apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!! - Chương 8: Khắc Cốt Ghi Tâm

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!!

Tác giả:

Chương 8: Khắc Cốt Ghi Tâm

Chương 8: Khắc cốt ghi tâm

Bối Tử Hoằng phẫu thuật rất thành công, sau khi phẫu thuật 3 giờ thì tỉnh lại, vừa kịp nhìn thấy Bối Tử Diễm tiễn Đại Vỹ ra khỏi cửa.

Bối Tử Diễm quay trở về phòng nhìn thấy anh trai mình tỉnh lại trong lòng rất vui nhưng ngoài mặt tỏ ra quan tâm.

“Em nói bao nhiêu lần mà anh vẫn cứ như vậy.” Bối Tử Diễm cau mày.

“Diễm Diễm công việc của anh thể làm.”

Bối Tử Hoằng muốn nói thêm những mới tỉnh dậy sau ca phẫu thuật thật sự còn sức để giải thích.

Mặc dù Bối Tử Diễm thích anh trai mình bán mạng vì công việc nhưng cô biết anh trai muốn lo cho cuộc sống sau này của cô. Bối Tử Diễm thay đổi sắc mặt, quyết định trách anh trai mình nữa, dù sao bây giờ anh ấy cũng là bệnh nhân rồi.

“Tối nay em ở lại đây với anh.”

Bối Tử Hoằng lắc đầu tỏ ý muốn cô ở lại, lấy hơi nói.

“Để dì Trần tới đây, em về nhà , đừng cãi lời.”

Nhìn thấy anh trai mình cố gắng dồn sức để nói cô cũng muốn anh mệt thêm đành gật đầu chấp thuận.

Sau khi dì Trần tới Bối Tử Diễm theo xe về nhà.

Trước đây Bối Tử Diễm đợi xe bus về khu Đông Viện nhưng nhà cô ở Đông Viện. Cách Đông Viện xa là khu biệt thự theo kiến trúc Tây Âu cổ đại. Biệt thự Bối gia nằm ở vị trí tốt nhất khu đất này.

“Tiểu thư cô về rồi.” Quản gia ra chào hỏi.

Bối Tử Diễm chào quản gia rồi về phòng, chú Tiền làm quản gia nhà họ Bối gần hai mươi năm, mọi việc trong nhà lo lắng rất chu toàn cô cần lo lắng việc gì.

Sau ngày căng thẳng mệt mỏi về đến nhà cảm giác được thả lỏng rất dễ chịu. Xử lí số việc riêng Bối Tử Diễm gọi cho Đại Vỹ. Sau ba hồi chuông vang lên thì ện thoạt được bắt máy.

“Anh đây.”

Phía bên đầu dây Đại Vỹ vừa mang ện thoại ra ban công phòng ngủ để nghe.

“Hôm nay thực sự cảm ơn anh biết có anh em như thế nào nữa.”

Bối Tử Diễm nhắm mắt hồi tưởng lại nói.

“Em cảm ơn anh lần thứ năm trong ngày rồi đó. Anh trai em tỉnh chưa?” Đại Vỹ chuyển chủ đề.

Bối Tử Diễm cũng tiếp tục nói về vấn đề ơn nghĩa nữa, nói nữa thành người xa lạ khách sáo với nhau.

“Sau khi anh thì anh trai em tỉnh dậy rồi. Bác sĩ nói khôi phục rất tốt có gì đáng ngại.”

“Ừ, thế là tốt. Em về nhà chưa, có mệt ?” Giọng Đại Vỹ thể hiện sự quan tâm.

Nghe được giọng nói đầy sự quan tâm của Đại Vỹ Bối Tử Diễm cảm thấy rất ấm áp.

“Em đang ở nhà, trong nhà có người tới thay em ở lại với anh trai. Em về tới nhà thì tốt hơn thấy mệt lắm. Hôm nay anh với em “Duyệt Tuyệt sư thái” nói gì chứ?

