apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ - Q.2 – Chương 27: Tri kỷ làm khó tình địch

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ

Tác giả:

Q.2 – Chương 27: Tri kỷ làm khó tình địch

“Học trưởng Cung? Anh……anh làm gì với Tử Tranh rồi hả?”

Đôi môi mỏng của Cung Quý Dương khẽ nhếch lên, lập tức nói: “Tôi làm cùng với cô ấy…….việc yêu, ha ha, cậu cứ từ từ mà tưởng tượng!” Nói xong, liền cúp ện thoại, nụ cười hiện lên khuôn mặt tà ác.

“Ưm…..” Hình như Sầm Tử Tranh có chút thức giấc, cô từ từ nhắm hai mắt, môi anh đào vô thức nỉ non: “Ừm, có chuyện gì thế……”

“Không có việc gì…..” Cung Quý Dương cúi xuống lần nữa hôn lên cánh môi anh đào của cô, lập tức tắt di động của cô.

“Ừm…..” Sầm Tử Tranh giống như con mèo nhỏ, hơi hé mở đôi mắt trong veo: “Hình như em mới nghe có tiếng ện thoại kêu…..”

“Là em nghe nhầm đó, nếu mà có tiếng kêu thì đó là tiếng của bao tử anh…..” Nụ cười xấu xa hiện lên khóe môi Cung Quý Dương, bàn tay to lớn bắt đầu an phận lần mò xuống phía dưới tìm kiếm……

“Anh đói bụng?” Sầm Tử Tranh lờ mờ phát hiện trời sáng, trời ơi, cơ thể như muốn rã rời.

Cung Quý Dương cười xấu xa: “Đúng vậy nha, nhìn thấy em, anh lại đói bụng…..”

“Anh thật là đáng ghét!” Đột nhiên Sầm Tử Tranh hiểu rõ hàm ý trong lời nói của anh, từng hình ảnh nóng bỏng tối qua lại hiện lên trong đầu cô.

“Không cần…..” Cô cười duyên muốn tránh né sự tấn công của anh.

“Anh lại càng muốn!”

“Ha ha…..Quý Dương, cần, mệt mỏi quá……..”

“Tiểu quỷ, em phải tập quen với đại khẩu vị của anh…..”

Hai người lại tiếp tục đốt cháy khí ấm áp của buổi sáng…..

☆☆☆☆☆☆☆☆

Trong nháy mắt, thời gian hai tháng sắp trôi qua, cuộc thi thiết kế càng ngày càng đến gần, mà Sầm Tử Tranh cũng càng ngày càng bận rộn…..mỗi khi sinh viên năm nhất rời khỏi phòng thiết kế thì cô mới là người cuối cùng rời khỏi, mà Cung Quý Dương lại giống như tài xế kiêm người mẫu, tận chức tận trách mà yêu thương cô.

“Tử Tranh…….” Chẳng biết từ lúc nào, Thư Tử Hạo đứng ở cửa phòng thiết kế, vẻ mặt tiều tụy nói lên tâm sự phức tạp của anh ta.

“Tử Hạo?” Sầm Tử Tranh sau khi nhìn thấy bộ dạng tiều tụy của Thư Tử Hạo, rồi đột nhiên hoảng sợ, vội vàng buông bản thiết kế trong tay ra, về phía trước.

“Tử Tranh, anh chỉ muốn hỏi câu……” gò má Thư Tử Hạo vô cùng gầy gò, đôi mắt thâm thúy chứa đựng ánh sáng đau khổ: “Em cùng anh ta ở môt chỗ thật sự hạnh phúc sao? Sẽ vui vẻ sao?”

“Tử Hạo, anh cần phải như vậy đâu…..” Sầm Tử Tranh cảm thấy trong lòng buồn phiền, nhìn anh ta thống khổ như vậy, cô lại càng thêm khó chịu.

“Anh có ểm nào thua kém ta sao? Cung Quý Dương chỉ là tên hoa hoa công tử, phong lưu thành tính nhất định có lỗi với em!” Thư Tử Hạo thống khổ gào thét.

“Tử Hạo, thật xin lỗi, em….Em thật sự thương anh ấy……” Sầm Tử Tranh đành lòng nói.

“Tử Tranh……”

Thư Tử Hạo vẫn còn muốn nói ều gì đó, lúc này, chỉ thấy cô gái uyển chuyển hàm xúc xuất hiện phía sau anh ta, dịu dàng ngắt lời nói của anh ta….

