apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ - Q.2 – Chương 23: Nhất định phải thay thế được

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ

Tác giả:

Q.2 – Chương 23: Nhất định phải thay thế được

“Cung Quý Dương, anh ên rồi, nơi này là trường học, mau buông tôi ra!”

Trên khuôn mặt nhỏ n của Sầm Tử Tranh thật sự là vừa thẹn vừa giận, nhất là khi dường như toàn bộ ánh mặt của nữ sinh đều rơi người cô, cô càng cảm thấy bản thân mình đang bị Cung Quý Dương dồn đến đường cùng!

Cung Quý Dương trả lời tiếng ‘Không’ nơi cổ họng, chỉ tự nhiên ôm cô về phía xe, thèm quan tâm đến đôi bàn tay trắng ngọc ngà của Sầm Tử Tranh đang đánh vào ngực mình!

Về cú đánh này chút sức lực nào làm anh đau, ngược lại anh càng đau lòng hơn khi bàn tay nhỏ bé của cô bị đau đớn!

Cung Quý Dương ôm Sầm Tử Tranh xuyên qua ánh mắt của các nữ sinh, mà phía sau là ba người đàn ông nghênh ngang theo sát, đối với ánh mắt sùng bái của nữ sinh thì trở thành thói quen.

“Trời ạ, bọn họ đều rất đẹp trai nha, đời này sao lại có những mỹ nam hoàn hảo đến như vậy chứ?”

“Này này, trừ học trưởng Cung ra, ba vị kia là ai thế, nếu mình là Tử Tranh thì tốt quá rồi, có thể được nhiều vị soái ca yêu mến như vậy…..”

“Hừ, Sầm Tử Tranh có cái gì mà có thề hấp dẫn học trưởng Cung chứ, mình cảm thấy chẳng qua học trưởng Cung đối với cô ta chỉ là chơi đùa mà thôi!”

Trong lúc này, rất nhiều tranh chấp bắt đầu nổi lên, ai chú ý đến trong đám người có bóng nữ sinh cô đơn, cô ấy chính là Ngải Ân Hà…..

Nhìn bóng dáng Cung Quý Dương dần dần xa, cô dùng hàm răng của mình mà gắt gao cắn lấy bờ môi, mấy ngày nay nhìn thấy hành động của Cung Quý dương, nhưng hề tiến lên ngăn cản, bởi vì cô biết, với cá tính của Quý Dương, mỗi khi qua lại với nữ sinh chưa bao giờ vượt quá hai tháng.

Chỉ mong lần này Sầm Tử Tranh cũng là ngoại lệ!

Ngải Ân Hà tuy trong lòng suy nghĩ như vậy, cũng lưu tâm trong lòng nổi lên chút lo lắng……

Ngay khi Cung Quý Dương sắp đến phía trước xe……

“Cung Quý Dương, cậu buông Tử Tranh ra!” Âm thanh của Thư Tử Hạo đột nhiên vang lên, ngay sau đó, anh sải bước về phía trước, nhưng đợi đến lúc anh đến gần Cung Quý Dương, Lăng Thiếu Đường và Hoàng Phủ Ngạn Tước cũng ăn ý bước đến gần……

Duỗi cánh tay đưa thân thể Thư Tử Hạo lên !

“Này, các người là ai? Buông, buông Tử Tranh ra!” Thư Tử Hạo dùng lực tránh thoát, cảm giác chân hụt hẫng khiến anh thoải mái.

“Các người buông Tử Hạo ra!”

Sầm Tử Tranh sau khi nhìn thấy tình huống như vậy, lại càng vô cùng tức giận, cô liều mạng mà gào lên, càng ngừng đánh đấm bộ ngực rắn chắc của Cung Quý Dương.

“Nếu em ăn nói đàng hoàng, em có tin anh ném em lên xe !” Vẻ tà mị của Cung Quý Dương hề giảm, chưa bao giờ anh nghiêm túc và tức giận như lúc này.

Đây là lần đầu tiên trong đời anh nổi cáu với phụ nữ!

“Cái gì?” Sầm Tử Tranh cảm thấy khó thở, trong đôi mắt cũng hiện lên vẻ sợ hãi và né tránh.

“Cung Quý Dương, cậu như âm hồn tiêu tán bám lấy cô ấy, cô ấy cũng thích cậu, tôi cũng ngại nói cho cậu biết, Sầm Tử Tranh là bạn gái của tôi rồi!” Thư Tử Hạo thể trơ mắt nhìn Tử Tranh bị người đàn ông đứng đắn này khi dễ, vì thế lớn tiếng nói.

Cung Quý dương sau khi nghe vậy, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, chỉ cúi xuống nhìn Sầm Tử Tranh, trong đáy mắt thâm trầm dần dần xuất hiện ánh sáng sắc bén……

“Tranh Tranh, cái tên kia nói là sự thật sao?” Giọng nói của anh cũng trở nên kinh hãi…..

