apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ - Q.4 – Chương 2: Mạnh mẽ vào ở (2)

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ

Tác giả:

Q.4 – Chương 2: Mạnh mẽ vào ở (2)

Cung Quý Dương trái lại chút hoang mang, bộ dáng đổi khách làm chủ, chỉ thấy anh thoải mái lấy tất cả quần áo của mình ra, sau đó tới trước tủ treo quần áo, đưa tay kéo mở cửa tủ quần áo ra ——

Sầm Tử Tranh nhất thời cả kinh trong lòng, cô nói hai lời, chạy đến trước tủ treo quần áo, c trước người Cung Quý Dương:

“Này, rút cuộc anh muốn làm gì hả?”

Cùng lúc hỏi câu này, trong lòng cô luôn cảm thấy từng cỗ cảm giác bất an như thủy triều tràn ngập trong cơ thể mình!

Cung Quý Dương trả lời vấn đề của cô ngay, mà sau khi liếc nhìn số quần áo trong tủ của cô, khoa trương huýt sáo tiếng, ngay sau đó, bàn tay to chuẩn xác lầm tí nào ném mấy cái váy áo của Sầm Tử Tranh ra ngoài.

“Đó là quần áo của tôi, tại sao anh động vào?” Cô đoạt lấy quần áo trong tay Cung Quý Dương, gương mặt kinh hãi cùng bất mãn.

Cung Quý Dương dùng ngón cái và ngón trỏ khẽ nhón quần áo của cô lên, vẻ tà mị trước sau như , bá đạo nói: “Những thứ này em mặc lên người quá lộ liễu, anh làm sao có thể để cho bạn gái mình mặc thành cái dạng này!”

“Này, anh làm rõ ràng , đây là nhà của tôi, hơn nữa tôi thích mặc gì thì liên quan gì đến anh!”

Sầm Tử Tranh hổn hển nói xong, chỉ về phía cửa nói: “Cầm hành lý của anh ra khỏi nơi đây!”

Sự lạnh lùng của cô, ngược lại, khiến cho Cung Quý Dương cúi đầu cười nhạt ——

Chỉ thấy động tác sắp xếp quần áo trong tay anh dừng lại, bỗng chốc nằm chiếc giường lớn thoải mái của Sầm Tử Tranh, mang theo tia “ngây thơ chất phác” như mộng ảo, nói:

“Anh có ý định , bởi vì từ hôm nay trở anh muốn ở nơi này! Ừhm —— cái này giường vẫn rất thoải mái, nhưng nếu lớn hơn chút nữa thì càng tốt, em hẳn cũng biết anh luôn thích ngủ giường lớn, nhưng mà sao, mai anh mua thêm cái nữa!”

Anh vừa nói, vừa ra sức vỗ vỗ thử độ mềm mại của chiếc giường, như chuyên gia đánh giá.

Sầm Tử Tranh cảm thấy hồi tia chớp bổ vào mình, vô cùng khó tin cùng kinh ngạc, ngay sau đó, mặt cô lửa giận dâng trào:

“Cung Quý Dương!”

Tiếng rống dữ dội gần như làm cho cả khu nhà trọ chấn động, sụp đổ: “Tôi mới là chủ nhân của cái nhà này, anh đừng có đổi khách làm chủ được , tôi cho phép anh tới đây ở sao?”

Cô cảm thấy sự kiên nhẫn của mình sắp sửa mất hết sạch!

Ai ngờ, Cung Quý Dương sau khi nghe xong, ung dung ngồi dậy, mặt còn nhìn thấy tia cười tà mị, mà ra vẻ nghiêm túc nhìn Sầm Tử Tranh nói:

“Anh nghĩ rồi, sau này em chính là chủ nhân của anh!”

“Cái gì? Chủ nhân?”

Một câu nói làm kinh động Sầm Tử Tranh, thiếu chút nữa hồn bay phách tán, làm cái gì chứ, cô chỉ nghe nói đàn bà tìm đàn ông làm chủ nhân, làm gì có đấng mày râu biết xấu hổ như vậy, tìm người đàn bà làm chủ nhân?

Anh cũng phải là thú cưng, cô cũng có hứng thú nuôi anh.

“Tôi biết anh đang nói lời ên cuồng gì, cho nên mời anh ra khỏi nơi đây trước khi tôi báo cảnh sát!”