“Không có, anh gọi cho Lương Thượng Tiến giúp anh xin phép rồi, cô giáo nói gì cả.”

Đúng lúc này Lương Thượng Tiến mang đồ ra ban công phơi nghe được lời của Đại Vỹ nói với Bối Tử Diễm liền bĩu môi khinh thường. “Hừ, nói dối biết ngượng nếu “Duyệt Tuyệt sư thá”i mà làm gì cậu ta thì cô ấy được xưng tụng hiệu “Duyệt Tuyệt”. Lần này để cậu ta tự mình trực nhật tháng để biết cái giá của việc lấy lòng mỹ nhân.”
Đại Vỹ vẫn tiếp tục nói chuyện với Bối Tử Diễm mà biết bản thân mình bị đồng bạn “bỏ rơi”.

* * *

Thời gian thấm thoát trôi qua, hơn nửa tháng sau Bối Tử Hoằng được xuất viện. Trong nửa tháng vừa rồi Đại Vỹ có tới thăm anh hai lần, đều cùng với Bối Tử Diễm tới. Anh hiểu sao thái độ của Bối Tử Hoằng đối với anh có phần lạnh nhạt xa cách. Chịu thôi anh ta lanh hay nóng với anh là quyền của anh ta.

* * *

Hôm nay khí trong phòng 609 rất kì lại. Nói đúng hơn chỉ có bạn học Lương và bạn học Phan là kì lạ còn bạn học Ngô vẫn rất bình thường.
Nhìn thấy hay người bạn của mình cứ hết ta nhìn ngươi rồi hai người cùng nhìn anh suốt hơn 30 phút thì Đại Vỹ cũng chịu nổi mà lên tiếng.

“Hai cậu có việc gì à? Có việc gì thì cứ nói thẳng ra sao cứ nhìn tớ mãi thế.”

Sau hồi đưa đẩy ý tứ bằng ánh mắt cuối cùng Lương Thượng Tiến lên tiếng hỏi.

“Cậu… cậu thích Bối Tử Diễm à?”

Nghe được câu hỏi của Lương Thương Tiến, Phan Bố Lỗ đỡ trán. Không phải thường ngày cậu ta biết cách nói chuyện vòng vò ép người ta lộ ra sơ hở sao? Sao hôm nay lại đổi thành kiểu đánh trực diện như vậy thật có ý tứ.

Nhưng thật sự để đối phó với Đại Vỹ thì nên hỏi cách trực tiếp, vòng vo tam quốc với cậu ấy bị cậu ấy dắt mũi theo.

Nghe được câu hỏi của Lương Thượng Tiến, Đại Vỹ chậm lại nhịp sau đó mới trả lời.

“Ừ, tớ thích em ấy.” Dường như để khẳng định sự chắc c của mình Đại Vỹ còn gật đầu hai cái.

Lần này đến lượt Phan Bố Lỗ lên tiếng.

“Cậu chắc c chứ? Không phải nhầm lẫn trước tình bạn và tình yêu chứ?”

Đại Vỹ suy nghĩ lát rồi giải thích.

“Không gặp mặt em ấy tớ cảm thấy ngày hôm đó dường như thiếu thứ gì đó. Gặp mặt rồi lại muốn ở bên em ấy thêm chút, chút thôi cũng rất vui vẻ. Nhìn bộ dạng gặp khó khăn của em ấy khi làm đề kiểm tra tiếng anh tớ lại nhịn được muốn ra đề khó hơn nữa. Nhìn lúc em ấy quên trước quên sau rồi vẻ túng quẫn khi xấu hổ tớ lại muốn bắt nạt em ấy thêm. Các cậu có thấy tớ biến thái ? Nhìn thấy em ấy thất thần, yếu đuối khi anh trai phải giải phẫu, nhìn vẻ đau khổ khi em ấy vừa khóc vừa nói về anh trai của mình tớ cảm thấy tim mình rất đau, chỉ mong có thể đau khổ thay cho em ấy. Đến lúc đó tớ nhận ra em ấy từng bước vào lòng tớ lúc nào hay.”

