apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!! - Chương 9: Tốt Nghiệp

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!!

Tác giả:

Chương 9: Tốt Nghiệp

Chương 9: Tốt nghiệp

Khi Lương Thượng Tiến tìm thấy Đại Vỹ đó là 1h sáng ngày 15/2.

Giữa cái rét của mùa đông, Đại Vỹ ngồi ghế đá ở bờ hồ công viên, xung quanh là vài vỏ lon bia uống hết, tay vẫn còn cầm lon mới được khui. Mắt Đại Vỹ nhìn xa xăm vào màn đêm có tiêu cự, cũng hề biết xung quanh mình vừa có thêm người.

Nhìn thấy Đại Vỹ như vậy, Lương Thượng Tiến cảm thấy thật hối hận khi cậu và Phan Bố Lỗ ủng hộ Đại Vỹ tỏ tình với Bối Tử Diễm. Nếu cứ để Đại Vỹ như trước có phải tốt hơn ? Cậu ấy vốn thể uống đồ uống có cồn, nay uống hết sáu lon bia nhưng vẫn có thể ngồi vững vàng.

Người ta thường nói mượn rượu giải sầu, càng uống sầu càng thêm sầu quả thật sai.

“Đại Vỹ.”

Dường như Đại Vỹ hề nghe thấy Lương Thượng Tiến đang gọi mình, anh vẫn chìm trong thế giới riêng của bản thân.

“Đại Vỹ cậu mau tỉnh lại cho tớ.” Lương Thượng Tiến to tiếng lay mạnh Đại Vỹ.

Ánh mắt Đại Vỹ bắt đầu ngưng tụ, nhìn sang người bên cạnh mình, khi nhận ra người đó là Lương Thượng Tiến, Đại Vỹ nở nụ cười, nụ cười chua xót.

“Tớ thất bại, nói chính xác hơn là tớ có cơ hội.” Có lẽ do ngồi dưới trời đông lạnh giá quá lâu, giọng nói ngày thường vốn ôn hòa của Đại Vỹ nay có chút lạnh lùng.

Lương Thượng Tiến hơi bất ngờ, có cơ hội? Không để Lương Thượng Tiếng hỏi Đại Vỹ nói tiếp.

“Bối Tử Hoằng, anh trai của Tử Diễm là người tới chứ phải cô ấy. Anh ta mang Tử Diễm ra nước ngoài rồi. Bối Tử Hoằng nói rằng tớ có tư cách tới gần cô ấy, có khả năng cho cô ấy cuộc sống tốt đẹp… tớ cũng cảm thấy vậy.” Nói đến phút cuối, Đại Vỹ nở nụ cười tự giiễu. Phải là anh vô dụng, anh xứng có được Tử Diễm.

Lương Thượng Tiến rất tức giận, tức giận Bối Tử Hoằng quá đáng, khắc vết dao lên vết thương lòng của Đại Vỹ, tức giận Bối Tử Diễm ra lời tạm biệt làm cho Đại Vỹ quay lại với bóng đen mà cậu ấy cố gắng lắm mới có thể thoát ra. Càng tức giận hơn Đại Vỹ tự nhận mình là người vô dụng. Lương Thượng Tiến nắm lấy cổ áo của Đại Vỹ.

“Ngô Đại Vỹ cậu đau buồn cho ai xem? Bối Tử Hoằng Bối Tử Diễm có nhìn thấy ? Bối Tử Hoằng có vì thấy cậu mà để cho Bối Tử Diễm quay lại ? Không, tất cả đều , tớ đảm bảo với cậu ngay sau hôm nay anh ta mặc kệ cậu có ra sao cũng quan tâm. Cậu đau khổ chỉ có mẹ cậu biết ba cậu biết chúng tớ biết, cậu chỉ làm khổ bản thân mình còn làm những người ở bên cạnh cậu quan tâm tới cậu đau khổ. Cậu nghĩ xem như thế có đáng ?”

Đại Vỹ im lặng nói gì, ánh mắt chuyển dời ra phía mặt hồ đen kịt.

Nhìn thấy Đại Vỹ như vậy Lương Thượng Tiến càng tức giận hơn.

“Được, nếu cậu thích thế tớ để cậu ở đây cậu muốn làm gì thì làm.”

Nói xong Lương Thượng Tiến thả cổ áo Đại Vỹ ra rời khỏi bờ hồ.

Mặc dù nói cứng miệng là vậy nhưng làm sao Lương Thượng Tiến có thể bỏ lại Đại Vỹ trong tình huống này mình?

Lương Thượng Tiến tới máy bán café tự động cách đó xa mua hai li cafe lớn, đồng thời gọi ện thoại cho Phan Bố Lỗ đang tìm Đại Vỹ ở nơi khác tới giúp cậu lôi Đại Vỹ về. Sau khi ổn định được tâm trạng, bản thân Lương Thượng Tiến lần nữa tới chô Đại Vỹ ngồi.

Không thấy cậu ấy đâu cả??? Lương Thương Tiến hốt hoảng, phải là nhảy hồ tự tử rồi chứ?

