apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ - Q.4 – Chương 29: Mẹ Sầm ra mặt (1)

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ

Tác giả:

Q.4 – Chương 29: Mẹ Sầm ra mặt (1)

Sầm Tử Tranh cảm thấy nhức đầu quá, xua tay nói: ‘Mẹ, phụ nữ cũng có thể có sự nghiệp mà, sao lại phải nhờ đàn ông nuôi? Con có năng lực, có thể tự mình kiếm tiền nuôi sống bản thân, có gì đúng chứ?’

Bà Sầm nghe cô nói câu này liền nói: ‘Bé cưng, mẹ nói cách nghĩ của con đúng. Đúng vậy, các cô gái thời nay đều rất mạnh mẽ, thậm chí còn làm tốt hơn cả đàn ông. Nhưng mà, nhóc con, con có từng nghĩ qua, loại con gái nào mới cần phải cố gắng làm việc đến vậy ? Không phải là gả được mà là từng bị đàn ông làm tổn thương. Dù sao thì chỉ cần có người chồng thương yêu mình thì phụ nữ đương nhiên cần phải vất vả nữa!’

‘Mẹ, cách nghĩ này của mẹ lạc hậu lắm rồi, chẳng lẽ là phụ nữ thì thể cùng lúc lo cho sự nghiệp và gia đình sao?’ Sầm Tử Tranh đồng ý với cách nói của mẹ mình, nhịn được mà lên tiếng phản đối.

Bà Sầm biết con gái mình bắt đầu nổi tính bướng bỉnh, bà thở dài tiếng: ‘Những người phụ nữ khác có thể cùng lúc làm tốt sự nghiệp và gia đình hay thì mẹ biết, nhưng mẹ biết rất rõ, nếu như con gả vào Cung gia, nhất định thể tiếp tục làm nhà thiết kế gì đó nữa. Cung gia là hào môn mà Quý Dương là con , con nghĩ xem ba mẹ nó có chịu cho con dâu mình thiết kế trang phục cho người khác ? Hơn nữa còn là xuất đầu lộ diện bên ngoài nữa chứ!’

‘Ai ya, mẹ, sao vòng hồi vẫn quay về đề tài Cung Quý Dương vậy? Con nói với mẹ rồi, con với anh ta có gì cả, càng có khả năng gả cho anh ta!’

Sầm Tử Tranh đặt đĩa ểm tâm tay xuống, day day huyệt Thái Dương, mệt mỏi trả lời.

‘Mẹ thích thằng bé kia lắm, con thích nó vậy con thích ai? Chẳng lẽ là cái tên nhóc vẫn luôn theo đuổi con sao?’ Bà Sầm thẳng vào trọng tâm.

Sầm Tử Tranh vô lực thở dài tiếng: ‘Mẹ, Tử Hạo phải là tên nhóc gì cả, người ta nổi danh toàn thế giới, là …’

‘Mẹ biết chứ, là nhà thiết kế nổi tiếng!’ Bà Sầm ngắt lời Sầm Tử Tranh, gương mặt hiền từ lộ ra chút suy tư: ‘Bé cưng à, cái tên Thư Tử Hạo đó nói trắng ra phải chỉ là người chế quần áo thôi sao? Phải, mẹ thừa nhận là nó có thành tựu, nhưng bé cưng, mẹ chờ mong ở con nhiều hơn nữa, đứa con gái ưu tú như con nên gả cho người đàn ông như Cung Quý Dương mới xứng đôi!’

‘Con trèo cao nổi!’ Sầm Tử Tranh nói cách giễu cợt.

‘Ai nói chứ? Mẹ thấy con gái mẹ có thể trèo cao lắm nha!’ Bà Sầm nhìn con gái mình, ánh mắt âu yếm.

Sầm Tử Tranh nhíu mày, cô nói gì nữa chỉ lẳng lặng nhìn mẹ.

Bà Sầm bị cô nhìn đến rợn người, vội hỏi: ‘Sao vậy?’

‘Mẹ …’ Sầm Tử Tranh thở dài tiếng, ‘Mẹ, mẹ đừng có như muốn bán con vậy được ?’ Chẳng lẽ đời này chỉ có Cung Quý Dương mới là đàn ông thôi sao?’

