apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ - Q.4 – Chương 25: Kế hoạch trộm con (4)

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ

Tác giả:

Q.4 – Chương 25: Kế hoạch trộm con (4)

‘Quý Dương, cậu đâu phải trẻ con nữa, mình biết rất rõ năng lực của cậu, nhưng với thân phận hiện giờ của cậu rất dễ gặp nguy hiểm!’ Lăng Thiếu Đường hiếm có khi nào khuyên anh nghiêm túc như lúc này.

‘Cậu nói cũng đúng, mình phải là trẻ con nữa, cho nên gặp vấn đề thì giải quyết vấn đề thôi.’

Mạch suy nghĩ của Cung Quý Dương dần trôi xa, anh thờ ơ nhìn chất lỏng trong ly, ngón tay thon dài chậm rãi miết miệng ly.

loại cô độc khó mà nói thành lời bao vây anh, chỉ là, cảm giác này chỉ thoáng qua trong chớp mắt, rồi Cung Quý Dương lại trở về vẻ bất cần đời như trước.

Lăng Thiếu Đường thở dài hơi thật sâu, thôi đành vậy, mỗi người đều có cách theo đuổi hạnh phúc của riêng mình, cậu ấy là bạn tốt của mình, nếu cậu ấy kiên quyết như thế thì cũng tiện áp đặt suy nghĩ của mình lên cho cậu ấy.

***

Sáng sớm tỉnh lại, Cung Quý Dương cảm thấy đầu đau như búa bổ, anh lắc lắc đầu gượng ngồi dậy mới nhớ ra tối hôm qua mình quả thật uống hơi nhiều.

Lại là ngày mới, ánh mặt trời rực rỡ chiếu những tia sáng ấm áp qua cửa sổ.

Lúc Kỳ Hinh đang vui vẻ chơi đùa với đôi song thai long phụng, thì bóng dáng cao lớn của Cung Quý Dương xuất hiện nơi cầu thang, nhìn thấy người phụ nữ tràn đầy tình mẫu tử kia, mặt anh hiện lên chút phức tạp.

Trên người Kỳ Hinh luôn có nét gì đó giống với Tử Tranh, giống như bây giờ vậy, sự ấm áp trong từng cử chỉ của cô luôn khiến anh tự chủ được mà nhớ đến Tử Tranh. Thì ra lúc đầu anh ên cuồng như vậy, nguyên nhân chỉ là vì xem Kỳ Hinh như thế thân của Tử Tranh.

Có lẽ là do tối hôm qua Lăng Thiếu Đường hiểu được ểm này, bằng cậu ta nhất định đuổi cổ mình ra khỏi biệt thự.

Đang suy nghĩ miên mang thì Kỳ Hinh nhìn thấy anh, cô cất giọng dịu dàng hỏi: ‘Quý Dương, tỉnh rồi sao? Dì Phùng chuẩn bị sẵn bữa sáng, nhanh xuống lầu ăn sáng !’

Cung Quý Dương mỉm cười, cứ để nỗi áy náy trong lòng biến thành bí mật của riêng mình. Anh xuống lầu, ngồi xuống đối diện với Kỳ Hinh, nhìn đôi song bào thai đang nằm trong xe đẩy, mắt anh chợt bừng sáng …

‘Thiếu Đường sớm vậy rồi sao?’

Kỳ Hinh nở nụ cười thật tươi, ý cười tràn cả trong mắt: ‘Anh ấy trước giờ vẫn là người cuồng công việc. Nhưng mà, tối qua là thế nào? Em chỉ trở về nhà mẹ chuyến thôi mà các anh, hai người đàn ông đều uống say đến thế chứ?’

Hai người đàn ông lại uống say đến mức đó quả thực khiến cô cực kỳ kinh ngạc.

Cung Quý Dương vươn vai, duỗi người, đưa tay nghịch ngợm mặt của hai đứa bé, ánh mắt tràn đầy ý cười: ‘Tối qua Thiếu Đường rất “sung”, muốn đấu rượu với anh, cho nên anh chỉ liều mình tiếp chiêu thôi!’

Hai đứa bé này đáng yêu quá mất!

‘Gì chứ? Nhưng Thiếu Đường nói với em là anh cứ bắt buộc anh ấy đấu rượu, anh ấy còn cách nào nên mới phải liều mình tiếp chiêu. Lời của hai anh sao lại giống nhau chút nào vậy?’ Trên gương mặt xinh đẹp của Kỳ Hinh lộ ra vẻ nghiêm túc.

Cung Quý Dương vừa thấy vậy trong lòng thầm than tiếng … tiêu rồi. Anh bán đứng Thiếu Đường như vậy, xem ra đợi cậu ta trở về lại tránh được bị bà xã trừng phạt trận. Không được, nhân lúc Lăng Thiếu Đường còn chưa trở về phải chuồn nhanh mới được!