Bây giờ, Sầm Tử Tranh chẳng còn sức để ên cùng anh, vài ngày nữa là ngày triển lãm thời trang quốc tế rồi, cô cũng muốn bị người đàn ông này làm xáo trộn, rối tinh rối mù lên.

Cung Quý Dương cà lơ phất phơ nói: “Đây là quyết định của anh, cho dù cảnh sát có tới anh cũng !”

“Anh ——”

Sầm Tử Tranh có cảm giác mình đang bị giam hãm trong cái động tối đen, dần dần bị hút sâu vào, chút năng lực phản kháng cũng có.

Cung Quý Dương nhanh nhẹn đứng thẳng dậy, hai cánh tay lập tức ôm lấy vòng eo nhỏ n của Sầm Tử Tranh, với tình yêu nồng đậm của mình, hôn lên chiếc cổ mềm mại, trắng như tuyết của cô, giọng nói trầm thấp mà gợi cảm: “Tranh Tranh, em chống đối việc ở cùng chỗ với anh như vậy, có phải em sợ —— yêu anh?”

Sầm Tử Tranh sau khi nghe xong, tâm trạng kích động ngược lại tỉnh táo hơn phân nửa, cô để mặc cho Cung Quý Dương ôm mình, nhưng giọng nói lại hết sức lạnh lùng:

“Phương pháp kích tướng của anh chẳng có bất kỳ tác dụng gì với tôi, mà tôi cũng nuôi nổi cái người đường đường là tổng giám đốc của Cung thị tài phiệt!”

Cung Quý Dương cố làm ra vẻ bất đắc dĩ, lắc đầu nói: “Hết cách rồi, anh trở thành chủ nhân của em được, cũng chỉ có thể để em bao nuôi thôi!”

Toàn bộ tính nhẫn nại của Sầm Tử Tranh bị anh làm cho kiệt quệ, cô nói hai lời, liền thẳng đến bên cạnh máy ện thoại, cầm ện thoại lên, nghĩa chính ngôn từ (lời lẽ chuẩn mực, ý nghĩa chính đáng) nói:

“Cục cảnh sát ạ, hiện tại trong phòng tôi có người mắc bệnh tâm thần, các anh cho người tới lôi anh ta giùm!”

Nói xong, liền cúp ện thoại, thản nhiên nhìn Cung Quý Dương.

Cung Quý Dương huýt sáo cho là đúng, lại bắt đầu thu dọn hành lý của mình.

Không ngờ tốc độ xử lý của cảnh sát rất nhanh, khi hai cảnh sát chạy tới phòng của Sầm Tử Tranh, thì cũng vừa lúc Cung Quý Dương thu dọn hành lý xong.

“Anh ta chính là người mắc bệnh tâm thần cô nói sao?” Một người cảnh sát trong đó kinh ngạc chỉ vào Cung Quý Dương hỏi.

Người mắc bệnh tâm thần anh ta thấy cũng khá nhiều, lại chưa từng có người nào có thần thái phấn khởi như vậy, hơn nữa ——

Cách ăn mặc từ xuống dưới của anh, nhìn thế nào cũng giống như người có tiền, làm sao mà biến thành tâm thần được hả? Hơn nữa, người đàn ông này hình như trông rất quen, gặp qua ở đâu rồi thì phải?

Sau khi Sầm Tử Tranh nhìn thấy sự nghi ngờ trong mắt cảnh sát, rất là khó chịu, cô nói giọng lạnh như băng: “Đúng vậy, người đàn ông này quá nửa đêm chạy đến đây, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự an toàn của tôi!”

Hai cảnh sát đưa mắt nhìn nhau, người cảnh sát trong đó mặt ngó Cung Quý Dương nói: “Vị tiên sinh này, mời anh xuất trình giấy tờ liên quan của mình!”

Ai dè, lời cảnh sát vừa dứt, Cung Quý Dương liền nhào lên giường, bả vai run rẩy ngừng, trong miệng còn phát ra tiếng hức hức, tựa như đang —— khóc!

Hành động khác thường này của anh, chỉ hù cho cảnh sát choáng váng, ngay cả Sầm Tử Tranh cũng ngây người tại chỗ!

Cung Quý Dương mà lại đang khóc?

Một đấng mày râu mà lại đang khóc?

Thấy màn như vậy, Sầm Tử Tranh càng vô cùng tức giận, cô tiến lên bước lớn tiếng quát:

“Này, anh đừng có mà giả vờ giả vịt trước mặt cảnh sát, anh cho rằng anh như vậy cảnh sát tin anh sao?”

Comments