apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ - Q.2 – Chương 22: Ba người bạn tốt giúp đỡ

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ

Tác giả:

Q.2 – Chương 22: Ba người bạn tốt giúp đỡ

“Ài…..” đúng tiếng đồng hồ, tiếng than vãn của Cung Quý Dương ngừng nghỉ phút nào, chỉ thấy anh lười biếng nằm sofa, mặt phờ phạc rũ rượi.

“240 lần!” Hoàng Phủ Ngạn Tước giống như đang ểm số, lại nói: “Chia đều ra thì cứ phút thì có bốn lần thở dài…..”

Mà Lăng Thiếu Đường và Lãnh Dục cũng bắt chước theo Hoàng Phủ Ngạn Tước, nghiêng bảy ngã tám trực tiếp ngồi thoải mái thảm lông dày, dùng loại ánh mắt vô cùng thương xót mà nhìn Cung Quý Dương…..

*Về Lăng Thiếu Đường: câu chuyện tình yêu trong Tứ đại tài phiệt bộ thứ nhất 《 Tổng giám đốc tàn khốc – Tuyệt ái thê 》

Lãnh Thiên Dục: câu chuyện tình yêu trong Tứ đại tài phiệt bộ thứ hai 《 Giao dịch thua lỗ của trùm xã hội đen》

Hoàng Phủ Ngạn Tước: câu chuyện tình yêu trong Tứ đại tài phiệt bộ thứ tư 《 Gặp gỡ nhân vật lớn hàng tỷ 》

Ba người bọn họ đều xin phép trường học rồi, đặc biệt từ Mỹ chạy đến Đài Loan, mục đích chính là vì Cung Quý Dương sắp tham gia giải F1 giải thi đấu lớn nhất ở Australia, ngờ, sau khi bọn họ vào khu nhà ở của Cung Quý Dương, lại thấy bộ dạng chết tử tế của anh, chổng vó mà nằm sofa.

“Quý Dương, có phải là cậu chơi cùng với mỹ nữ quá phấn khích, nhất thời tạo ra hiện tượng sợ độ cao? Làm sao mà cậu lại có tật xấu này, nếu mà có thật, từ nhỏ cậu chết giữa tổ chức huấn luyện đặc biệt rồi!” Cơ thể to lớn của Lăng Thiếu Đường dựa vào bên cạnh ghế sofa, chống cằm nghi hoặc hỏi.

Mà Lãnh Thiên Dục luôn là dáng vẻ lạnh lùng, lát sau, anh ta mới trầm thấp mở miệng nói: “Có lẽ là phản xạ có ều kiện, cậu thử lại lần là biết ngay!”

Năm mười tám tuổi Lãnh Thiên Dục tận mắt chứng kiến cảnh cha mẹ mình chết, từ đó tính cách của anh ta lại càng lạnh nhạt, ngoại trừ ở trước mặt ba người bạn này, đối với chuyện bên ngoài anh ta đều hết sức thờ ơ, giữa bốn người, cũng chỉ có anh ta là mang mình trọng trách nặng nhất….

Thừa kế Lãnh thị tài phiệt lại lần nữa quay lại Mafia báo thù cho cha mẹ (Để biết thêm chi tiết xin mời đọc ‘Giao dịch thua lỗ của trùm xã hội đen’)

“Thiên Dục nói sai, Quý Dương, cậu muốn làm rõ xem bản thân sợ độ cao hay là có năng lực sợ độ cao đỉnh ểm, nếu như cái này mà cậu cũng biết, làm sao có thể tham gia trận đấu lớn chứ?” Trong mắt Hoàng Phủ Ngạn Tước hàm chứa sự thân thiết mà nói.

Cung Quý Dương vừa nghe xong, bật dậy từ ghế sofa, sự tự tin mặt mất , vội vàng khoát tay nói: “Không , đánh chết mình cũng đến cái nơi quỷ quái đó lần nữa đâu!”

Ba người còn lại dồn dập hít vào hơi lạnh……đây là Cung Quý Dương bạn thân của bọn họ sao?

Nhưng anh nổi danh là có tiếng giở trò và chơi đùa mà, chơi đùa với súng, chơi đùa với tốc độ, mười tám tuổi theo bọn họ cùng Mafia tổ chức liều mạng, thậm chí là còn chơi đùa……phụ nữ!!!!

Còn cái gì mà anh dám chơi đùa sao?

“Cậu thật đúng là dông dài, người phụ nữ thì có gì mà giải quyết được, phải mọi việc của cậu đều thuận lợi ở trước mặt phụ nữ hay sao, nhanh chóng đứng lên cho mình!” Thiên Dục kiên nhẫn mà đứng dậy, tay tiện thể kéo anh đứng lên…..

“Đi đâu?” Vẻ mặt Cung Quý Dương sợ hãi mà nhìn Thiên Dục, biết trong hồ lô của anh ta chính xác là có thứ thuốc gì.

Mà Hoàng Phủ Ngạn Tước và Lăng Thiếu Đường cũng cùng nhau đứng dậy, cùng lúc nói: “Đi lên sân khấu!”

