apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ - Q.4 – Chương 31: Mẹ Sầm ra mặt (3)

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ

Tác giả:

Q.4 – Chương 31: Mẹ Sầm ra mặt (3)

Bà Sầm cười gật đầu nói: ‘Đúng vậy, bác trước giờ luôn tiếc lời khen con gái mình, nhưng ta nghĩ, bé cưng có thể có được thành tựu này, cũng nhờ nhiều vào sự giúp đỡ bao nhiêu năm qua của cháu!’

‘Bác Sầm, bác quá lời rồi, đây đều là do Tử Tranh có sự nhạy cảm bẩm sinh đối với thiết kế mà thôi!’ Thư Tử Hạo cười nói.

Bà Sầm chợt kéo tay Thư Tử Hạo, cười nói: ‘Tử Hạo à, bác gái biết cháu vẫn luôn quan tâm bé cưng, nhiều năm qua bác ở bên cạnh nó, cũng may là có cháu chăm sóc, cháu cũng biết bé cưng chỉ có đứa em trai, từ nhỏ nó luôn muốn có người anh trai. Theo ta thấy, Tử Tranh có cháu bên cạnh cũng giống như có được người anh trai vậy!’

‘Bác Sầm …’ Thư Tử Hạo nghe được câu này nhất thời ngẩn người.

Anh trai?

Sao bác gái lại nghĩ như thế được chứ?

Còn Sầm Tử Tranh thì cũng ngây ngốc tại chỗ, cô vốn cho rằng mẹ trực tiếp nói rõ với anh để anh đừng cố dây dưa với cô nữa, ngờ mẹ lại dùng cách này.

Đây là … ý gì chứ?

Bà Sầm nhìn thấy vẻ mặt ngây ngẩn của Thư Tử Hạo, bên môi gợn lên nụ cười, nói: ‘Tử Hạo, bác Sầm rất thích cháu, sau này đối i với cháu như với con cháu trong nhà vậy. À này, lúc rảnh rỗi cháu có thể đến nhà mới của bác chơi, ở đó ngồi nói chuyện rất thoải mái!’

“Nhà mới”? Bác gái phải đang ở cùng với Tử Tranh sao?’ Thư Tử Hạo như rơi vào sương mù.

Sao lại có “nhà mới” xuất hiện ở đây chứ? Chẳng lẽ bà định định cư ở đây sao?

Bà Sầm liếc mắt nhìn Sầm Tử Tranh sau đó cười nhìn Thư Tử Hạo: ‘Các cháu làm công việc sáng tạo, dù sao cũng cần có gian riêng để phát huy sức sáng tạo của mình, cho nên bác nào dám đến làm phiền bé cưng chứ, với lại bác muốn ở đây để dưỡng lão, đương nhiên phải tìm nơi có hoàn cảnh tốt chút mới được!’

‘Thế ạ? Bác trở lại Đài Loan nữa đương nhiên là tốt rồi, sau này Tử Tranh cần cứ phiền não có thời gian thăm bác!’ Thư Tử Hạo mỉm cười nói, tuy anh vẫn chưa hiểu rõ rốt cuộc là có chuyện gì nhưng trong lòng anh thực sự hy vọng ều đó.

Chỉ là … lời của bác Sầm khiến anh có chút hiểu, dù sao từ trước đến giờ anh cũng chưa từng đối xử với Tử Tranh như là em gái, mà trong lòng anh, Tử Tranh chính là người vợ mà anh muốn cưới về, thế nào mà lại trở thành em gái được chứ?

Điểm này anh phải giải thích rõ với bác Sầm mới được.

‘Bác à, thực ra có chuyện con muốn nói rõ với bác, sở dĩ con quan tâm Tử Tranh là bởi vì con …’

‘Bác biết, con vẫn luôn xem Tử Tranh như em gái, yêu thương, bảo vệ cho nó, cho nên hôm nay bác Sầm có chuyện muốn nhờ con!’ Đúng lúc quan trọng, bà Sầm chợt lên tiếng ngắt lời Thư Tử Hạo.

‘Mẹ …’

Sầm Tử Tranh ngồi bên cạnh nhịn được nữa, cô vội lên tiếng: ‘Mẹ, con với Tử Hạo còn phải bàn bạc chút về những chi tiết của buổi công bố thương hiệu, mẹ trở về trước được ? Có chuyện gì hôm khác nói sau nha!’