‘Con bé này, mẹ là vì suy nghĩ cho hạnh phúc nửa đời sau của con. Con lại nói mẹ như thế …’

‘Ai ya, mẹ à, con chỉ nói đùa thôi mà, mẹ đừng tức giận!’ Sầm Tử Tranh ôm lấy bà, nũng nịu nói.

Thực ra cô rất hiểu suy nghĩ của mẹ mình, có bậc làm cha mẹ nào mà muốn con gái được gả cho nhà đàng hoàng chứ, chỉ tiếc là … đoạn tình cảm giữa cô và Cung Quý Dương chấm dứt rồi, sao lại có thể tiếp tục được chứ?

Mà quan trọng hơn là … cho dù yêu nhau lại thì thế nào?

Cho đến bây giờ cô vẫn nhớ những lời lần đó mẹ của Cung Quý Dương gọi ện thoại nói với cô, phải là những lời cay độc, cũng phải là tức giận mắng nhiếc, mà cực kỳ lịch sự và ung dung, nhưng sự lịch sự và ung dung đó lại khiến cho người nghe cảm nhận được sự lạnh lùng và xa cách dám đến gần.

khó nhận ra thông tin mà mẹ của Cung Quý Dương muốn truyền đạt lại cho mình qua từng câu chữ – Cô xứng trở thành con dâu của Cung gia!

Không xứng?

Không xứng làm con dâu thì cần làm. Sầm Tử Tranh cô còn chưa đồng ý gả, người đàn ông giống như Cung Quý Dương mới xứng là chồng của cô!

Vừa nghĩ đến ều này, lòng Sầm Tử Tranh lại như tích tụ nỗi phiền muộn, Cung Quý Dương có gì tài giỏi chứ? Chỉ giỏi dựa vào tiền của trong nhà mà dương oai diễu võ mà thôi!

Bà Sầm rõ ràng hiểu có chuyện gì đang xảy ra, bà thở dài tiếng: ‘Nhóc con, mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi, mẹ là vì hạnh phúc cả đời của con mà suy nghĩ. Con phải chọn cho đúng người!’

‘Được rồi được rồi, con biết rồi mà!’ Sầm Tử Tranh phiền não lên tiếng.

‘Haizzz, con bé này …’ Bà Sầm thấy cô như vậy, biết nên khóc hay cười.

Ngay lúc này, trợ lý của Sầm Tử Tranh, Alina, gõ gửa bước vào …

‘Leila, nhà thiết kế Sun đến rồi. Anh ta nói nhất định phải gặp được chị, hình như là có chuyện quan trọng gì đó!’

‘Sun?’

Trong mắt Sầm Tử Tranh lộ vẻ sững sờ, sau đó ánh mắt nhìn mẹ mình có chút được tự nhiên, bởi vì Sun phải là ai xa lạ gì, anh chính là Thư Tử Hạo.

Năm đó Thư Tử Hạo cũng giống như cô, đều dùng tên tiếng Anh của mình để làm thương hiệu, cũng giống như cả giới thiết kế thời trang đều biết tên thật của cô, rất nhiều người biết Thư Tử Hạo chính là nhà thiết kế Sun.

Nhưng cô biết, mẹ biết Sun chính là Thư Tử Hạo, vừa nãy mới vừa nhắc đến anh, bây giờ anh lại mời mà đến, thật biết mẹ nghĩ như thế nào đây? Xem tình hình thế này, tai cô chắc còn phải chịu khổ dài dài rồi!

‘Hử???’

Sầm Tử Tranh nhìn Alina đang đứng đó chờ câu trả lời của mình, do dự lúc rồi mới nói: ‘Mời anh ấy vào phòng họp !’

‘Dạ!’ Alina trả lời.

‘Đợi !’ Sầm Tử Tranh vừa nói dứt lời thì bà Sầm lên tiếng gọi Alina lại.

‘Bác gái, có gì dặn dò ạ?’ Alina tươi cười hỏi.

‘Mẹ …’ Trong lòng Sầm Tử Tranh bắt đầu cảm thấy bất an.

Comments