apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!! - Chương 7: Bối Tử Hoằng

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!!

Tác giả:

Chương 7: Bối Tử Hoằng

Chương 7: Bối Tử Hoằng

Trước đây Bối Tử Diễm phải là cái tên được biết nhiều, mặc dù cô khá đẹp, khi chất dịu dàng, gương mặt nhu hòa còn mang theo nét ngây thơ của thiếu nữ mới lớn, đôi mắt long lanh biết nói, hàng mi cong vút tự nhiên, da trắng hồng. Điều đặc biệt nhất ở Bối Tử Diễm chính là mỗi khi cô cười làm cho những người xung quanh có cảm giác nhận được sự ấm áp từ ánh nắng mặt trời.

Tuy vậy nhưng trong trường cao trung số 3 có rất nhiều mỹ nữ nổi tiếng từ lâu, những học muội mới vào trường thường được chú ý lắm.

Sau sự thành công của bộ phim ngắn, Bối Tử Diễm vì là người viết nên kịch bản nên cũng có chút danh tiếng.

Sau tháng, weibo của cô có gần ngàn lượt theo dõi mới. Tuy nhiên ều đó cũng mang lại cho cô số rắc rối, đặc biệt là những vệ tinh theo đuôi.

Nhưng chuyện đó có gì đáng ngại, cô xác định mục tiêu của mình là anh Đại Vỹ, cô vẫn tiếp về phía trước mặc kệ xung quanh.

* * *

“Anh Đại Vỹ, xem thành tích của em này.”

Bối Tử Diễm vui vẻ cầm bảng ểm của mình cho Đại Vỹ xem, thành tích của cô rất tốt. Trừ môn Tiếng Anh do cố tình làm sai vài câu nên thành tích chỉ đứng hạng thứ 7 trong lớp.

Đại Vỹ mỉm cười hài lòng nhìn bảng ểm của Tử Diễm, thành tích rất tốt, nhưng so với các môn khác Tiếng Anh chỉ đạt vị trí số bảy xem tụt hạng. Xem ra mình phải tiếp tục phụ đạo cho em ấy.

“Ừ khá tốt, nhưng thành tích Tiếng Anh của em còn thấp, em có cần anh tiếp tục phụ đạo ?”

Trong lòng Bối Tử Diễm cười đắc ý, mục đích của cô chính là ều này. Tiếp tục như thế này xem anh có thoát khỏi tay em

“Lại làm phiền anh nữa rồi.” Bối Tử Diễm tỏ ra áy náy.

Đại Vỹ bất giác xoa đầu Bối Tử Diễm, đến khi bỏ tay xuống mới phát hiện hành động của mình có phần đúng. Khẽ cúi đầu xuống giấu gương mặt hơi đỏ của mình.

Bối Tử Diễm bất ngờ trước hành động của Đại Vỹ, nhưng ngay sau đó cô rất vui vẻ, đây là hành động thân mật đầu tiên của cô và anh Đại Vỹ, thật sự đợi rất lâu rồi. Phát hiện Đại Vỹ xấu hổ cô quyết định trêu chọc anh, sợ rằng thẹn quá hóa giận mất thôi.

“Anh Đại Vỹ ăn cơm với em , lần trước anh hứa với em rồi mà chưa có thực hiện đâu đó.” Bối Tử Diễm thay đổi chủ đề.

Đại Vỹ nương theo bậc thang mà Bối Tử Diễm đưa ra, đồng ý ăn với cô.
Hai người xa khỏi trường vi buổi chiều còn tiết sinh hoạt lớp. Ngay sau trường học có con phố ăn vặt có nhiều của hàng bán thức ăn, giá cả vừa túi tiền với học sinh nhưng rất ngon.

Bối Tử Diễm dẫn Đại Vỹ xuyên ra các ngõ hẻm, tới cửa hàng nhỏ. Ngôi nhà được xây theo kiến trúc cổ, nhìn rất thanh nhã mặc dù thời gian qua rất lâu những hề lỗi thời.

“Dì Lam ơi, dì xem ai tới này.” Sau khi vào cửa hàng Bối Tử Diễm lên tiếng gọi.

Bối Tử Diễm rất quen thuộc với quán ăn này, từ khi học sơ trung cô hay được anh trai dẫn tới đây ăn, lúc đó Bối Tử Diễm nhìn rất ngây thơ khả ái được dì Lam chủ quán rất yêu quý. Sau này càng tới nhiều hơn khác gì người trong nhà.

“Diễm Diễm, sao càng lớn lại càng ngốc thế này. Ngoài con ra thì còn ai vừa vào quán hét toáng lên như thế.”

Dì Lam từ trong bếp bước ra lên tiếng trêu chọc Bối Tử Diễm.

Đại Vỹ thấy dì Lam ra tới nơi liền lên tiếng chào.

“Cháu chào dì.”

Dì Lam đánh giá cậu thanh niên cùng Diễm Diễm. Có vẻ là người tốt, tuy hơi mập nhưng trông khá hiền lành lễ phép.

“Chào con, xem ra Diễm Diễm lại lôi kéo được khách hàng cho dì rồi.” Dì Lam lên tiếng trêu chọc cả hai.

