apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ - Q.3 – Chương 9: Ai là tình nhân của ai (4)

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ

Tác giả:

Q.3 – Chương 9: Ai là tình nhân của ai (4)

Cung Quý Dương vừa mới tránh ra, cạnh hồ bơi liền chỉ còn lại Ngải Mễ và Ngải Ân Hà. Ngải Ân Hà vẻ mặt ung dung đứng ở đó, bên môi treo nụ cười lạnh nhạt, cô chậm rãi tới bên cạnh hồ bơi, ngẩn người nhìn mặt nước lăn tăn.

Ngải Mễ nhìn về phía Ngải Ân Hà, lúc này đây cô cần phải cố tình che giấu tâm trạng bất mãn của mình.

Người phụ nữ này là cố ý, biết rất rõ hôm nay mình cùng Cung Quý Dương ở đây, dám viện cớ đến, cô cũng muốn cứ như vậy mà rời khỏi đây, bởi vì cô vẫn còn chưa xin Quý Dương tìm cách tranh thủ tình cảm với Leila kia cho cô.

Mặc dù cô biết tại sao Cung Quý Dương lại đột nhiên nổi hứng thú với ngành thiết kế, nhưng nếu anh tự mình liên hệ với sản phẩm nhãn hiệu Leila, ều này chứng tỏ anh rất coi trọng nhãn hiệu đó, huống hồ anh cũng thừa nhận rồi.

Cho nên, làm sao Ngải Mễ có thể buông tha lần cơ hội khó có được này?

Cô muốn thừa lúc sau khi hai người trải qua buổi tối lãng mạn, đưa ra yêu cầu này với Cung Quý Dương, ngờ toàn bộ kế hoạch lại bị Ngải Ân Hà này phá hỏng.

Nghĩ tới đây, nỗi căm phận dâng trào trong mắt cô, chỉ cái chớp mắt, ánh mắt bừng sáng, vì vậy cô về phía Ngải Ân Hà!

Lúc này Ngải Ân Hà vừa vặn đứng ở mép hồ bơi, dường như sóng nước trong vắt cũng phản chiếu được suy nghĩ trong lòng cô, Ngải Mễ từ từ đến gần, song trong lòng mừng thầm lại hề phát hiện ra, từng cử động của mình bị Ngải Ân Hà thu hết vào đáy mắt.

Chỉ thấy Ngải Mễ lắc lư đến, tiến lên nắm ống tay áo của Ngân Hà, sau tiếng thét, cơ thể vừa định nghiêng về bên ——

Đúng lúc này, tình huống lại đột nhiên xảy ra chuyển biến!

Chỉ thấy Ngải Ân Hà đẩy Ngải Mễ ra, còn bản thân lại theo cỗ lực này ngã xuống hồ bơi, ngay sau đó, “ùm” tiếng, trong nháy mắt cả người chìm nghỉm trong nước ——

“A —— cứu mạng —— anh Quý Dương. . . . . . Khụ khụ. . . . . .”

Ngải Ân Hà vừa vùng vẫy, vừa ho khan do sặc nước, gương mặt khốn khổ!

Cả người Ngải Mễ ngẩn ra ——

Cô đứng sững người bên cạnh hồ bơi, nhìn Ngải Ân Hà ngừng đạp loạn trong nước, lòng hồi hoảng sợ!

Kì thật, nếu theo cô “đạo diễn”, thì người rơi vào trong nước phải là chính cô, có như vậy, Cung Quý Dương nhất định đứng về phía cô.

Còn bây giờ tình huống xảy ra lại hoàn toàn đảo ngược ——

Ngải Ân Hà trở thành người bị hại, mà bản thân cô lại là người hại, “đẩy” cô ta vào trong hồ bơi!

Điều này —— làm sao có thể?

Khuôn mặt Ngải Mễ tràn đầy kinh sợ!

Thì ra, chính cô luôn luôn xem nhẹ cô gái này!

“Xảy ra chuyện gì?”

Trong nháy mắt, tiếng thét chói tai của Ngải Ân Hà xuyên qua bầu trời đêm, Cung Quý Dương vốn nói chuyện ện thoại ở chỗ xa lập tức xông lại.

Sau khi anh nhìn thấy màn trong hồ bơi, mặt liền biến sắc, ngay sau đó, vội vàng cởi áo khoác, chút chậm trễ nhảy xuống hồ.

☆☆☆☆☆☆☆☆

“Cung tiên sinh, Ngải tiểu thư có gì đáng ngại, chỉ là bị hoảng sợ, lại thêm ban đêm nước trong hồ bơi hơi lạnh, nhớ cho cô ấy uống ít canh gừng là được!”

