apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ - Q.4 – Chương 26: Kế hoạch trộm con (5)

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ

Tác giả:

Q.4 – Chương 26: Kế hoạch trộm con (5)

Đôi mắt trong veo của Tiểu Lăng Lạc nhìn Cung Quý Dương chớp mắt, nó khóc cũng cười, chỉ dùng ánh mắt tò mò nhìn anh, giống như đang nghiên cứu anh vậy.

‘Tiểu Lăng Lạc, con đúng là thiên sứ đáng yêu!’

Cung Quý Dương thấy con bé như vậy, trái tim như bị mềm hóa, anh dè dặt cẩn trọng đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng cọ cọ mũi của con bé, mặt hiện ra vô tận nhu hòa và trìu mến.

Cả buổi sáng Cung Quý Dương rất vui vẻ, nhanh chóng ăn bữa sáng xong anh hoàn toàn tập trung tinh lực chơi đùa với hai đứa bé.

Khoảng giờ chiều, trong Thanh Vận Viên cực kỳ yên tĩnh, thời gian này là giờ ngủ của hai đứa bé, vì vậy ngoại trừ những người phụ trách trực ban, những người làm khác ai nấy đều nghỉ trưa.

Lăng Thiếu Đường vẫn luôn bận việc công ty, còn Kỳ Hinh cũng bởi vì đột xuất có việc gấp nên giao hai đứa bé cho vú nuôi, còn Lăng Diệu Hồng trước giờ luôn yêu hai đứa cháu còn hơn tính mạng, bởi vì tuổi cao nên cần phải nghỉ trưa nhiều chút.

Cung Quý Dương từ chối lời đề nghị đưa tiễn của Lăng Thiếu Đường, vốn anh định buổi chiều rời khỏi Lăng gia, nhưng sau khi đến phòng khách, trong đầu quẩn quanh chỉ là bóng dáng của Tiểu Lăng Triệt và Tiểu Lăng Lạc, anh lại đổi hướng, chân bước nhanh về phía phòng trẻ em.

Phòng trẻ em bố trí rất đẹp, gian rộng rãi, toàn bộ dùng những màu nhạt để trang trí, đồ vật trong phòng cũng màu nhạt, xem ra hai vợ chồng Lăng Thiếu Đường dành rất nhiều tâm tư cho đôi long phụng thai này, chỉ dành cho hai bé gian đẹp đẽ như trong truyện cổ tích, mà ngay cả đồ chơi toàn bộ cũng đều là những đồ cao cấp số lượng hạn chế toàn cầu, quan trọng hơn là, mỗi món đồ chơi hoặc vật dụng trong phòng đều dán nhãn tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức, cùng những ngôn ngữ khác nữa.

Cung Quý Dương có chút tò mò đếm thử, sau đó nhìn về phía đôi long phụng thai, trong ánh mắt mang theo sự đồng tình và yêu mến. Tên Lăng Thiếu Đường này và Kỳ Hinh thật sự là mong con trai thành rồng, mong con gái thành phụng, bởi vì mỗi tấm nhãn đều in tổng cộng bảy ngôn ngữ khác nhau.

Thật là hành vi hủy hoại những mầm non của Tổ Quốc mà!

Vú nuôi biết đâu mà có ở trong phòng. Tiểu Lăng Lạc thì đang ngủ rất say, chỉ có mỗi Tiểu Lăng Triệt vẫn đang i i a a nhìn mấy món đồ chơi treo đầu mình, biết đang nói cái gì.

‘Tiểu Triệt, đến đây, cha nuôi ôm chút …’

Cung Quý Dương định đánh thức Tiểu Lăng Lạc đang ngủ rất say, anh thấy Tiểu Lăng Triệt thức thì hào hứng đến trước xe đẩy của thằng bé.

Vốn đang i i a a dứt, Tiểu Lăng Triệt chợt ngưng bặt, nó nhìn đăm đăm người đàn ông đang đứng trước mặt mình, đôi mắt đen trong veo như đang đánh giá Cung Quý Dương.

Đối với Cung Quý Dương mà nói, lúc này đôi mắt của Tiểu Lăng Triệt thuần khiết và thâm thúy hơn bất kỳ đôi mắt nào khác, tản mát ra sức quyến rũ vô cùng.

‘Tiểu Triệt, có biết cha nuôi hay ?’

Anh dè dặt cẩn trọng bế Tiểu Lăng Triệt vào lòng, đôi tay to vỗ nhè nhẹ sau lưng của đứa bé, phải là anh sợ gì khác, mà là sợ lỡ cẩn thận làm đứa bé khóc.