Sầm Tử Tranh nhất thời nghẹn lời, nhưng ngay sau đó, trong đầu cô chớp lên luồng ánh sáng, vì thế lập tức ngoan cường nói: “Không sai, tôi đồng ý với Tử Hạo, anh nhanh buông ra!”

Không ngờ, Cung Quý Dương sau khi nghe vậy khuôn mặt tuấn tú bắt đầu xuất hiện ý đồ xấu xa, nhưng mà nụ cười này vẫn có loại hấp dẫn mê người……

“Đáng tiếc thật, Tranh Tranh, anh nói em phải làm bạn gái của anh, nếu thật sự trong lòng em có cậu ra, như vậy……”

Anh đưa môi mỏng áp sát bên tai cô, giữa mép tóc thanh tịnh và đẹp đẽ là hơi thở nam tính, môi mỏng hơi hé, nhanh chậm nói: “Anh cũng vậy, nhất định thay thế được cậu ta!”

“Anh…..Cái con người ma quỷ này…..” Sầm Tử Tranh cảm thấy mình đang rơi vào vách núi đen bí ẩn, vẫn rơi vẫn rơi, giới hạn khiến cô cảm thấy sợ hãi…..

“Cung Quý Dương, cậu cần quá đáng, căn bản là Tử Tranh thích cậu!” Thư Tử Hạo ở bên vùng vẫy gào lên.

“Quý Dương, làm việc của cậu !” Lãnh Thiên Dục nói ngắn gọn, vẻ mặt lạnh lùng đến trước mặt Thư Tử Hạo, bàn tay to lớn duỗi ra, tay nắm lấy tóc anh ta níu lên…..

Động tác lưu loát rõ ràng có thể thấy năng lực mạnh mẽ trải qua huấn luyện đặc biệt!

Mà rõ ràng Thư Tử Hạo thể chịu đựng nổi sức lực mạnh mẽ của Lãnh Thiên Dục, khuôn mặt tuấn tú nho nhã nhất thời đau đến mức mồ hôi chảy ròng ròng……Mời các bạn đọc tại DocTruyen.Org để có chương mới nhanh nhất

Thân thể to lớn của Lãnh Thiên Dục từ từ đến gần phía trước, hai mươi tuổi anh già dặn hơn so với bạn cùng trang lứa vàng càng thêm chín c đầy vẻ tang thương, phần chín c và tang thương này càng khiến anh thêm vẻ ngoan độc.

“Thư Tử Hạo đúng , nếu còn muốn làm Nhà thiết kế như nói, hãy thành thật chút, nếu , ngươi mất hai bàn tay nghệ thuật trời cho kia!” Nói xong, bàn tay to lớn từ từ mở ra, thả da đầu đang đau nhức của anh ta ra.

Lăng Thiếu Đường và Hoàng Phủ Ngạn Tước đồng thời cũng thả cơ thể Thư Tử Hạo xuống, ngay lúc đó, thân thể Lăng Thiếu đường củng đến gần, sau khi nhìn vào ánh mắt quật cường của Thư Tử Hạo, liền nói ra lời tán thưởng từ đáy lòng: “Xem ra dáng vẻ là con người kiên cường, tệ, thật sự là tệ, chẳng qua……”

Trong nháy mắt, chỉ thấy khóe môi Lăng Thiếu Đường gợi lên nụ cười tàn nhẫn đầy cuồng ngạo, đôi mắt khép hờ, bắn ra sự sắc sảo khiến người ta sợ hãi, chỉ thấy anh khẽ mở bời môi mỏng, chậm rãi nói ra ba chữ: “Rất ngu xuẩn!”

Còn Hoàng Phủ Ngạn Tước cười đến vô cùng cao quý thanh nhã, anh vươn tay chỉnh sửa lại nếp nhăn áo sơmi của Thư Tử Hảo, động tác mềm mại thể hiện bản tính ngoan độc……

“Tiểu học đệ, mỗi ngày phải học tập thật tốt để hướng về phía trước nha, cần cố gắng làm những chuyện vô nghĩa, còn nữa…..chúng tôi cũng phải là đe dọa đâu!” Nụ cười của anh lại càng thêm sáng lạn, khiến cho ánh mắt của Thư Tử Hạo phải tránh né. còn nhiều truyện mới tại DocTruyen.Org

Nói xong, anh vỗ vai Thư Tử Hạo vài cái, tiếp theo sau đó, nhao nhao lên xe, mất…..

“Tử Tranh…….” Thư Tử Hạo gian nan gọi tiếng, thế nhưng, Sầm Tử Tranh sớm bị Cung Quý dương cứng rắn nhét vào trong xe đưa ……

Comments