Sau khi bác sĩ riêng của gia đình kiểm tra cẩn thận xong, thu hồi ống nghe bệnh nói.

Cung Quý Dương gật đầu cái, nhìn thấy người Ngải Ân Hà vẫn run như cũ, mày anh chau lại, sự thâm trầm trong mắt khiến người ta lo lắng.

Mà quản gia vội vàng lên phía trước nói: “Cám ơn ông, bác sĩ, xin mời qua bên này ——”

Quản gia và bác sĩ vừa mới rời , Ngải Ân Hà liền nhào đầu vào lồng ngực Cung Quý Dương, toàn thân run rẩy càng thêm lợi hại ——

“Anh Quý Dương, vừa rồi may nhờ có anh, nếu em chết mất!” Cô dịu dàng nói, giống như cô em gái muốn rời xa, lại như người yêu làm nũng.

“Ân Hà ——”

Cung Quý Dương khẽ đẩy cô ra, nói: “Chỉ là rơi vào trong hồ bơi thôi, người chết được đâu!”

“Anh Quý Dương…….”

Ngải Ân Hà cắn cắn môi, gục đầu xuống trông vẻ khéo léo mà đáng thương, đôi tay nhỏ bé nắm chặt chăn.

Đúng lúc này ——

Cửa đột nhiên bị Ngải Mễ mở ra ——

“Quý Dương, anh đừng tin lời cô ta, vừa rồi rõ ràng là tự cô ta nhảy xuống, cô ta căn bản muốn tranh thủ sự đồng cảm của anh!”

Giọng nói của cô vừa sắc vừa nhọn, ánh mắt lạnh như băng chĩa thẳng về phía Ngải Ân Hà đang ngồi ở giường.

Người phụ nữ đáng chết, thế mà lại dễ dàng biết được động cơ của cô, nếu như phải như vậy, thì giờ phút này, người nằm ở giường là cô chứ phải Ngải Ân Hà!

Đôi mắt đẹp của Ngải Ân Hà sợ hãi nhìn Ngãi Mễ ở cửa, cô nói gì, càng ngụy biện gì cho mình, mà giả bộ theo bản năng nép sát vào Cung Quý Dương bên này, giống như bộ dáng thật sự sợ hãi.

Sau khi nhìn thấy bộ dạng Ngải Ân Hà như vậy, trong lòng Ngải Mễ mới bừng tỉnh hiểu ra, than thầm được rồi!

Ai cũng đồng cảm với kẻ yếu, nhất là đàn ông thì càng ngoại lệ, mà Cung Quý Dương cũng chỉ là người bình thường, hiển nhiên trong lòng thể bỏ qua ràng buộc đạo đức này, mình bây giờ rõ rành rành vẻ mạnh mẽ, ác liệt, còn bộ dạng của Ngải Ân Hà lại vừa đúng đều khiến cho nam giới có ý nghĩ muốn bảo vệ.

Chân mày Cung Quý Dương nhíu chặt, mặt sớm còn sự tà mị, anh chỉ quay đầu nhìn Ngải Ân Hà, nhàn nhạt hỏi: “Ân Hà, ều Ngải Mễ nói có thật ?”

Giọng ệu của anh rất bình thản, ai biết trong lòng anh rốt cuộc đang nghĩ gì, chỉ là sự sáng tỏ trong đáy mắt được che đậy dưới vẻ lạnh nhạt này. (Ô ô… Có nghĩa là, anh ý biết thừa con mắm thối này rồi á ^^. Khổ thân ta a a a, mới bắt tay vào làm gặp phải cái đoạn lộn tiết như thế này rồi …..)

Ngải Ân Hà cố ra vẻ sợ hãi nhìn Ngải Mễ cái xong, giương ánh mắt vô tội trước Cung Quý Dương, ngay sau đó lập tức thu lại, cụp xuống, nhỏ nhẹ nói:

“Em. . . . . . Có thể là cơ thể của em quá yếu đuối rồi, vừa này chỉ cảm thấy có cỗ lực vừa lóe lên cái, là em tốt, đứng vững được, cho nên ——”

Giọng nói của cô trở nên nghẹn ngào, sợ hãi, tiếp tục lên tiếng: “Cho nên, mặc dù chuyện tiểu thư Ngải Mễ. . . . . .”

Một câu nói khéo léo nói rõ được tất cả, chính mình mới là người vô tội, bị hãm hại, mà câu nói sau cùng lạt mềm buộc chặt lại càng cao minh hơn

Comments