apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ - Q.4 – Chương 24: Kế hoạch trộm con (3)

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ

Tác giả:

Q.4 – Chương 24: Kế hoạch trộm con (3)

Lăng Thiếu Đường càng lúc càng khó hiểu, nếu theo như tính cách của Cung Quý Dương, anh nên để tình cảm làm cho bản thân hồ đồ vậy mới đúng chứ.

Cung Quý Dương ngẩng mặt nhìn Lăng Thiếu Đường, giọng nói trầm thấp mang theo nỗi bất lực vô hạn: ‘Dường như Tử Tranh đối với chuyện năm đó rất phản cảm, hơn nữa khi nhắc đến chuyện tám năm trước, tâm trạng cô ấy cực kỳ kích động. Huống gì hiện giờ cô ấy rất chống đối mình, vì vậy mình muốn hỏi chuyện năm đó cô ấy cũng chịu nói. Sầm Tử Tranh giống những cô gái khác, mình thể dùng bất cứ thủ đoạn xấu nào để ép buộc cô ấy làm chuyện gì!’

Lăng Thiếu Đường nhìn bạn tốt, bất lực lắc đầu.

‘Được rồi được rồi, cậu nhiều chuyện quá! Giữa đàn ông với nhau cứ nói chuyện tình cảm hoài cảm thấy lạ sao. Thiếu Đường, tối nay cậu phải mời mình ly đó, coi như giúp mình tẩy trần!’

Cung Quý Dương xua xua tay, mặt khôi phục lại vẻ bông lơn như trước giờ.

Lăng Thiếu Đường cười khổ tiếng, cái tên Cung Quý Dương này, rõ ràng là anh nhắc đến chủ đề tình cảm trước, giờ lại quay trở lại trách mình!

***

Màn đêm dần dần buông xuống, đây là lúc mà cuộc sống về đêm bắt đầu nhộn nhịp, ánh đèn màu muôn hồng nghìn tía như tô ểm thêm màu sắc cho màn đêm, rực rỡ chiếu sáng cả thành phố khiến nó trở nên có chút chân thực, mang vẻ xa hoa lộng lẫy.

Cung Quý Dương cầm ly rượu đỏ tay, ánh mắt lơ đễnh nhìn cảnh tượng xung quanh mình, gương mặt anh tuấn đầy sức quyến rũ, dưới ánh đèn mờ ảo càng mang nét gì đó chân thật.

‘Thiếu Đường, có câu rượu ngon gặp được bạn hiền thì ngàn chén say…’ Thân hình cao lớn của anh lười nhác dựa sát vào người Lăng Thiếu Đường, lẩm bẩm.

‘Quý Dương, đừng có làm ra vẻ như uống say kia nữa!’ Lăng Thiếu Đường buồn cười nhìn dáng vẻ lờ đờ như có chút say của Cung Quý Dương, tên kia trước giờ tửu lượng luôn rất khá, chắc vì uống mấy ly rượu đỏ mà say chứ? Hay là … phải say rượu mà là say tình?

Cung Quý Dương nhếch môi, động tác tao nhã nhưng dường như có vài phần men say: ‘Nhưng mà … người hợp nhau, nói nửa câu cũng là nhiều …’

Cổ họng Lăng Thiếu Đường bật ra tiếng cười khẽ, anh nâng ly lên hớp ngụm rượu, mùi thơm dìu dịu mà nồng nàn của loại rượu ngon dường như vẫn còn lưu lại trong miệng, thật lâu vẫn chưa tan hết.

Quán bar vốn là nơi giải sầu tìm vui, mà hai người đàn ông có khí chất khác nhau, nhưng anh tuấn chẳng ai kém ai, đương nhiên dễ dàng thu hút sự chú ý của các cô gái.

Lăng Thiếu Đường gương mặt chính trực cương nghị, còn Cung Quý Dương thì tuấn suất đầy sức quyến rũ, tuy rằng quán bar huyên náo hỗn độn, nhưng vẫn ngầm tỏa ra sức thu hút cực lớn, chỉ có ều mặt hai người lộ ra vẻ xa cách như đang treo biển báo “đừng đến gần” khiến cho những cô gái đang muốn tiếp cận bắt chuyện nhìn thấy mà chùn bước.

Chỉ là, vẫn có loại phụ nữ “biết rõ núi có cọp nhưng vẫn cứ muốn lên”, dưới ánh mắt theo dõi của mọi người thản nhiên bước đến ngồi bên cạnh Cung Quý Dương.

Lúc này Cung Quý Dương vẫn như thấy gì, cứ tiếp tục theo đuổi ý thơ của mình …

‘Chớ ngừng tay, rót nữa đừng thôi

Vì mình, ta hát khúc chơi

Vì ta, mình hãy lắng lời mà nghe …’

‘Oa … anh giỏi thật đấy!’