“Học trưởng Thư, chuyện tình cảm vẫn nên thuận theo tự nhiên thì tốt hơn, nếu quá miễn cưỡng thì chỉ càng thêm đau khổ!”

Thư Tử Hạo biến sắc quay đầu lại nhìn, mà Sầm Tử Tranh cũng kinh ngạc quay lại nhìn cô gái này…….

Một giọng nói nhẹ nhàng của cô gái khiến Sầm Tử Tranh và Thư Tử Hạo chú ý, bọn họ nhao nhao quay người lại nhìn cô gái ở phía sau……

Áo váy Chanel tinh tế, càng khiến cho cô gái đó vô cùng thanh lịch, toát lên hơi thở quý tộc, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch chiếu rọi lên khuôn mặt tuyết trắng càng tăng thêm vẻ mỹ lệ dị thường, chỉ là đôi mắt bình tĩnh kia dường như có phần trưởng thành hơn những người bạn đồng trang lứa.

Cô ta chính là Ngải Ân Hà, cùng học chung với Cung Quý Dương tại Học viện Harvard University, thiên kim tiểu thư của tập đoàn Ngải thị!

Thư Tử Hạo sau khi hờ hững liếc nhìn cô ta cái, lần nữa lại đem ánh mắt dừng lại người Sầm Tử Tranh, nhẹ giọng nói: “Tử Tranh, anh vẫn chờ em…..” nói xong, mang theo vẻ mặt đau khổ rời khỏi phòng thiết kế.

Sầm Tử Tranh thở dài hơi, làm sao mà cô hiểu rõ tâm tư của Thư Tử Hạo chứ, chỉ là, lòng của cô sớm trao cho Cung Quý Dương rồi.

Ngải Ân Hà sau khi đăm chiêu đánh giá cô gái trước mắt, khẽ cười, giọng nói lộ ra sự thành khẩn: “Xin chào, tôi là Ngải Ân Hà, tôi có thể gọi cô là Tử Tranh ?”

Sầm Tử Tranh lễ phép cười mà gật gật đầu, tuy cô chưa từng giao tiếp với Ngải Ân Hà, nhưng cũng có nghe nói về cô ta, mọi người cũng xôn xao bàn tán rằng Cung Quý Dương và cô ta là đôi kim đồng ngọc nữ.

Chỉ là, đêm nay khi nhìn thấy thiên kim tiểu thư nhà giàu này, hình như có dáng vẻ kệch cỡm như trong tưởng tượng của cô, dường như nụ cười của Ngải Ân Hà có sức cuốn hút rất lớn, mang đến cho cô cảm giác rất thân thiết.

☆☆☆☆☆☆☆☆

Trong tiệm café, phảng phất tiếng âm nhạc tao nhã, cảnh vật yên tĩnh mang lại cảm giác rất đẹp mắt.

Ngải Ân Hà nhẹ nhàng khuấy tách café, động tác đưa tay nhấc chân đều lộ ra hơi thở trầm tĩnh, cô ta nhìn về phía Sầm Tử Tranh ở đối diện, nhẹ nhàng cười nói: “Tử Tranh, mình mạo muội mời cậu uống café, có dọa đến cậu hay ?”

“Đương nhiên là rồi, chỉ là……tôi thật sự ngờ rằng mình uống café chung với cô gái học thương mại.” Sầm Tử Tranh nửa cười đùa trêu ghẹo.

“Ý của cậu là nói mình…..ách, thiếu mùi vị của phụ nữ sao?” Trên gương mặt Ngải Ân Hà tươi cười giống như ánh mặt trời, chế nhạo nói.

“Nào có, chỉ là tôi cảm thấy rằng những cô gái học thương mại quá mức sắc bén, nghĩ đến cô lại hiền lành như vậy!” Sầm Tử Tranh thoải mái trả lời.

Ngải Ân Hà sau khi nghe vậy liền cười xinh đẹp: “Tử Tranh, rốt cuộc mình cũng hiểu tại sao Cung Quý Dương lại đặt tất cả tâm tư lên người cậu rồi!”

Cô ta dừng môt chút, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt Sầm Tử Tranh, tiếp tục nói: “Cậu thật sụ rất thẳng t, có chút khác lạ so với các cô gái khác, mình thật sự rất thích cậu, cũng hy vọng có thể kết bạn với cậu đó nha!”

“Kết bạn với tôi sao?”