‘Haha, ai chủ động đấu rượu cũng giống nhau cả thôi, tóm lại, bạn tốt gặp nhau đương nhiên là Happy rồi!’

Anh chột dạ chuyển ánh mắt về phía hai đứa bé, nhìn vào đôi mắt đen sáng long lanh của hai đứa bé.

‘Ya ya …’

Tiểu Lăng Triệt vẫy vẫy bàn tay nhỏ n mập mạp về phía Cung Quý Dương, miệng i a liên hồi, khiến anh bật cười khanh khách.

‘Ha ha … Kỳ Hinh, em xem nè, nó … nó cười với anh, trời ạ, thật là kỳ diệu!’

Cung Quý Dương mặt đầy kinh ngạc, chỉ tay vào Tiểu Lăng Triệt, nói.

Kỳ Hinh bụm miệng cười: ‘Không phải anh luôn đòi phải làm cha nuôi của chúng nó sao, xem ra Tiểu Lăng Triệt thích anh lắm đấy!’

‘Trời ơi …’ Cung Quý Dương kêu lên tiếng kinh ngạc. Đứa bé nhỏ thế này biết nhận người quen rồi sao? Thật khiến anh cảm động chết được!

Anh đưa ngón tay qua, Tiểu Lăng Triệt liền ngay lập tức nắm chặt buông, thậm chí còn hào hứng khua tay múa chân, hai bàn chân nhỏ bé ngừng quẫy đạp trong khí.

Tiểu Lăng Lạc nằm bên cạnh cũng dùng đôi mắt trong veo nhìn Cung Quý Dương, ngừng chớp mắt, hoàn toàn thừa hưởng hết nét xinh đẹp và tính cách ưu nhã mà nhu mì của Kỳ Hinh.

‘Nếu như anh hôn chúng nó, chúng nó có khóc ?’ Cung Quý Dương thật thích hai đứa bé, hai đứa bé này xinh đẹp như búp bê khiến người lạnh lùng nhìn vào cũng khỏi động lòng.

Kỳ Hinh trầm ngâm lúc rồi mới nói: ‘Em biết, nhưng hai đứa bé này ngày thường thích bị người lạ bế, hôm nay thấy anh lại khóc quấy, em cũng cảm thấy rất lạ!’

Mắt Cung Quý Dương chợt bừng sáng, anh vội nói: ‘Nhanh, nhanh lên, dạy anh làm sao bế chúng nó . Hai đứa nó còn bé quá, anh rất sợ mình cẩn thận làm chúng nó bị thương!’

Kỳ Hinh nhìn thấy dáng vẻ khẩn trương của anh thì bật cười, cô cúi người ôm lấy Tiểu Lăng Triệt lên, nhẹ nhàng đặt vào lòng Cung Quý Dương, nhẹ giọng nói: ‘Thực ra chúng nó yếu ớt đến thế đâu, xem này, anh chỉ cần cố định đầu của nó là được rồi!’

Cung Quý Dương ôm lấy đứa bé, gương mặt anh tuấn lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc …

‘Nó thật đáng yêu quá!’ Nói xong liền kìm lòng được cúi đầu đặt lên đôi má phúng phính của Tiểu Lăng Triệt nụ hôn.

‘Ya ya …’

Tiểu Lăng Triệt lại cười, hơn nữa còn vươn đôi tay mũm mĩm ra, miệng liên tục i i ya ya giống như muốn sờ vào khuôn mặt của Cung Quý Dương.

Không kìm được anh cúi thấp đầu, bàn tay nhỏ n của Tiểu Lăng Triệt liền dễ dàng chạm vào gương mặt anh, trong miệng vừa phát ra âm thanh vừa sờ mặt anh, giống như rất tò mò, lại giống như đang nghiên cứu “vật thể lạ”.

Kỳ Hinh nhìn màn này cũng cực kỳ ngạc nhiên, hai đứa bé này từ sau ngày đầy tháng gặp lại Cung Quý Dương, vậy mà bây giờ chẳng những khóc quấy, mà còn đặc biệt vui vẻ, xem ra Cung Quý Dương cũng khá là có duyên với trẻ con.

‘Tiểu Lăng Lạc, búp bê xinh đẹp của ta, đến đây, đến lúc bế con nào!’

Cung Quý Dương dè dặt đặt Tiểu Lăng Triệt trở lại xe nôi, sau đó học theo cách của Kỳ Hinh vừa mới làm, bế Tiểu Lăng Lạc lên, trìu mến nhìn vào đôi mắt trong veo của nó.

Comments