Cô gái vẻ mặt đầy hâm mộ ngừng vỗ tay, sau đó tình tứ liếc mắt nhìn hai người đàn ông ưu tú trước mặt: ‘Hai anh đẹp trai, có thể mời em ly ?’

Lăng Thiếu Đường nhướng mày nói gì, theo tên Cung Quý Dương này ra ngoài là biết chọc vận đào hoa ngay mà, nếu như bên cạnh mình lúc này là Lãnh Thiên Dục thì nhất định ai dám đến bắt chuyện cả, nhất là phụ nữ, bởi chỉ riêng nhìn đến đôi mắt lạnh lẽo của Lãnh Thiên Dục thì sợ đến cách xa ba thước dám đến gần rồi.

Đang lúc suy nghĩ thì Cung Quý Dương chợt nâng ly rượu lên, tay kia khoác vào cánh tay của Lăng Thiếu Đường, “yêu kiều” lên tiếng: ‘Thật là đáng ghét chết được, em với Darling (anh iu) ra đây uống rượu ngâm thơ, sao lại có người chạy đến làm mất hết hứng vậy chứ?’

Trời ạ!

Câu nói này của anh khiến cho cô gái trẻ ngồi bên cạnh chấn động chẳng khác nào động đất cấp chín, chỉ cô ta mà ngay cả những cô gái khác đứng ở gần đó đang nhìn ba người như hổ rình mồi cũng giật mình nhảy dựng, hai anh đẹp trai kia phải là … phải là cái loại đó chứ?

‘Cậu thật biết diễn trò!’ Tính tình thẳng t, Lăng Thiếu Đường hoàn toàn hề có ý hợp tác diễn kịch với anh, ngược lại lại là vẻ mặt chờ xem kịch vui.

‘Darling, anh chuốc người ta say như vậy rồi mà còn trêu người ta sao? Em mặc kệ anh, tối nay anh phải theo người ta …’

Cung Quý Dương ngả đầu, gối đầu lên bờ vai rắn chắc của Lăng Thiếu Đường, đôi mắt đào hoa mơ mơ màng màng, mênh mông như có tiêu ểm.

Mấy lời ớn lạnh của anh nhất thời làm cho Lăng Thiếu Đường nổi cả da gà.

Mà cô gái trẻ bên cạnh nghe được lại cảm thấy tim mình vỡ vụn thành từng mảnh …

‘Anh yêu, anh lạnh sao? Đừng sợ nha, lát nữa anh đưa người ta về nhà rồi người ta giúp anh làm ấm …’

Ngón tay thon dài đặt lên lồng ngực Lăng Thiếu Đường, xoa nhẹ cách ái muội, nói giọng trêu ghẹo.

Đôi mắt có chút men say sau khi nhìn thấy các cô gái bởi vì hành động ớn lạnh của anh mà đều bỏ hết thì chợt xẹt qua tia sắc bén. Cuối cùng cũng được yên tĩnh chút rồi!!!

‘Được rồi, người ta hết rồi, hạ màn được chưa?’ Lăng Thiếu Đường hổ là bạn tốt từ nhỏ đến lớn của anh, hiểu ra ngay ý định của tên kia.

Trở lại trạng thái bình thường, Cung Quý Dương gọi loạt loại rượu, ngừng tự chuốc say mình, Lăng Thiếu Đường cũng cản anh, chỉ chậm rãi uống ly của mình, quan sát từng cử động của bạn tốt.

‘Tối nay cậu trả tiền đấy nhé, người mình chẳng có đồng nào đâu!’

Cung Quý Dương cực kỳ biết ngại ngùng lên tiếng, vẻ mệt mỏi chán chường lúc nãy gần như còn nữa, tinh thần lại trở lại cực kỳ hăng hái.

Lăng Thiếu Đường trầm ngâm lúc, sau đó ánh mắt sắc bén nhìn anh, tỏ vẻ như biết rõ nội tình, rồi ềm đạm nói: ‘Xem ra lần này cậu thực sự đổi tính rồi!’

Cái tên này trước giờ luôn thích tìm vui, thích chơi bời, vậy mà bây giờ cái tính trăng hoa này cũng thay đổi luôn rồi!

Cung Quý Dương mỉm cười, nụ cười thật mê người, đôi mắt đen như hai viên hắc bảo thạch sáng loáng nhìn anh: ‘Phải cũng thế mà phải cũng thế, ngày mai mình lại tiếp tục lên đường rồi!’

‘Mình giúp cậu chuẩn bị mọi thứ …’ Lăng Thiếu Đường vừa nói đến đây thì Cung Quý Dương xua tay, ngắt lời anh.

‘Cậu tin mình sao?’

Comments