Sầm Tử Tranh ngờ rằng Ngải Ân Hà có thể nói như vậy, trong mắt hiện lên sự kinh ngạc, khuôn mặt lại có chút mất tự nhiên: “Không phải cô tìm tôi vì Quý Dương sao……”

“Tử Tranh……”

Ngải Ân Hà nhẹ nhàng kéo tay Sầm Tử Tranh, ánh mắt trầm tĩnh: “Mình biết ngay là cậu hiểu nhầm ý mình mà!”

Sầm Tử Tranh cảm thấy càng thêm nghi ngờ…..

Ngải Ân Hả mỉm môi cười, nhẹ giọng nói: “Mình biết chắc rằng cậu tin những lời nói mà mọi người truyền tai nhau, thật ra là cha của mình và cha Cung Quý Dương rất thân nhau, mà tập đoàn Ngải thị và Cung thị tài phiệt lại có quan hệ hợp tác, lại thêm việc mình và Cung Quý Dương học chung tại Học viện Harvard University, cho nên mọi người gán ghép hai tụi mình cũng là chuyện bình thường mà!”

“Cái gì? Cung thị tài phiệt?” Sầm Tử Tranh đột nhiên đứng dậy, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

Cung thị tài phiệt, Lăng thị tài phiệt, Hoàng Phủ tài phiệt và Lãnh thị tài phiệt phải là những tập đoàn tài phiệt nổi tiếng sao? Nói như vậy……

Ngược lại Ngải Ân Hà đối với phản ứng của cô rất là bình thường, cô ta thản nhiên giải đáp những nghi vấn trong lòng Sầm Tử Tranh, trực tiếp nói: “Thật ra Cung Quý Dương là đứa con độc nhất của tổng giám đốc Cung thị tài phiệt Cung Doãn Thần, cũng là người thừa kế tương lai của Cung thị tài phiệt!”

Sầm Tử Tranh cảm thấy đầu óc trống rỗng, hô hấp cũng trở nên vô cùng khó khăn…….

Cô biết rằng nhất định Cung Quý Dương là người có xuất thân phú quý, nhưng tuyệt đối thể ngờ rằng anh lại có gia thế hiển hách như vậy, quan trọng nhất là, trước mặt cô Cung Quý Dương luôn che dấu thân phận của mình!

“Tử Tranh, cậu đừng hiểu lầm Cung Quý Dương, vì chưa được thừa kế gia sản, con cháu của tứ đại tài phiệt cũng cần phải che giấu tung tích, là vì sự an toàn, hai là để tránh những phiền toái cần thiết, chỉ là Quý Dương tuân thủ đúng quy định mà thôi!” Ngải Ân Hà nhẹ nhàng bưng ly lên, ý bảo Sầm Tử Tranh bình tĩnh.

“Vì sao cô lại muốn nói cho tôi biết những ều này?” Sầm Tử Tranh khó hiểu nhìn Ngải Ân Hà.

Ngải Ân Hà đặt ly xuống, nhẹ giọng nói: “Thật ra, mình và Cung Quý Dương từ nhỏ chọn ra cô dâu nhỏ, nói trắng ra là, quan hệ thông gia giữa tập đoàn Ngải thị và Cung thị tài phiệt!”

Đột nhiên có quả bom nổ tung trong lòng Sầm Tử Tranh…..

Cô ngơ ngác nhìn Ngải Ân Hà, biết nên nói những gì, chỉ có thể tiếp tục nghe cô ta nói.

“Tử Tranh, hôm nay mình tới tìm cậu là để nói cho cậu biết những ều này, thật ra chính là muốn nói cho cậu biết, mình chỉ xem Cung Quý Dương là anh trai, cũng chút tình cảm nào, khi mình biết Cung Quý Dương yêu cậu, trong lòng mình cũng rất vui, mình biết cậu giận Cung Quý Dương vì giấu diếm gia thế, nhưng mình hy vọng cậu ều đó mà rời xa anh ấy, trong lòng anh ấy cậu thật sự rất quan trọng!”

Sầm Tử Tranh cảm thấy tim mình đập rất nhanh, tình cảm trong lòng cũng lên xuống theo lời nói của Ngải Ân Hà, ều áp lực là, Ngải Ân Hà và Cung Quý Dương có đám hỏi sứ mệnh của gia tộc, ều vui mừng là, Ngải Ân Hà hề yêu Cung Quý Dương.

“Nhưng mà, hai nhà làm đám hỏi rồi…….”

“Mình nghĩ, nếu mình và Cung Qúy Dương đều tìm được người mà mình yêu thương, thì các trưởng bối cũng ép buộc tổ chức đám hỏi!” Ngải Ân Hà cười nói.

