apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ - Q.4 – Chương 34: Ai đang lăng nhăng??? (2)

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ

Tác giả:

Q.4 – Chương 34: Ai đang lăng nhăng??? (2)

Người vừa xuất hiện ở đại sảnh của nhà hàng phải ai xa lạ mà chính là người Sầm Tử Tranh tưởng biến mất – Cung Quý Dương! Hắn ăn mặc thật chỉn chu, lịch sự, tây trang thẳng thớm, dưới ánh đèn nhu hòa càng lộ ra vẻ anh tuấn phi phàm. Đây cũng là nguyên nhân khiến cho rất nhiều thực khách kìm được phát ra tiếng kêu kinh ngạc.

Đi cùng với vào nhà hàng còn có người đàn ông, rất rõ ràng, hai người đàn ông có quan hệ hợp tác với nhau, nhưng cái làm Sầm Tử Tranh nhức mắ nhất đó là cô gái gương mặt tươi cười rạng rỡ đứng bên cạnh Sầm Tử Tranh, khó nhận ra tình ý tràn đầy trong mắt cô ta.

Ba người cùng về hướng khu vực dành cho khách VIP mà đều trùng hợp đó là khu vực này lại vừa hay đối diện với chỗ Sầm Tử Tranh ngồi.

Sầm Tử Tranh tưởng rằng mình nhìn nhầm, người đàn ông này thật sự là Cung Quý Dương sao?

Hắn trở về rồi sao?

Vì sao lâu như vậy hề nhận được chút tin tức nào từ , thận chí cũng hề có tin rằng trở về, rốt cuộc có hay , hay là … bỏ cuộc rồi?

Hàng loạt câu hỏi quẩn quanh trong đầu Sầm Tử Tranh. Tâm trạng vốn đang tĩnh như mặt nước hồ lúc này bắt đầu dậy sóng.

Cô gái kia là ai?

Là thư ký của hay là trong số hàng vạn đóa hoa vây quanh ?

Sầm Tử Tranh vừa nghĩ đến đây lòng hiểu sao lại thấy chua xót, ngay cả hơi thở cũng trở nên dồn dập, ban tay đang cầm dai nĩa bất giác nắm lại thật chặc.

‘Tử Tranh, em sao vậy?’

Thư Tử Hạo nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi bởi vì ngồi quay lưng về phía cửa, vì vậy đối với sự thay đổi nét mặt rõ rệt của Sầm Tử Tranh cảm thấy có chút kỳ lạ và lo lắng.

‘Ừm, có gì, em chỉ …’

Sầm Tử Tranh vội dời ánh mắt, biểu tình mặt có chút ngượng ngập, đang lúc cô muốn nói tiếp thì chợt cảm thấy toàn thân được tự nhiên giống như có hai luồng ánh mắt nóng rực đang soi về phía mình.

Không tự chủ được, Sầm Tử Tranh ngẩng đầu lên lần nữa nhìn qua … thì bất thình lình chạm phải đôi mắt thâm u mà tà mị của Cung Quý Dương…

Ánh mắt Cung Quý Dương nhìn cô vừa thâm thúy lại pha chút phức tạp, Sầm Tử Tranh nhất thời cũng biết nên dùng tâm tình gì để đối diện với đôi mắt kia.

Chỉ thấy nụ cười môi chợt trở nên lạnh như băng nhưng sau đó khi xoay mặt lại lần nữa, thì hoàn toàn thể nhìn thấy sự thay đổi nét mặt vừa nãy nữa mà bắt đầu đỉnh đạc nói chuyện với người kia, nghiêm túc như thương nhân xuất xắc.

Thình thịch …!!!

Theo tiếng tim đập như sấm, Sầm Tử Tranh chợt cảm thấy có chút bất an, mà cụ thể vì sao lại bất an thì cô lại biết, chỉ đột nhiên nhớ đến Cung Quý Dương từng dặn dò mình qua ện thoại, phải ngoan ngoãn!

Ngoan ngoãn???

Vậy màn mà nhìn thấy tối nay rõ ràng là phải trong phạm vi mà cường ệu nhắc nhở rồi! Nhưng mình sao lại chột dạ chứ? Không phải bên cạnh cũng đang có người đẹp đang cười tươi như hoa sao?

Xem như là có qua có lại ! Dù sao cũng phải là người nào của mình, mình sao lại phải đắn đo nhiều thế chứ?