Ném hai tách café mới mua xuống đất Lương Thượng Tiến chạy nhanh tới phía trước. Khi tới nơi Lương Thượng Tiến cảm thấy nhẹ nhõm và đồng thời tán cũng xuất hiện ba đường hắc tuyến. ( ==|||)

Đại Vỹ vốn uống được nhiều, cố gắng tới lúc Lương Thượng Tiến tới là cực hạn, sau khi Lương Thượng Tiến tức giận bỏ thì lăn ra ngủ ==||| cho nên mới có cảnh tượng Lương Thượng Tiến nghĩ rằng Đại Vỹ nhảy hồ…

Không lâu sau Phan Bố Lỗ tới, hai người dùng hết sức mới lôi được Đại Vỹ về nhà, Phan Bố Lỗ tới nơi mặc kệ tất cả lăn ra ngủ.

Sáng hôm sau như thường lệ Đại Vỹ vẫn là người thức dậy đầu tiên, đầu bay như búa bổ, cố gắng nhìn cảnh sắc xung quanh xem thử mình đang ở đâu, biết có phải được đưa tới bệnh viện nữa…

Nhìn quanh vòng thì nhận ra đây là nhà của Phan Bố Lỗ và mình đang ngang nhiên chiếm giường của cậu ấy trong khi cậu ấy phải nằm dưới đất vì sopha bị Lương Thượng Tiến chiếm…

Buổi sáng hôm đó khi Phan Bố Lỗ có ngày hiếm hoi tự mình thức dậy sớm nhìn thấy Đại Vỹ bình thường ngồi trước máy tính của cậu lướt web khỏi trao đổi bằng ánh mắt với Lương Thượng Tiến.

“Thượng Tiến, Đại Vỹ ổn rồi?”

“Đồ ngốc, nếu là cậu cậu có ổn ngay được như vậy ? Huống hồ Đại Vỹ vốn là người sống nội tâm.” Lương Thượng Tiến đáp trả.

“Vậy giờ chúng ta phải làm sao?”

“Từ từ theo dõi nhìn thời cơ mà làm đưa ra lời khuyên vào thời ểm thích hợp.” Lương Thượng Tiến đưa ra kế sách.

Suốt buổi sáng hôm đó và sau này Đại Vỹ tỏ ra có gì khác thường lắm, nhưng càng như vậy thì những người biết chuyện càng lo lắng.

Mặc dù tâm trạng của Đại Vỹ quay về trạng thái ổn định làm cho người khác nhìn ều gì bất ổn nhưng anh lại dần dần sao nhãng việc học, chú tâm vào bất cứ việc gì hết, tất cả mọi việc với Đại Vỹ mà nói chính là có cũng được có cũng sao, có gì là quan trọng cả.

Suốt năm ròng từ lớp mười cho tới khi thi tốt nghiệp, việc học hành với Đại Vỹ chỉ là mây bay ngang trời. Cuối tuần lao vào phòng hát karoke trong khi mọi người ngập đầu trong những bài thi thử. Ngay đến trước ngày thi cậu ấy cũng động tới sách vở chỉ lần.

Mọi người từng khuyên nhưng Đại Vỹ hề tiếp nhận lời nào, cậu ấy tự chìm trong bóng tối của mình, muốn thoát ra khỏi nó.

Ai cũng nghĩ rằng Đại Vỹ vượt qua được kì thi tốt nghiệp nhưng đến lúc nhận được kết quả thì ngay cả gương mặt vạn năm đổi của “Duyệt Tuyệt sư thái” có dấu hiệu biến đổi vài phần.

“Ngô Đại Vỹ tiếng anh em đạt ểm cao nhất, tổng ểm hơn 600 là người thi tốt nhất trong lớp ta.” Cho dù hằng ngày Đại Vỹ làm cho Duyệt Tuyệt sư thái vừa lòng nhưng thể phủ nhận rằng Đại Vỹ là người thi tốt nhất xứng đáng được khen thưởng.

Sau khi cô giáo ra khỏi lớp những người bạn tốt của Đại Vỹ đều tiến tới chúc mừng.

Lương Thượng Tiến và Phan Bố Lỗ mỗi người bên vỗ vai Đại Vỹ.

“Khá lắm, làm tụi tớ lo muốn chết. Phen này liên hoan tốt nghiệp cậu phải khao nửa mới được bỏ qua.”

“Được thôi, tớ chịu nửa.”

Sau khi tốt nghiệp mọi người rất vui vẻ, kéo nhau chụp hình hết nơi này tới nơi khác sót chỗ, sau đó kéo nhau chơi liên hoan, ngay cả những mọt sách cũng tham gia hết mình, mười hai năm học cuối cùng cũng trôi qua. Nhìn mọi người vui vẻ, Đại Vỹ cũng nở nụ cười tươi nhất trong hơn năm qua.

Điểm của Đại Vỹ rất tốt nhưng lúc trước bản thân anh cũng nghĩ rằng ểm của mình lại cao đến vậy nên chỉ nộp hồ sơ vào trường bình thưởng ở Quảng Châu, lỡ cơ hội học trường tốt hơn. Mọi người đều tiếc nuối thay cho anh, nhưng Đại Vỹ vẫn thản nhiên mỉm cười, học ở đâu cũng vậy thôi có gì thay đổi cả.

Nhưng chỉ sau đó ba ngày thì anh rút lại lời nói đó của mình. Bắt đầu có chút hối hận khi ền nguyện vọng thấp như vậy.

Comments