Cô biết trong lòng mẹ mình đang nghĩ gì, nhưng cách làm này đối với Tử Hạo mà nói là công bằng, dù sao anh cũng là thật lòng quan tâm cô, cho dù thể làm người yêu thì cũng cần làm cho quan hệ giữa hai người trở nên cứng nhắc.

‘Ai ya, bé cưng à, các con thảo luận công việc thì có gấp gáp gì đâu, đợi mẹ nói xong đương nhiên rồi. Tử Hạo …’

Bà quay đầu về phía Thư Tử Hạo, hỏi: ‘Con cho rằng bác gái dài dòng quá chứ?’

Thư Tử Hạo cười nhẹ, ‘Không đâu ạ!’

Nói xong anh nhìn Tử Tranh, nói: ‘Tử Tranh, bác gái khó mà có được lần đến chơi, hơn nữa anh với bác gái lâu lắm mới được gặp nhau, cứ để bác nói hết !’

Sầm Tử Tranh thở dài tiếng, ngón tay thon dài nhẹ day day huyệt Thái Dương.

Thư Tử Hạo thấy cô lặng im nói, ánh mắt đầy ý cười nói với bà Sầm: ‘Bác gái, nếu như bác có chuyện gì muốn Tử Hạo làm, xin cứ nói!’

Bà Sầm cười ha hả, lần nữa vỗ vỗ lên tay anh, nói: ‘Bác gái đúng là có nhìn lầm người mà. Là vầy, bé cưng thời gian này đang chiến tranh lạnh với Quý Dương, con giúp bác gái khuyên bảo nó , lúc nãy bác cũng khuyên nó lâu lắm mà được, bác nghĩ nó nghe lời con, con giúp bác lần này nha!’

‘Quý Dương?’ Thư Tử Hạo lại lần ngây ngốc tại chỗ. Trong mắt anh chỉ còn nỗi chấn động và thể tin được.

‘Mẹ, được rồi, đừng nói nữa mà!’ Sầm Tử Tranh ngờ mẹ cô lại ra chiêu này, sao mẹ cô lại có thể can thiệp vào chuyện của cô như thế được chứ?

Bà Sầm vui, mày hơi chau lại, nói: ‘Bé cưng, nếu như con chê mẹ phiền thì mẹ lập tức trở về Đài Loan!’

‘Mẹ, con phải có ý này!’ Sầm Tử Tranh cảm thấy đầu mình càng lúc càng đau.

Còn Thư Tử Hạo cũng còn tâm tư nào nghe tiếp nữa, anh sững sờ nhìn bà Sầm, hỏi lại: ‘Bác gái, bác vừa mới nói tới Quý Dương? Chẳng lẽ là … Cung Quý Dương?’

Trong ấn tượng của anh, bác Sầm hẳn là biết sự tồn tại của Cung Quý Dương mới đúng. Sao hôm nay đột nhiên lại nhắc đến anh ta?

‘Đúng đó, chính là Cung Quý Dương. Thằng bé là tổng giám đốc đương nhiệm của Cung thị tài phiệt, tuổi tác còn nhỏ mà có năng lực như vậy thật khiến cho người ta hâm mộ!’ Bà Sầm cố tình nhấn mạnh ý mình.

Sầm Tử Tranh vô lực ngả người ghế dựa, ngón tay xuyên qua mái tóc dài mượt xoa nhẹ đầu mình. Trời ạ! Rốt cuộc mẹ muốn làm gì giờ cô biết rồi!

Thư Tử Hạo nghe nói vậy quả nhiên sắc mặt trở nên rất khó coi, nhưng anh vẫn lễ độ hỏi lại: ‘Bác Sầm sao lại biết anh ta?’

Bà Sầm cười dịu dàng, sau đó trả lời: ‘Thương hiệu, Quý Dương là con rể tương lai của bác, đời này làm gì có mẹ vợ nào biết con rể của mình chứ?’

‘Gì chứ?’

Sắc mặt Thư Tử Hạo cả kinh, anh đứng bật dậy, trong mắt chỉ thấy nỗi chấn động ngập tràn.

Comments