Thư Tử Hạo thấy sắc mặt của Sầm Tử Tranh càng lúc càng khó coi, cũng nhịn được quay đầu lại nhìn, vừa nhìn liền hiểu rõ nguyên nhân vì sao sắc mặt cô trở nên trắng bệch.

‘Tử Tranh, chúng ta … đổi nhà hàng khác !’ Trong giọng nói của mang theo chút do dự và thương lượng, sắc mặt cũng có chút tự nhiên.

Gì chứ???

Lời của Thư Tử Hạo kéo Sầm Tử Tranh ra khỏi cơn suy tư …

‘Đổi nhà hàng?’

Cô vội ều chỉnh lại cảm xúc có chút khống chế được của mình, cố lấy giọng bình thường nói: ‘Sao chúng ta lại phải đổi nhà hàng chứ?’

Thư Tử Hạo thấy vẻ mặt của cô như vạy, trong lòng thầm cảm thấy bất an, kìm được nhẹ giọng hỏi: ‘Tử Tranh, em … em sao chứ?’

‘Có thể có gì chứ?’

Sầm Tử Tranh cố nặn nụ cười gương mặt xinh đẹp, khi cô nhìn thấy Thư Tử Hạo cũng chú ý đến Cung Quý Dương, cô hiểu ngay ý , mỉm cười: ‘Tử Hạo, em biết anh đang đắn đo ều gì nhưng chúng ta cần phải đâu cả, nhà hàng này cũng phải là của , chúng ta cũng cần trốn tránh làm gì!’

Thư Tử Hạo thấy vẻ mặt thoải mái của Sầm Tử Tranh, cũng miễn cưỡng cô nữa. Vừa nãy nói vậy cũng là vì sợ Tử Tranh được tự nhiên và thoải mái bởi vì cả hai đều ngờ, trong bầu khí dùng cơm ấm cúng kia thì lại gặp Cung Quý Dương.

Bữa cơm này ăn chẳng ngon lành gì, tuy trong suốt cả quá trình dùng bữa Sầm Tử Tranh đều đang nói nói cười cười nhưng cô cũng khó cảm nhận được thi thoảng có tia nhìn nóng bỏng hướng về phía mình, ánh mắt đó như tia X, gần như xuyên qua người cô khiến cô cảm thấy rất thoải mái.

Ánh trăng dịu dàng soi ánh sáng mông lung xuống thế gian…

‘Tử Hạo, cám ơn anh đưa em về!’

Khi Sầm Tử Tranh đến cửa nhà mình, cô cười nhìn Thư Tử Hạo, nói: ‘Thực ra em cũng phải trẻ con, anh cần phải lo lắng như vậy!’

‘Không phải anh xem em như trẻ con mà là sợ em bị người khác làm phiền!’ Thư Tử Hạo nói cách đầy ẩn ý.

Sầm Tử Tranh hiểu rõ hàm ý trong câu nói của , cô mỉm cười: ‘Được rồi, bây giờ anh cũng thấy em an toàn trở về nhà rồi phải ? Anh có muốn vào nhà uống ly cà phê ?’

Thư Tử Hạo vươn tay giúp cô vén những sợi tóc đang lòa xòa trước ngực ra sau tay, ôn nhu nói: ‘Trễ lắm rồi, anh muốn làm phiền em nghỉ ngơi. Ngày mai là ngày rất quan trọng đối với em, em phải thật tỉnh táo mới được!’

Sầm Tử Tranh nghe vậy rất cảm động, cô nhẹ gật đầu. Thư Tử Hạo trước giơ vẫn luôn đối xử với cô dịu dàng và chu đáo như vậy khiến cô càng cảm thấy áy náy nhiều hơn.

‘Vậy anh lái xe cẩn thận đấy!’ Cô nhẹ giọng nói.

Trong đôi mắt sáng ngời của Thư Tử Hạo tràn ngập ý cười, gật đầu, vừa định xoay người bước thì chợt dừng lại, nhìn Sầm Tử Tranh, hỏi: ‘À này, Tử Tranh, vừa nãy ở nhà hàng em hình như vẫn chưa nói cho anh biết quyết định của mình!’

Hắn nhớ cô chỉ nói đến nửa thì câu nói bị sự xuất hiện của Cung Quý Dương làm gián đoạn.

Comments