Nào hay Tiểu Lăng Triệt lại cực kỳ hợp tác với anh, khóc cũng quấy, chỉ hào hứng nằm trong lòng anh i i a a liên tục ngừng, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng cười khanh khách khiến cho Cung Quý Dương càng đắc ý.

‘Đến nào, với cha nuôi thăm Tiểu Lạc nha!’

Cung Quý Dương nhìn Tiểu Lăng Lạc đang nằm ngủ say sưa trong chiếc xe nôi khác, trong lòng ngứa ngáy thôi, con bé thật đáng yêu quá, khiến người ta chỉ muốn nựng nịu hồi.

Nhưng ngay lúc anh đang ôm Tiểu Lăng Triệt về phía Tiểu Lăng Lạc thì chân phải của anh cẩn thận đạp trúng cái lúc lắc đồ chơi, ngay sau đó tiếng lanh lảnh vang lên thật lớn.

‘Reng reng!’

Trong biệt thự, bầu khí vốn cực kỳ yên tĩnh, bình hòa, nhất thời bị tràng tiến lanh lảnh chói tai kia phá hỏng, ều này nghi ngờ gì nữa là viên đá ném thẳng vào mặt hồ yên tĩnh.

‘Chết tiệt!’ Cung Quý Dương thấp giọng rủa thầm câu, nét mặt cực kỳ khẩn trương.

‘Oa …’ Vốn đang ngủ say sưa Tiểu Lăng Lạc rõ ràng là bị đánh thức đột ngột, sau đó gương mặt nhỏ n xinh xắn nhăn lại, bắt đầu khóc oa oa.

‘Trời ơi!’ Cung Quý Dương thấy như có đám mây đen đang bay qua đầu mình, vẻ mặt bất cần đời trước giờ ngay lúc này chợt trở nên cực kỳ bất lực, đôi mắt ềm tĩnh cũng lộ ra nét hoảng hốt.

Cung Quý Dương vội chạy đến bên chiếc nôi của Tiểu Lăng Lạc, chỉ dùng tay phải để bế Tiểu Lăng Triệt còn tay trái thì đang bận bịu với Tiểu Lăng Lạc, hết xoa trán rồi lại xoa bụng, vỗ má, nắm tay đủ các kiểu, cùng lúc đó miệng ngừng dỗ dành Tiểu Lăng Lạc: ‘Ngoan , đừng khóc, đừng khóc …’

Trời ạ! Dỗ trẻ con đang khóc bằng cách nào mới được đây? Chẳng lẽ vỗ về như vậy cũng ngừng khóc sao?

Không có tác dụng!

Thấy có hiệu quả, Cung Quý Dương càng khẩn trương hơn. Không phải bởi vì anh chịu nổi tiếng khóc của Tiểu Lăng Lạc, mà là Tiểu Lăng Lạc vừa khóc lên thì lòng anh cũng đau theo, những giọt nước mắt rơi má Tiểu Lăng Lạc giống như những ngọn dao đâm vào tim anh vậy.

Dưới tình thế cấp bách, Cung Quý Dương đành dùng tay trái bế Tiểu Lăng Lạc lên, sau đó cùng lúc nhún nhảy thân mình, cả bên trái lẫn bên phải.

Bởi trong ấn tượng của anh, hình như muốn dỗ cho trẻ con đừng khóc thì người ta thường dùng cách này.

Tiểu Lăng Lạc sau khi được anh bế vào lòng, vẻ mặt của con bé trong chớp mắt trở lại bình thường, ngay cả tiếng khóc cũng ngừng lại, cùng lúc đó đôi mắt thuần khiết mà tràn đầy sức quyến rũ bắt đầu nhìn Cung Quý Dương như đánh giá.

‘Ha ha! Thật ngờ chiêu này lại có tác dụng!’ Cung Quý Dương khỏi mừng thầm trong lòng.

Anh vừa cười vừa ôm hai đứa bé thong thả nhún nhảy trong phòng.

Thì ra dỗ trẻ con cũng phải là chuyện lớn lao gì, nhất là khi đối tượng lại là hai đứa bé xinh như thiên thần này, dỗ chúng cũng khá là vui.

Hai đứa bé nhìn Cung Quý Dương như đang nghiên cứu “sinh vật lạ”, vừa tò mò vừa nghi hoặc, trong miệng ngừng bi ba bi bô giống như đang muốn cùng anh giao lưu vậy.

Comments