apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ - Q.2 – Chương 14: Tuyên bố bá đạo

TỨ ĐẠI TÀI PHIỆT ĐĂNG KÝ KẾT HÔN TRỄ

Tác giả:

Q.2 – Chương 14: Tuyên bố bá đạo

Thư Tử Hạo ném ra đấm mạnh mẽ vô cùng tàn nhẫn, vừa nhìn biết đây là kết quả của việc thường xuyên đến phòng tập, khi đó anh sử dụng toàn bộ sức lực muốn tạo ra đấm trí mạng nhắm ngay vào khuôn mặt Cùng Quý Dương, nhưng anh lại ngờ tới rằng Cung Quý Dương chỉ nhanh nhẹn lách mình cái, anh ta có thể dễ dàng tránh được nắm đấm mạnh mẽ này.

Làm sao có thể? Khi Thư Tử Hạo phát hiện ra khi mình còn phản ứng lại kịp thì bổ nhào vào khoảng , con ngươi trong mắt đột nhiên cả kinh, nghĩ đến tên hoa hoa công tử này lại có bản lĩnh như vậy!

Ngay sau đó, anh vọt bước lên, bàn tay duỗi ra túm lấy áo Cung Quý Dương, đâu ngờ Cung Quý Dương nhanh chóng cúi người sau đó nhanh như chong chóng lui về phía sau, lại dễ dàng tránh thoát được công kích của Thư Tử Hạo.

Mấy lần như vậy, Thư Tử Hạo mệt đến mức thở hổn hển, thế mà mặt Cung Quý Dương vẫn như cũ là vẻ mặt bình thản, thậm chí hơi thở còn rất ổn định, chỉ thấy anh ta toàn thân thoải mái ngồi ghế, lông mày đen giương cao lên, nhàn nhã tự đắc lại tăng thêm vào phần kiêu ngạo ngang ngược.

“Học đệ Thư, cậu khua lộn xộn như vậy sao mà được chứ, đánh nhau cũng cần phải chú trọng kỹ xảo chứ!”

Thư Tử Hạo nhìn bộ dạng Cung Quý Dương được lợi lại còn khoe mẽ, lửa giận trong lòng lại càng dâng lên.

“Cung Quý Dương, chẳng lẽ anh cũng chỉ giống con rùa rụt cổ thôi à? Nếu anh có thể chiu đựng được thì theo tôi chính thức đánh trận!”

“Tử Hạo, cần đánh nữa!”

Sầm Tử Tranh vội vàng bước lên đỡ lấy anh, việc này Cung Quý Dương luôn cảm thấy vô cùng dị thường, xem ra cũng phải là người dễ đối phó, vẫn muốn khuyên Thư Tử Hạo cần kích động mới tốt chứ.

“Chậc chậc, thật sự là tình cảm ngọt ngào, thật sự rất đáng tiếc……”

Đôi mắt đen nhánh của Cung Quý Dương như thoáng qua chút tiếc nuối, con ngươi đăm chiêu chớp có chút dịu dàng dừng lại khuôn mặt trắng nõn của Sầm Tử Tranh.

“Đáng tiếc cái gì?” Sầm Tử Tranh bị anh nhìn toàn thân cũng được tự nhiên, lập tức lạnh lùng quát.

Ánh mắt người đàn ông này quá mức sắc bén, giống như có thể nhìn thấu bất cứ chuyện gì thế gian, cô luôn cảm thấy dưới ánh mắt coi trọng này, chính mình thể che giấu được.

Cung Quý Dương có chút hứng thú nhìn ánh mắt trốn tránh của Sầm Tử Tranh, môi mỏng hơi hé, sau đó là giọng nói trầm thấp vang lên: “Đáng tiếc là học đệ Thư thích hợp với em, rời khỏi cậu ta!”

Âm thanh như loại rượu ngon thơm nồng mà gợi cảm, giữa âm thanh gợi cảm đó lại gợi ra cảm giác ép buộc.

“Cung Quý Dương, anh cũng đừng có xem ai ra gì, anh nói những lời vô nghĩa đó làm gì, chẳng lẽ sợ tôi sao?” Thư Tử Hạo lạnh lùng cắt ngang lời Cung Quý Dương, lửa giận khuôn mặt tuấn tú ngừng bùng nổ……

“Ok!” Cung Quý Dương nhanh nhẹn nhảy từ bục thiết kế xuống, lười phải lên gân cốt, lười biếng nói: “Xin mời học đệ Thư, tôi đứng ở đây, đến đây !”

Bộ dạng kiêu ngạo của anh ta lại càng chọc giận Thư Tử Hạo, chỉ nghe anh hét lớn tiếng, đáy mắt bị lửa giận nhuộm đỏ, sau đó anh xông lên phía trước, tay trái hung hăng túm lấy áo Cung Quý Dương, tay phải nắm thành đấm hung hăng nện xuống…..

Nhưng mà khi Thư Tử Hạo cho rằng lần này nhất định PK vào bộ mặt khiến người khác chán ghét của Cung Quý Dương, tình huống đó chảy ra biến hóa cực lớn…….