Khi bốn chiếc xe thể thao xa xỉ cùng nhau xuất hiện tại sân trường, lập tức khiến cho nhiều nhóm cô gái chú ý đến, nhất là sau khi cửa xe được mở ra, Cung Quý Dương, Lăng Thiếu Đường, Lãnh Thiên Dục và Hoàng Phủ Ngạn Tước cùng bước xuống xe, trong nháy mắt cả sân trường đều bị nhóm người bọn họ nhen nhóm lên ánh sáng.

Thân hình to lớn cao 1m86 rắn chắc mà gợi cảm vượt lên phía trước, Cung Quý Dương tà khí, Hoàng Phủ Ngạn Tước tao nhã, Lãnh Thiên Dục lạnh lùng và Lăng Thiếu Đường chính trực, bốn người này xuất hiện với ngoại hình xuất sắc dường như hấp dẫn toàn bộ ánh mắt của các nữ sinh, tiếng thét chói tai cùng với âm thanh ngưỡng mộ liên tiếp phát ra.

“Không nghĩ đến các cô gái ở Đài Loan đều rất nhiệt tình, Quý Dương, cậu hẳn là như cá gặp nước rồi, như thế nào lại bị tiểu nha đầu chế trụ rồi hả?” Lăng Thiếu Đường ở bên cạnh cười ngông cuồng, chế nhạo hỏi han.

“Đúng là như thế, mình là bị cái trò chơi kia chế trụ, chứ cái nha đầu kia!” Bộ dạng Cung Quý Dương giống như miệng dẹt của con vịt chết.

“Được rồi, cần giải thích, chúng ta tìm vị tiểu học muội Tử Tranh kia!” Hoàng Phủ Ngạn Tước cười tao nhã về phía trước, bước cũng tràn ngập hơi thở quý tộc thanh cao.

“Này này này…..” Cung Quý Dương bước nhanh hơn, tay giữ chặt lấy Hoàng Phủ Ngạn Tước, mày kiếm khẽ nhíu lại nói: “Đương nhiên là mình muốn tìm tiểu học muội Tử Tranh, nhưng mà mấy người các cậu theo làm cái gì? Hung thần ác sát muốn dọa đến cô ấy sao!”

“Chậc chậc….. nghĩ đến tên hoa hoa công tử mà có thể nói ra những lời dịu dàng vậy sao, cậu động lòng rồi hả?” Lăng Thiếu Đường nhướng mày, vẻ mặt đầy hứng thú hỏi han.

Nhưng Lãnh Thiên Dục lại đứng ở bên, tấm bài poker mặt thể nhìn ra được chút suy nghĩ trong lòng anh ta.

Cung Quý Dương sau khi nghe vậy, khuôn mặt anh tuấn tà mị lộ ra chút mất tự nhiên, anh có chút xấu hổ mà g giọng cái, tức giận nói: “Động lòng tí thì mắc mớ gì đến cậu, đại nam nhân mà lại lắm chuyện như vậy sao!”

Nói xong, tự nhiên hướng thẳng về phía phòng học của sinh viên năm nhất…..

Lăng Thiếu Đường giận quá hóa cười, mà trong lòng hai người bạn kia cũng cười, bình thường cái tên Cung Quý Dương này đều nghĩ mọi cách để chơi đùa bọn họ, nghĩ đến anh cũng có ngày bị bọn bọ trêu chọc.

Bốn người đồng loạt đến phòng học của Sầm Tử Tranh, dọc đường , dường như tiếng thét chói tai của các nữ sinh đều ngừng lại, lời nói và cử chỉ hoặc là mỉm cười của bọn họ, đành động giơ tay nhấc chân, cho dù là động tác nhỏ đều khiến các nữ sinh hò hét.

Trong phòng học dành cho sinh viên năm nhất, giáo sư đang thao thao bất tuyệt giảng giải bài nhưng Sầm Tử Tranh chỉ nghe câu được câu mất, trong đầu chỉ còn lại suy nghĩ về cuộc thi thiết kế mà mình sắp tham gia, bàn tay theo bản năng vẽ lại những ý tưởng thiết kế trong đầu……

Không tự giác, bản phác họa lại xoay quanh hình dáng quần áo và trang sức của nam giới…..cô nghiêng đầu vô thức vẽ thêm bề ngoài, nhìn nhìn, hình dáng này lại biến thành bóng dáng to lớn của Cung Quý Dương. (chị tương tư rồi :love2: )

Thật ra, dáng người của anh thật sự quá tuyệt, thân hình so với tiêu chuẩn model châu Âu thì còn khiêu gợi hơn nhiều, nếu như có thể mặc vào quần áo do chính tay cô thiết kế, thế thì….

Từ từ…..

Bản thân mình đang nghĩ đến cái gì vậy chứ?

Điên rồi, nhất định là ên rồi, làm sao lại có thể nghĩ đến cái tên học trưởng đáng giận kia chứ, để cho anh ta mặc vào trang phục do chính mình thiết kế sao? Quả thực là đang bêu xấu vào thiên phú trời cho của cô!

