thể cô thật muốn móc cặp mắt như chim ưng kia xuống!

Xem ra hôm nay đúng là ngày xui xẻo của cô, ngay từ lúc nhìn thấy ở nhà hàng cô biết người đàn ông này tuyệt đối dừng tay.

Ngay lúc này, sự tức giận rõ ràng mặt có vẻ như giảm bớt chút ít nhưng khó nhận ra ánh mắt của càng trở nên âm trầm …

‘Sầm Tử Tranh, thực ngờ chỉ có mấy ngày ngắn ngủi mà bản tính của em lộ ra hết, bản lĩnh của em chính là mê hoặc đàn ông, đúng ?’

Hắn thong thả châm cây xì gà, nói giọng cực kỳ châm chọc, thế nào cũng che đậy được sự nguy hiểm đang chực chờ bùng phát.

Vừa nghĩ đến mình ngu ngơ lên đường thực hiện cuộc cá cược giữa hai người còn cô ở nhà lại gặp riêng nhân tình thì cảm thấy mình sắp ên mất rồi. Cô gái này thì ra vẫn luôn lừa gạt , làm tổn thương .

‘Cung Quý Dương, tôi khuyên anh nói chuyện nên chú ý chút bằng tôi kiện anh tội phỉ báng đấy! Tôi có thời gian nghe những lời ên khùng của anh, muộn lắm rồi, tôi muốn nghỉ ngơi. Xin mời anh ra khỏi phòng tôi!’

‘Nghỉ ngơi? Em mệt lắm sao?’

Cung Quý Dương nghênh ngang ngồi nơi ghế sofa, liếc mắt nhìn cô vẻ khinh thường.

‘Xem ra cái tên Thư Tử Hạo kia cho em thỏa mãn rồi, phải ?’ Lời của sắc bén mà tàn nhẫn.

‘Cung Quý Dương, những lời ên khùng của anh nói đủ chưa vậy? Anh đừng có quá mức như vậy!’ Chịu nổi những lời châm chọc của , Sầm Tử Tranh phẫn nộ trừng mắt nhìn , quát.

‘Em thật đúng là giỏi làm bộ làm tịch …’

Vẻ mặt của Cung Quý Dương càng lạnh hơn: ‘Hôm nay anh rốt cuộc tin em thực sự là người phụ nữ chịu nổi cô đơn. Ngoại trừ tiền em còn phải có đàn ông nữa, đúng ? Chỉ có ều, cái tên Thư Tử Hạo kia có gì tốt đâu mà khiến em vì cái tên đó hết lần này đến lần khác phản bội lại anh? Hay là bởi vì có thời gian cùng em đêm đêm vui vẻ?’

‘Anh …’

Nghe nói vậy, Sầm Tử Tranh tức đến nỗi suýt ngất , cô nghiến răng nghiến lợi mắng: ‘Cung Quý Dương, anh đúng là đồ khốn! Anh tưởng rằng tất cả đàn ông đều hạ lưu giống như anh sao?’

‘Anh hạ lưu?’ Cung Quý Dương ngẩng đầu lên, cười, trong tiếng cười đầy vẻ trào phúng, châm chọc.

‘Sầm Tử Tranh, anh hôm nay mới biết ai mới là cao thủ thật sự, tám năm trước như vậy, tám năm sau cũng như vậy. Điều nực cười là anh lại bị em đùa bỡn xoay quanh, người có lòng dạ độc ác và thủ đoạn cao minh như em thật khiến người ta khâm phục!’

Hắn đứng lên khỏi sofa tiến đến gần bên người cô, sự lạnh lùng tỏa ra từ người gần như xâm nhập vào trong người cô …

‘Anh …’ Sầm Tử Tranh chợt cảm thấy rất tuyệt vọng.

‘Cung Quý Dương, anh còn mặt mũi nhắc đến chuyện tám năm trước sao? Nếu như anh cho rằng tôi là người có thủ đoạn cao minh vậy được thôi, anh muốn nghĩ thế nào thì nghĩ. Tôi cho anh biết, Thư Tử Hạo mạnh hơn anh gấp ngàn lần gấp vạn lần. Tôi với anh ta có gì thì liên quan gì đến anh? Anh có tư cách gì ở đây khua môi múa mép chứ?’

Cung Quý Dương nghe câu này của cô, bàn tay to chợt nắm chặt lại, bước từng bước đến sát bên cô, sự tức giận trong nét mặt như lần nữa bùng lên …

‘Em rốt cuộc cũng thừa nhận rồi!’ Hắn cảm thấy tim mình như bị thanh dao nhọn đâm vào, máu tươi chảy đầm đìa.

Sầm Tử Tranh hề có ý muốn né tránh, đôi mắt trong veo của cô chút sợ sệt nhìn thẳng vào đôi mắt màu đen âm u của , cả người tức đến phát run, trong nháy mắt đó cô cảm thấy mình thật mệt mỏi, muốn giải thích thêm gì với nữa, cũng lười phải giải thích với .

‘Đúng vậy đó, tôi chính là người phụ nữ tâm cơ như vậy đó. Tôi chỉ yêu tiền mà càng thích đùa bỡn đàn ông trong lòng bàn tay mình. Nói như vậy anh vừa lòng rồi chứ? Có thể buông tha cho tôi được rồi chứ?’

Comments