Nói đến những ều cuối cùng Đại Vỹ vừa chỉ làm tim mình vừa nói.

Phan Bố Lỗ cùng Lương Thượng Tiến im lặng lúc tiêu thụ lời nói của Đại Vỹ. Ngay sau đó hai người ra sức cổ động.

“Đại Vỹ, thích thì mau nói mau nói cho em ấy biết .”

“Phải phải, Thượng Tiến nói đúng, cậu phải nghe lời cậu ấy, cậu ấy rất có kinh nghiệm tròn chuyện này nhìn đống thư tình kia là biết.”

Phan Bố Lỗ vừa nói xong thì chiếc gối đầu hướng thẳng về mặt cậu mà bay tới.

“Kháo, ai cho phép cậu nói bậy, quay về chủ đề chính cho tớ.” Lương Thượng Tiến cau có nhìn Phan Bố Lỗ.

“Tớ có thể tỏ tình sao? Tớ từng nghĩ tới nhưng các cậu biết rồi đó, tớ đẹp phải là nhân vật phong vân gì. Lỡ Diễm Diễm từ chối thì ngay cả làm bạn chúng tớ cũng thể.”

Lương Thượng Tiến lần đầu tiên nghe thấy Đại Vỹ tự mình nói nhữn lời tự ti về mình cảm thấy rất chua xót. Đại Vỹ là người rất tốt nhưng cậu ấy hay tự ti về bản thân vì vậy cậu ấy luôn sống nội tâm bày tỏ cùng người khác.

“Đại Vỹ, tớ đảm bảo với cậu Bối Tử Diễm cũng thích cậu, cô ấy luôn lẽo đẽo theo cậu mặc kệ người ta trêu chọc ra sao cũng từ bỏ. Nếu phải thích cậu thì người con gái nào có thể bỏ qua sự xấu hổ mà theo cậu như vậy đâu. Hơn nữa ai nói cứ phải đẹp trai phải là người nổi tiếng thì mới được người khác thích? Cậu có tấm lòng rất tốt chỉ riêng ều đó thôi đánh bay được những hư tình giả ý của người khác rồi. Yêu là phải nỗ lực dành lấy biết ? Tất nhiên dành ở đây phải dùng thủ đoạn mà dùng sự chân thành của cậu. Cho dù thành công thì sau này cậu cũng hối tiếc, lúc này cậu im lặng bỏ qua thì sau này mỗi khi nhìn thấy cô ấy tay trong tay với người khác, kết hôn mà chú rễ phải là cậu thì cậu mới biết cái gì là bỏ qua lần cả đời hối tiếc.”

Sau khi Lương Thượng Tiến nói xong cả phòng rơi vào trạng thái im lặng. Lương Thượng Tiến và Phan Bố Lỗ chờ quyết định của Đại Vỹ, nhưng hai cậu tin chắc Đại Vỹ tỏ tình.

Quả nhiên lúc sau Đại Vỹ lên tiếng hỏi: “Tớ phải bắt đầu như thế nào?”

* * *

Sau khi kết thúc học kì chính là kì nghỉ đông, trước đó Đại Vỹ hẹn Bối Tử Diễm vào ngày valentine 14/2 “ăn bù” bữa cơm mà cô khất nợ từ trước. Bối Tử Diễm vui vẻ đồng ý, cô cũng có ý định mang lại cho anh Đại Vỹ bất ngờ. Thật sự ều cô mang lại cho Đại vĩ là sự bất ngờ ngoài sức tưởng tượng.

Địa diểm hẹn của hai người hôm đó là ở quán ăn của dì Lam, Đại Vỹ tới từ rất sớm nói số chuyện với gì Lam, sau khi được dì Lam đồng ý liền mượn phòng bếp của dì chuẩn bị vài thứ đến chập tối thì mọi chuyện hoàn tất.