“Dì ơi vậy thì dì giảm giá cho con coi như trả công con kéo khách hàng cho dì nhé?” Bối Tử Diễm tiếp lời.

Dì Lam nhìn Tử Diễm với ánh mắt cưng chiều: “Được được, gì đồng ý với con, vậy giờ con muốn ăn gì nào?”

Bối Tử Diễm chưa kịp lên tiếng thì chuông ện thoại của cô vang lên.

“Alo.” Bối Tử Diễm nhấc máy.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói công thức.

“Xin chào, chúng tôi gọi từ phòng cấp cứu bênh viện nhân dân số 1. Cho hỏi cô có phải là Bối Tử Diễm, người nhà của Bối Tử Hoằng?”

Tim của Bối Tử Diễm trật nhịp. Anh trai cô có chuyện gì sao?

“Vâng… tôi chính là người nhà của Bối Tử Hoằng…”

“Vậy làm phiền cô tới phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số , anh trai cô bị thủng dạ dày cần phải phẫu thuật gấp.” Giọng nói đều đặn vang lên chút biểu cảm.

“Được… được tôi tới ngay.”

“Tút… tút.”

Bối Tử Diễm thất thần, anh trai cô cần phải phẫu thuật, cô phải làm sao đây?

“Tử Diễm, Tử Diễm em làm sao vậy?”

Nhìn thấy nét mặt suy sụp của Bối Tử Diễm lo lắng hỏi.

“Anh Đại Vỹ em phải tới bệnh viện ngay thật xin lỗi làm anh chuyến vô ích.”

Bối Tử Diễm nhanh chóng đứng dậy mang balo vào nói lời xin lỗi với Đại Vỹ.

“Để anh đưa em .” Nhìn tinh thần của Bối Tử Diễm anh nghĩ rằng cô có thể tới bệnh viện cách bình an.

Bối Tử Diễm nói qua với dì Lam nhanh chóng rời khỏi quán. Vừa vừa đáp lại Đại Vỹ.

“Anh còn phải về trường học mà. Em có thể mình.”

Thoáng nghĩ tới hình phạt của “Duyệt Tuyệt sư thái” dành cho mình sau này nhưng Đại Vỹ vẫn làm theo quyết định của mình. Anh đành lòng nhìn Tử Diễm mình tới bệnh viện cô đơn chờ đợi. Cảm giác đó làm lòng anh thắt lại.

“Không sao, anh với em quyết định như thế , em được phản đối.”

Bối Tử Diễm cảm kích nhìn Đại Vỹ, nếu lúc này cô ở mình biết rối loạn như thế nào.

* * *

Sau khi ra khỏi con ngõ hai người đón taxi tới bệnh viện. Ở xe Đại Vỹ hỏi thăm tình hình của Bối Tử Hoằng.

“Anh trai em bị thủng dạ dày đang phẫu thuật ở bệnh viện. Cũng tại hằng ngày anh ấy làm việc quá vất vả mỗi tối lại tiếp khách uống rượu như uống nước như vậy, bị thủng dạ dày mới là kì tích.” Mặc dù rất lo lắng cho anh trai nhưng cô thích việc anh trai hàng ngày cứ phải uống rượu thay cơm. Anh trai vì cô mà bán mạng cho công ty, anh luôn muốn mang lại cho cô cuộc sống tốt nhất nhưng ều cô cần nhất là người anh trai khỏe mạnh đứng trước mặt cô, chú phải người mỗi tuần đều uống thuốc đau dạ dày.

Đại Vỹ an ủi Tử Diễm, lâu sau thì chiếc xe dừng lại trước cổng bệnh viện. Hai người nhanh chóng tìm tới phòng cấp cứu, khi tới nơi thì nhận được tin anh trai tình trạng bệnh chuyển biến xấu được đưa phẫu thuật.

Bối Tử Diễm choáng váng, nhìn thấy Bối Tử Diễm sắp ngã Đại Vỹ tiến tới ôm lấy cô. Vỗ lưng giúp Tử Diễm Thuận khí.

“Tử Diễm sao sao, chúng ta tới phòng phẫu thuật.”

Bối Tử Diễm gật đầu nhưng vẫn chìm trong sự lo lắng của mình. Ngồi ở băng ghế trước phòng phẫu thuật, cô yên lặng rơi nước mắt. Đại Vỹ rất đau lòng khi nhìn thấy Bối Tử Diễm như vậy, nhịn được ôm cô vào lòng.

“Anh trai em lớn hơn em 10 tuổi, từ nhỏ luôn lo lắng cho em, cưng chiều em, đến khi trưởng thành anh trai muốn cho em cuộc sống tốt hơn nên liều mạng lao vào làm việc. Anh ấy biết rằng chỉ cần anh ấy sống tốt khỏe mạnh đứng trước mặt em đó mới là ều em cần.” Bối Tử Diễm nức nở.

“Anh trai em có chuyện gì đâu, nhất định như vậy. Đừng lo lắng, cho dù có chuyện gì thì vẫn có anh ở đâu cùng với em.”

Bối Tử Diễm nói gì chỉ yên lặng gật đầu ôm lấy Đại Vỹ. Đại Vỹ, có anh thật tốt. Em biết mình thích nhầm người.

Comments