Ngay khi hết sức hạ xuống nắm đấm, chỉ thấy đôi mắt chim ưng của Cung Quý Dương híp lại, thân thể đột nhiên dùng lực, tay bắt lấy bàn tay tấn công của Thư Tử Hạo, ngay sau đó nhanh chóng quay người…..

“Ưm…….” Chỉ thấy cú ném qua vai cực nhanh, Thư Tử Hạo bị hung hăng ném xuống đất, phát ra tiếng kêu rên đau đớn, ngay sau đó, Cung Quý Dương quyền chặn ngang gáy anh, quyền nữa từ tay phải mạnh mẽ hung ác liên tiếp vung xuống……

“A…….” Toàn bộ sinh viên thiết kế đều kêu lên tiếng sợ hãi, bọn họ đều ngờ rằng học trưởng Cung ra tay lại nhanh như vậy, hung ác như vậy!

“Đừng…….” Sầm Tử Tranh cũng nghẹn ngào kêu lên, ngay sau đó, cô nhanh nhẹn chạy lên phía trước, vươn hai tay ra kéo cánh tay mạnh mẽ rắn chắc của Cung Quý Dương, gắt gao túm lấy.

“Học trưởng Cung, xin anh đừng đánh nữa!” Cô nắm thật chặt cánh tay anh trước ngực, sợ anh đột nhiên tránh ra, vung xuống thêm mấy quyền nữa.

Mới vừa rồi trong đôi mắt Cung Quý Dương lóe lên luồng ánh sáng tàn bạo làm cho người ta sợ hãi, khiến cô nghĩ rằng mình vừa nhìn thấy ma quỷ dưới âm phủ, rất dễ nhận thấy, bản lĩnh của anh tuyệt đối đơn giản như vậy.

“Em đau lòng vì cậu ta?” Cung Quý Dương quay đầu, ánh mắt tà mị sắc bén giống như chim cắt nhìn thẳng vào Sầm Tử Tranh, giữa đôi mắt là luồng hơi thở nguy hiểm.

“Tôi và anh ấy đều đến từ Học viện, mà anh ấy còn là học trưởng của tôi, tôi cũng muốn trơ mắt nhìn anh ấy bị thương!”

Sầm Tử Tranh rất có dũng khí nhìn thẳng vào đôi mắt lặng yên mà nhuốm đầy vẻ tàn ác của Cung Quý Dương, gián tiếp trả lời, âm thanh tuy lớn, nhưng lại vang vọng giữa bầu khí xơ xác tiêu ều, mà lại vô cùng trong trẻo.

“Tử Tranh, em cần vì anh mà cầu xin anh ta! Anh tình nguyện nhận từng đòn của anh ta cũng muốn nhìn thấy em cầu xin anh ta!” Thư Tử Hạo đau lòng nhìn Sầm Tử Tranh nói.

Cung Quý Dương sau khi nghe thấy thế, đôi mắt đang cười bỗng nhiên chuyển lạnh, anh quay đầu, bàn tay đột nhiên túm lấy Thư Tử Hạo nhấc lên, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào anh ta…..

“Thư Tử Hạo, cậu như vậy thật có chút bản lĩnh nào, căn bản là tôi thèm đánh, từ nhỏ tôi bắt đầu huấn luyện đặc biệt…….”

Nói đến đây, lời của anh bỗng nhiên im bặt, cứng rắn nuốt xuống lời chuẩn bị nói.

Thật ra, đời sau của tứ đại tài phiệt từ nhỏ đều bị đưa đến thế giới của các tổ chức để tiếp nhận những huấn luyện đặc biệt tàn khốc nhất, bất kể là thể lực hay là ý chí, bản lĩnh đều đạt được đến trình độ mà người thường thể sánh bằng, anh là như vậy, Lăng Thiếu Đường, Lãnh Dục và Hoàng Phủ Ngạn Tước cũng giống như thế.

Nhưng bởi vì hiện tại anh chưa tiếp quản Cung thị tài phiệt, vì thế toàn bộ quan hệ về bối cảnh và những người trong gia đình đều phải che giấu, đây là quy định, đây là trình tự nhất định phải tuân thủ, cho nên những lời nói sau đó Cung Quý Dương đều phải nuốt xuống.

Cung Quý Dương buông tay ra, bàn tay túm lấy Thư Tử Hạo ném trở lại mặt đất, sau khi nhìn Sầm Tử Tranh tình cảm thắm thiết với cái thứ kia, anh cau mày.

“Tiểu học muội Tử Tranh!” Anh mở miệng lần nữa nói: “Thật sự, hôm nay anh đến đây phải là để quấy rối, mà là đem đồ vật thuộc về em trả về cho em!”

Nói xong, Cung Quý Dương tiện tay đặt chiếc hộp tinh xảo xuống đẩy tới…….

Trong mắt Sầm Tử Tranh đầy vẻ nghi ngờ: “Đồ vật thuộc về tôi?”