“Đại Vỹ cố lên!!!”

“Đại Vỹ cố lên!!!”

Hai tin n của Lương Thượng Tiến và Phan Bố Lỗ cùng nội dung và đến cùng lúc, ắt hẳn hai người thỏa thuận trước với nhau rồi. Đại Vỹ mỉm cười.

“Ừ, cảm ơn hai cậu.”

Hai người hẹn nhau vào lúc 7 giờ, bầu trời mua đồng nặng trĩu mây, tuyết bắt đầu rơi xuống. Hôm nay là ngày lễ tình nhân, mặc dù quán ăn này trong hẻm nhưng ngồi tầng vẫn thấy được cảnh các cặp tình nhân tay trong tay dạo phố cười đùa. Anh hi vọng sau lát nữa anh và Diễm Diễm cũng được như vậy, cùng nhau tay trong tay tiếng về phía trước. Kim đồng hồ quay theo quỹ đạo, từng phút từng phút trôi qua mặt trời dần khuất dạng sau những áng mây. Thành phố dần lên đèn lúc này khí của ngày lễ mới được đẩy lên cao. Mỗi phút qua Đại Vỹ lại càng thêm hồi hộp lâu nữa Diễm Diễm tới từng bước tiến về phía anh.

Kim đồng hồ chỉ tới 7h cô xuất hiện.

Không có gì đáng ngại, ngày lễ kẹt xe Diễm Diễm tới trễ là theo lẽ thường, sau khi cô tới lại túng quẫn nhìn anh ấp úng xin lỗi. 360 độ qua , thời gian lại nhiều thêm giờ.

8h, cánh cửa vẫn im lìm ai đụng tới, thức ăn sớm hậm lại mấy lần, chẳng lẽ cô có chuyện gì? Đại Vỹ bồn chồn lo lắng, nhiền lần tính đứng dậy rời tìm những lại sợ khi mình vừa rời khỏi thì Diễm Diễm tới mình bỏ lỡ cô.

Im lặng ngồi đợi, thời gian càng qua thì Đại Vỹ càng lo lắng, anh gọi cho cô rất nhiều lần ện thoạt đều đặn đổ chuông nhưng ai bắt máy. Không sao có lẽ cô bỏ ện thoại ở nhà rồi, mặc dù nghĩ như vậy nhưng Đại Vỹ vẫn kìm được n tin cho Tử Diễm. Biết đâu cô có việc thể tới đúng giờ lại nghĩ rằng anh về nên xuất hiện?

“Diễm Diễm, anh vẫn đợi em ở quán dì Lam.”

Tin n đơn giản mang theo biết bao hi vọng của Đại Vỹ, hi vọng Diễm Diễm như anh nghĩ mau chóng xuất hiện trước mặt anh.

Đúng lúc Đại Vỹ định từ bỏ thì trước quán xuất hiện bóng người, tim Đại Vỹ đập trật nhịp, hôm nay anh mượn dì Lam quán ăn này, ngoài Diễm Diễm ra có ai vào….Diễm Diễm của anh tới. Đại Vỹ cười vui vẻ.

Nghe tiếng bước chân từ từ cầu thang mỗi tiếng vang vang lên thì tâm trạng của Đại Vỹ lại tốt lên nấc, rất nhanh thôi người anh thích tới trước mặt anh. Không biết cô biểu hiệu sự bối rối, hối lỗi như thế nào nhỉ?

Lúc tiếng bước chân cầu thang dừng lại Đại Vỹ mỉm cười rạng rõ, nhưng khi quay người lại thì tâm trạng vui vẻ của Đại Vỹ bị dội xô nước lạnh giữa trời đông. Người đứng ở của phải Diễm Diễm mà là Bối Tử Hoằng.
Bối Tử Hoằng mặc thân âu phục đen được cắt may thủ công kĩ lưỡng vừa vặn tới từng chi tiết, gương mặt sắc nét lạnh lùng như băng tuyết ngoài trời đứng yên lặng ở cửa nhìn Đại Vỹ. Có lẽ cảm thấy nhìn đủ liền cất bước tới phía trước, từng bước chân vững trãi trầm ổn. Đại Vỹ cười tự diễu, tại sao anh nhận ra chứ? Diễm Diễm có khi nào lại đứng trầm ổn như vậy? Nếu là cô thì chạy mạch lên lầu rồi.