Khi cô đang oán giận bản thân mình, chỉ nghe thấy Tinh Nghiên đột nhiên kêu lên tiếng sợ hãi, ngay sau đó, toàn bộ nữ sinh trong phòng nhao nhao hét ầm lên….

Sầm Tử Tranh thật sự là giật mình, ý nghĩ của cô đột nhiên bị cắt ngang…..

“Tinh Nghiên, cậu kêu cái quỷ gì vậy, gặp quỷ hả?” Cô xoa xoa màng nhĩ bị chấn thương, đưa tay vỗ vào người Tinh Nghiên, lại nhìn thấy bộ dạng si mê của cô ấy.

“Tử Tranh, nếu quỷ cũng có dáng vẻ đẹp trai như vậy, thì mình cũng tình nguyện gặp quỷ…..” Ánh mắt của cô ấy nhìn ra phía cửa phòng học, vẻ mặt sùng bái, đôi mắt cũng buồn chớp.

Sầm Tử Tranh khỏi khẽ cười ra tiếng: “Thật là, ên ên khùng khùng nói cái gì đó……”

Cô cũng theo ánh mắt của Tinh Nghiên nhìn ra phía cửa phòng học……

Đột nhiên, trong đầu cô giống như đang nổ tung…..

Anh, anh……

Anh…..

Trong nháy mắt sắc mặt Sầm Tử Tranh trắng bệch, tim cô như trống dập, làm sao anh ta có thể đến phòng học của mình, chỉ có mình anh ta, phía sau anh ta còn có ba người đàn ông lười biếng đứng đó…..

Ngoại hình bốn người bọn họ vô cùng xuất sắc dẫn đến tiếng thét chói tai từ các nữ sinh!

Không kịp tránh nữa rồi……

Một đôi mắt đang tìm đến đây……..ngay sau đó, Cung Quý Dương nhanh chân bước về hướng này!

Lại đợt tiếng thét chói tai vang lên, Sầm Tử Tranh mở to hai mắt nhìn, thật sự là giống như đang nhìn thấy quỷ cách mình càng ngày càng gần, thiếu chút nữa là ngừng thở rồi!

“Này, các cậu…..Các cậu là sinh viên lớp nào, bây giờ đang là giờ học, ai cho phép các cậu……”

“Giảng viên mỹ nữ yêu mến, cần phải hà khắc như thế, người hữu tình thành gia quyến, cô trở thành nguyệt lão lần tốt sao?”

*Người hữu tình thành gia quyến: người có tình ý trở thành người nhà.

Không đợi giảng viên nói xong, Hoàng Phủ Ngạn Tước ta nhã bước lên, thân hình cao lớn lập tức che mất tầm mắt của giảng viên mỹ nữ, giữa đôi mắt dịu dàng là phần quyến rũ chết người, giọng ệu cũng tràn ngập từ tính trầm thấp hấp dẫn……..

“Ách……” nhìn bộ dạng tuấn tú của Hoàng Phủ Ngạn Tước, ánh mắt của nữ giảng viên sững sờ phen, lời nói tuy sai, nhưng mà cảm thấy có chút thích hợp nha, mãi lúc sau, giảng viên mới phản ứng kịp……

“Bây giờ đúng là thời gian lên lớp, cậu làm sao có thể…..”

“Đúng rồi, bởi chính là vì học, em nghĩ nhất định cô rất vất vả, qua bên này, em mát xa bả vai cho cô lát nha!” Hoàng Phủ Ngạn Tước ở bên cười, bên đem hai bàn tay nhẹ nhàng đặt vai nữ giảng viên, đẩy cô ấy ra khỏi phòng học, trước khi chuẩn bị , liền chuyển cho Lăng Thiếu Đường và Lãnh Thiên Dục ánh mắt thu phục!

Đồng thời hai người cũng hướng ánh mắt biết về phía Hoàng Phủ Ngạn Tước…….thật sự là anh em, ngay cả sắc đẹp cũng dùng đến!

Sầm Tử Tranh nhìn đôi mắt u buồn của Cung Qúy Dương, đột nhiên đứng dậy, đợi cô mở miệng nói chuyện, Cung Quý Dương giữ chặt cánh tay cô, ra phía cửa……

“Cung Quý Dương, anh cái gì thế hả? Buông ra, các người…..làm sao các người có thể làm như vậy?” Sầm Tử Tranh nghĩ đến lá gan bọn họ lại lớn như vậy, nhất là Cung Quý Dương, thực sự là để giảng viên vào mắt.

“Ngoan ngoãn theo sát anh!” Cung Quý Dương cất giọng nói.

“Không, anh muốn dẫn tôi đâu?” Sầm Tử Tranh cảm thấy toàn thân mệt mỏi, vì sao luôn luôn thể thoát khỏi người đàn ông này?

Rõ ràng nhận thấy Cung Quý Dương hề nhẫn nại, anh trả lời, nói hai lời liền ôm lấy Sầm Tử Tranh để chặn ngang lời nói của cô, sải bước ra ngoài……

Comments