“Không sai! Chính là cái này! Mở ra xem thì biết!” Cung Quý Dương từ cao nhìn xuống, khuôn mặt là nụ cười tươi rói, ấm áp, so với gió xuân còn dịu dàng hơn.

Sầm Tử Tranh có vẻ lưỡng lự khi nhận chiếc hộp trong tay Cung Quý Dương, tuy nụ cười của anh vô cùng ấm áp, nhưng vẫn cảm thấy quen với bộ dạng bất cần đời của anh, chút nghi hoặc như dòng suối nhỏ chảy qua, ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng mở chiếc hộp ra……

Khi đang mở chiếc hộp ra, rất nhiều bạn học liền bước lên, tất cả cùng nhìn vào bên trong chiếc hộp, rồi đột nhiên kêu lên tiếng kinh ngạc!

“Oa…….thật sự là rất đẹp nha!”

“Đúng vậy nha, đúng vậy nha, hình như là chiếc váy!”

Đây chính là chiếc váy, vì được xếp trong chiếc hộp, cho nên những bạn học khác cũng biết nguồn gốc của chiếc váy này, nhưng……Sầm Tử Tranh lại biết chiếc váy này!

Là “Khuynh tình”!

Cô bỗng nhiên ngẩng đầu, nhíu chặt lông mày: “Cung Quý Dương, tôi nói là tôi nhận chiếc váy này, anh vẫn nên mang về tặng cho đám bạn gái của anh !” Nói xong, cô đậy nắp lại, đưa cho Cung Quý Dương.

Không ngờ Cung Quý Dương hề có ý muốn nhận lấy chiếc hộp đó, anh chậm rãi ghé sát vào khuôn mặt cô, hơi thở ấm áp của anh thổi vào khuôn mặt cô, toàn thân cô có chút tự nhiên, nhưng cô lại lùi bước nào.

“Chiếc váy “Khuynh tình” này là do thần tượng của em dốc hết tâm huyết để tạo ra kiệt tác lớn, mà em đối với nó cũng là vừa gặp yêu, vì sao chịu nhận thế, lẽ là bởi vì đó là do anh mua tặng em?” Cung Quý Dương nhìn cô chằm chằm chớp mắt, dường như muốn nhìn thấu suy nghĩ của cô.

Sầm Tử Tranh chớp chớp hàng mi đen láy, dừng lại khuôn mặt Cung Quý Dương, người cô có mùi thơm lưu động, khiến cho cả căn phòng đầy hương thơm.

“Xem ra học trưởng Cung khéo quên thế, ngày đó tôi cũng nói, chiếc váy này vô cùng đắt tiền, tôi có lý do để nhận!”

Cung Quý Dương cười cười lắc đầu, sau đó cầm lấy chiếc váy từ trong chiếc hộp, ngay lập tức vang lên những tiếng ngạc nhiên.

“Tiểu học muội Tử Tranh, chiếc váy này anh lấy về, tóm lại nó là của em, em muốn xử lý như thế nào thì cũng liên quan đến anh nữa!” Nói xong, anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ n của Sầm Tử Tranh, đặt chiếc váy vào trong lòng bàn tay, sau đó xoay người ra cửa.

“Học trưởng Cung!” Sầm Tử Tranh đột nhiên gọi Cung Quý Dương lại.

Cung Quý Dương xoay người, nói gì chỉ mỉm cười nhìn cô, dường như đang đợi câu nói tiếp theo của cô.

Sầm Tử Tranh chống lại cặp mắt sáng rực, hít sâu hơi nói: “Tôi phải là đối tượng để anh đùa giỡn, xin anh buông tha cho tôi!” Giọng nói giống như cầu xin, nhưng lại có chút bất đắc dĩ.

Cung Quý Dương sau khi nghe vậy, lồng ngực có chút sợ hãi, anh chậm rãi xoay người về phía Sầm Tử Tranh, vẻ mặt bất cần đời trước sau như của anh giảm phần nào, ánh mắt trở nên cực kỳ phức tạp, chớp mắt cái chuyển thành nặng nề và nghiêm túc…..

“Em cho rằng anh đùa giỡn em? Tử Tranh, anh mua chiếc váy này tặng cho em còn có nguyên nhân khác quan trọng hơn, đó chính là giống như tên của nó, anh đối với em cũng là vừa gặp yêu, cho nên……cho dù phải dùng bất kỳ thủ đoạn nào, anh đều phải có được em, để cho em cam tâm tình nguyện trở thành người phụ nữ của anh!”

Sầm Tử Tranh kinh ngạc thở gấp hơi, đem toàn bộ cái vẻ tà mị ngang tang của Cung Quý Dương vào mắt mình….khuôn mặt tuấn tú thâm trầm, ngũ quan tinh xảo đẹp trai hơn gấp ba lần so với quỷ satan trong địa ngục, anh nguy hiểm nhưng dịu dàng, có sức hấp dẫn độc đáo có thể khiến cho người ta mê muội.

Không ngờ, vẻ mặt của anh như vậy lại khiến cho trái tim của cô run lên từng hồi.

Comments