Sầm Tử Tranh kinh ngạc hỏi: “Chẳng lẽ cô có người trong lòng rồi sao?”

Thật ra với ều kiện của Cung Quý Dương, cô ta có cách nào mà thương được.

Ánh mắt Ngải Ân Hà trở nên mông lung tràn ngập tình yêu, mà mặt cũng có chút mộng ảo, cô gật gật đầu, cười cười.

“Chúc mừng cô, hy vọng cô có thể tìm được người mà mình yêu thương!” Sầm Tử Tranh cảm thấy trong lòng thật dễ chịu, đây là lời nói từ đáy lòng cô.

Ngải Ân Hà khẽ cười: “Cho nên cậu và Cung Quý Dương cũng cần phải cố gắng!”

“Ừm! Cám ơn cô, à, Ân Hà!” Sầm Tử Tranh cười thật lòng, những vướng mắc trong lòng hoàn toàn biến mất, mà sự hảo cảm đối với Ngải Ân Hà cũng tăng thêm.

“Đúng rồi, Tử Tranh, mình nghe nói cậu rất thích các tác phẩm của bậc thầy John.Gallino, cậu biết , mình giúp cậu việc lớn đó nha!” Ngải Ân Hà ra vẻ thần thần bí bí cười nói.

“Giúp tôi việc lớn? Là có ý gì?” Sầm Tử Tranh hiểu lời của Ngải Ân Hà.

“Thật ra mình cũng có xem qua tác phẩm dự thi trước đây của cậu, nhất là tác phẩm mới vừa mới đoạt giải, thật sự là rất tuyệt nha, mình á, vừa mới bái sư John.Gallino, tiện thể đem tác phẩm của cậu cho ông ấy xem thử, để xem ông ấy đánh giá tác phẩm của cậu như thế nào?” Ngải Ân Hà tay chống cằm, uống ngụm café rồi nói.

“A? Thật vậy sao? John.Gallino đánh giá tác phẩm của tôi sao?” Sầm Tử Tranh khẩn trương nắm lấy tay Ngải Ân Hà mà hỏi han.

Trời ơi, cô nghĩ đến tác phẩm của mình nằm tay của thần tượng!

“Sau khi bậc thầy John.Gallino xem qua tác phẩm của cậu, ông ấy rất ca ngợi, ông ấy nói cậu nhỏ tuổi vậy mà có trình độ thiết kế nhạy cảm như vậy, thật là đơn giản, mà còn…….”

Ngải Ân Hà lấy tờ danh thiếp từ trong chiếc túi xách tinh xảo đưa cho Sầm Tử Tranh……

“John.Gallino đặc biệt chỉ đích danh cậu nếu cậu muốn đến đây để thể hiện tài năng, ông ấy có ý muốn thu nhận cậu làm đồ đệ đó, đây là danh thiếp của ông ấy, cậu có thể liên hệ với ông ấy bất cứ lúc nào!”

Sầm Tử Tranh thể tưởng tượng nổi mà nhìn vào tấm danh thiếp trong tay mình…..đây thật sự là ều mà cô dám mơ đến, thần tượng mà mình luôn tôn sùng lại có thể thu nhận mình làm đồ đệ sao?

“Ân Hà, cô nói…..đều là sự thật sao? Tôi có nằm mơ đúng ?” Giọng nói của cô run rẩy mà vội vàng.

“Đương nhiên là rồi, mình xem cậu là bạn của mình mà, làm sao có thể lừa cậu được chứ? Chỉ là cậu nên suy nghĩ cho kĩ, tốt nhất cậu nên thương lượng với Cung Quý Dương chút, học tập với John.Gallino cần có thời gian, vậy là thời gian mà hai người ở chung chỗ rất ít!” Ngải Ân Hà phân tích mọi mặt.

Sầm Tử Tranh sau khi nghe vậy sắc mặt có chút khó xử, cô định mở miệng nói chuyện, liền cảm thấy dạ dày được khỏe, lập tức lấy tay che miệng, kiềm chế lại cảm giác khó chịu…..

Vẻ mặt Ngải Ân Hà vô cùng căng thẳng, lập tức hỏi: “Tử Tranh, thân thể của cậu…..Không thoải mái sao?” Ánh mắt của cô tràn ngập sự cảnh giác.

“Tôi…..”

Sầm Tử Tranh cắn cắn đôi môi anh đào, khuôn mặt nhỏ n có chút ửng hồng, cô ngẩng đầu nhìn Ngải Ân Hà rồi nhẹ giọng nói: “Thật ra, tôi mang thai rồi…..”