Bối Tử Hoằng nhìn Đại Vỹ bằng ánh mắc sắc sảo của thương nhân, sau khi đánh giá cẩn thận thì nở nụ cười nhạt làm cho người khác cảm thấy áp bức.

Trên người Bối Tử Hoằng phát ra loại tức khí mạnh mẽ của người lăn lộn ở chốn làm ăn. Khí thế của sự thành đạt đó lúc này Đại Vỹ thể nào chống cự đươc. Ngay cả những người ra xã hội vài năm chưa chắc chịu đựng nổi khí tức này huống chi Đại Vỹ còn là học sinh? Bối Tử Hoằng nhìn thấy Đại Vỹ bị áp bức bởi khí tức của mình nhanh chậm mở miệng nói.

“Diễm Diễm tới, sau này cậu cũng cần tới tìm con bé nữa.”

“Tại sao?” Đại Vỹ hỏi theo bản năng.

“Nó nước ngoài rồi, về đây nữa, cậu tìm thấy nó đâu, đừng phí công. Cậu xứng với nó, những thứ cậu có thể cho nó quá ít, nó có cuộc sống tốt khi ở bên cậu. Từ nhỏ nó được cưng chiều, là công chúa của Bối gia tôi, tôi cố gắng hết sức làm việc cũng chỉ vì muốn cho nó cuộc sống phải lo lắng gì. Cậu nghĩ xem từ ngày biết cậu nó chấp nhận chịu khổ, bỏ ngoài tai những lời bàn tán của người khác theo cậu. Là người anh trai tôi muốn thấy em gái mình chịu khổ cùng người như cậu, nếu cậu muốn đến gần được nó thì trước tiên phải cho tôi thấy sau này cậu có thể cho nó cuộc sống thoải mái như thế nào. ”

Sau khi nói xong Bối Tử Đằng đứng dậy rời khỏi quán ăn nói thêm lời thừa thãi, ngay cả dành vài phút nói rõ mọi chuyện với Đại Vỹ cũng cho, đối với những người như anh ta thời gian còn quý hơn vàng bạc nên lãng phí vào những người quan trọng.

Một lúc sau, Đại Vỹ bình tĩnh đứng dậy, anh nghĩ tới cô từ chối, cũng từng ảo tưởng cô đồng ý. Cuối cùng thì cả hai ý nghĩ đều xảy ra, thay vào đó là đòn đánh nặng nề, quyền đập nát hi vọng của anh.

Anh nghĩ kết quả thế này, càng nghĩ đến Tử Diễm lại là tiểu thư con nhà danh giá. Mặc dù Bối Tử Hoằng nói nhưng anh nhìn qua cũng biết, anh trai khí chất bất phàm như vậy, lại nuông chiều cô em gái mình đến thế, lẽ gia cảnh lại bình thường như anh được sao?

Nghĩ đến đây anh tự chủ được mà bật cười, nụ cười chế giễu bản thân, mấy cái này phải đều từ anh mà ra cả sao? Nếu là Bối Tử Hoằng anh cũng làm vậy, làm sao có thể trơ mắt nhìn đứa em gái bé bỏng của mình lại theo thằng tầm thường như anh cơ chứ!!!

Hạnh phúc có phải là thứ quá xa xỉ với anh ?

Đại Vỹ, mi xứng có được hạnh phúc, cả đời này cũng , đừng ảo tưởng nữa quay về với thực tại !!!

Đại Vỹ ngẩn đầu lên hít thở, khí lạnh giá tràn ngập khắp người….

Hết chương 8!

 

Comments