“Cái gì?”

Lần này đến lượt Ngải Ân Hà kinh ngạc, cô ta thất thanh la lên, nhưng dường như ý thức được rằng cảm xúc của mình quá mức kích động, vội vàng che giấu sóng to gió lớn đang nổi lên trong lòng, nhỏ giọng hỏi: “Tử Tranh, cậu nói rằng cậu đang mang trong mình con của Quý Dương sao?”

“Ừm!” Khuôn mặt Sầm Tử Tranh tràn đầy hạnh phúc.

Ngải Ân Hà ngơ ngẩn mà nhìn Sầm Tử Tranh, đôi mắt dịu dàng biết đang suy nghĩ ều gì, thật lâu sau, cô ta mới mở miệng hỏi: “Quý Dương có biết chuyện này ?”

Sầm Tử Tranh than nhẹ tiếng rồi lắc đầu: “Quý Dương tham gia khóa học ngoại khóa, ngày kia mới trở về Đài Loan, thật ra hôm nay tôi cũng mới biết, cho nên muốn cho Quý Dương bất ngờ!”

“Nhưng mà, Tử Tranh, cậu còn nhỏ như vậy mà làm mẹ, chẳng lẽ cậu nghĩ đến việc hoàn thành khóa học sao?” Ngải Ân Hà nghẹn ngào hỏi.

“Chỉ cần có Quý Dương ở bên cạnh tôi, tôi cũng sợ bất cứ ều gì, mà cho dù có sinh ra đứa bé, tôi cũng hoàn thành khóa học thiết kế!” Sầm Tử Tranh kiên định nói.

Ngải Ân Hà cố nặn ra nụ cười, lập tức tỏ ra vẻ thoải mái mà nói: “Không sai, thật ra chỉ cần được ở cùng với người mà mình yêu thương, có dũng khí để vượt qua bất cứ chuyện gì, chẳng qua mình nghĩ rằng chuyện này đúng là rất bất ngờ đối với Quý Dương nha, chờ anh ấy quay về Đài Loan nói cho anh ấy biết!”

“Ừm!” Sầm Tử Tranh để bụng mà cười, sau đó cúi đầu, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc mà quấy ly đồ uống.

Sầm Tử Tranh đang chìm đắm trong hạnh phúc nên để ý đến……

Nụ cười môi Ngải Ân Hà từ từ thu lại, thay vào đó là dáng vẻ âm hiểm và ghen tị tương xứng!

Sầm Tử Tranh lại càng nhìn thấy rõ hai bàn tay đang gắt gao nắm lại thành nắm đấm của Ngải Ân Hà!

Dựa vào cái gì chứ?

Cô chỉ là cô gái với thân phận bình thường mà lại nhận được sự ưu ái từ Quý Dương?

Thậm chí Quý Dương còn cho phép cô gái này mang thai đứa con của mình?

Thật sự ngay từ khi Cung Quý Dương theo đuổi Sầm Tử Tranh, Ngải Ân Hà cũng thèm để ý đến, bởi vì cô cũng quá hiểu rõ tính cách Cung Quý Dương, anh ấy trời sinh tính phong lưu, qua lại với bạn gái quá hai tháng, nhưng thời gian trôi qua, cô lại phát hiện Cung Quý Dương vẫn say mê Sầm Tử Tranh, lúc này hồi chuông cảnh báo mới reo lên mãnh liệt trong lòng Ngải Ân Hà.

Vì thế liền bày ra tiết mục kết bạn, thật ra là muốn chia rẽ hai người họ!

Nhưng cô ta tuyệt đối ngu xuẩn đến mức ngang nhiên chiếm đoạt lại Cung Quý Dương, cô muốn dùng trò chơi với nhiều thủ đoạn để chiếm đoạt lại tình yêu của mình!

Không sai, người đàn ông mà Ngải Ân Hà yêu nhất chính là Cung Quý Dương…..

Từ nhỏ đến lớn, cô vẫn yêu Cung Quý Dương, vì vậy, mới có thể lựa chọn trường học và cùng chuyên ngành với anh, cũng trở thành sinh viên trao đổi cùng với anh!

Vì thế, cô khổ tâm nghĩ cách cho phép cô gái này làm xáo trộn! Cô tình nguyện đem John.Gallino giới thiệu cho Sầm Tử Tranh, để cho Sầm Tử Tranh hao tổn tâm sức vào học thiết kế, muốn giành lấy được tình bạn và sự tín nhiệm, nhất định phải tiêu tốn đúng ?

Comments