apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!! - Chương 6: “Cọc đi tìm trâu”

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!!

Tác giả:

Chương 6: “Cọc đi tìm trâu”

Chương 6: Cọc tìm trâu

Sau khi Bối Tử Diễm rời lâu thì Lương Thượng Tiến và Phan Bố Lỗ tới.

“Đại Vỹ, cậu mau khỏe lại mà xuất viện thì đừng hòng tớ chép bài cho cậu nữa. Mệt chết mất.” Phan Bố Lỗ kêu ca.

Lương Thượng Tiến liếc Phan Bố Lỗ cái, rõ ràng anh mới là người chép nhiều hơn, anh còn chưa than phiền thì cậu ta than cái gì chứ?

Nhận được ánh mắt của Lương Thượng Tiến, Phan Bố Lỗ trực tiếp chọn cách làm ngơ tiếp tục kêu ca. Sau khi thấy ai để ý tới mình liền chấm dứt hỏi thăm Đại Vỹ.

“Cậu ăn gì chưa? Tớ mua giúp cậu nhé.”

“Tử Diễm giúp tớ mua rồi.”

Tử Diễm? cái tên có vẻ quen quen, biết có phải học muội hồi sáng bị Lương Thượng Tiến kéo tới chăm sóc Đại Vỹ nhỉ? Phan Bố Lỗ nhận được cái gật đầu khẳng định cho suy nghĩ của mình từ Lương Thượng Tiến, cậu tiếp tục truy hỏi nữa mà đổi chủ đề.

Hai người chưa kịp gặp mặt Bối Tử Diễm thì bị cuộc ện thoại từ đội bóng rổ kéo về trường tập trung luyện tập, phòng bệnh trở về trạng thái yên tĩnh.

Không lâu sau Bối Tử Diễm mang bữa trưa về cho Đại Vỹ, mặc dù sức khỏe tốt hơn những Đại Vỹ vẫn chỉ được ăn cháo.

Trong lúc Đại Vỹ ăn thì Bối Tử Diễm tiếp tục viết kịch bản của mình. Cô có chút tò mò, biết tại sao anh Đại Vỹ lại nghĩ ra đề tài này nhỉ? Thấy Đại Vỹ ăn xong cô nén nổi tò mò liền hỏi.

“Anh Đại Vỹ, làm sao anh lại có thể nghĩ ra đề tài này vậy?”

Đại Vỹ hơi bất ngờ trước câu hỏi, trầm tư lúc, làm cho Bối Tử Diễm nghĩ rằng bản thân mình hỏi vấn đề nên hỏi, định lên tiếng bỏ qua thì Đại Vỹ bắt đầu trả lời.

“Căn nguyên của mọi sự cố gắng để thành công đều xuất phát từ động lực của những khó khăn trong cuộc sống. Đề tài mà anh nêu ra chính con đường của anh sau này muốn . Anh muốn thành công, sự thành công đó chỉ dành cho anh, mà còn dành cho những người xung quanh anh, những người thân của anh. Khi anh thành công trong cuộc sống anh có thể giúp đỡ mọi người nhiều hơn. Em cũng biết rằng nếu muốn giúp người khác thì bản thân em phải sống tốt trước mới có thể giúp họ, nếu cái gì em cũng có thì làm sao giúp được cho người khác?”

Bối Tử Diễm trầm mặc nói gì. Anh Đại Vỹ có quyết tâm rất lớn trong con đường anh , cô tin anh thành công. Còn bản thân cô thì sao? Liệu cô có được sự quyết tâm như anh Đại Vỹ ?

Lúc này Đại Vỹ cũng đang đắn đo biết có nên nói trọn vẹn về mình cho Bối Tử Diễm .

Không phải mình coi cô ấy là bạn sao? Đã là bạn thì nên chia sẻ với nhau!

“Quãng thời gian anh sống với ba mẹ từ khi còn nhỏ tới bây giờ còn nhiều bằng anh sống với những người họ hàng, những người lạ. Năm anh bảy tuổi bố mẹ anh li hôn. Chín tuổi thì anh về sống với bà ngoại. Mỗi năm anh có hai lần gặp mẹ. Năm mười tuổi bắt đầu cuộc sống nội trú ở trường học. Lúc đó anh biết tiếng Quảng Châu, gặp rất nhiều khó khăn trong học tập, bạn bè xa lánh cho tới khi quen biết Lương Thượng tiến và Phan Bố Lỗ thì mới bắt đầu tốt lên. Lúc đầu anh cũng thân với hai cậu ấy, nhưng sau này những người bạn cứ tới rồi thì bọn anh mới cảm thấy rằng đối phương rất cần thiết với mình. Mặc dù từ nhỏ anh có sống cùng bố mẹ, nhận được đầy đủ tình thương từ họ những anh biết họ chưa bao giờ từ bỏ anh. Anh muốn sau này mình có đủ khả năng chăm sóc họ, đó chính là động lực của anh. Đề tài này anh muốn thực hiện để sau này nếu anh có nản lòng, coi lại những thước phim thể hiện tâm huyết tuổi trẻ của mình lấy nó là nguồn sức mạnh để tiếp bước cho anh, anh cũng khi vọng những bạn học sau khi xem được những thước phim ấy tìm thấy con đường mình muốn .”

Nghe những lời nói của Đại Vỹ, tâm trạng của Tử Diễm có chút biến đổi. Khi nghe tới câu cuối cùng thì Tử Diễm cảm thấy rất may mắn vì được gặp anh. Những chia sẻ từ tận đáy lòng của Đại Vỹ như ánh mặt trời giúp cô xóa màn sương che c con đường mà cô muốn từ lâu.

Bối Tử Diễm nhìn chăm chăm về phía Đại Vỹ, lúc này anh đang chìm vào những suy nghĩ của mình. Không hiểu sao tim của Bối Tử Diễm đập loạn. Gò má của Bối Tử diễm nhanh chóng ửng hồng. Cô biết cảm giác này là gì, mặc dù chưa thích ai bao giờ nhưng những đứa bạn yêu sớm xung quanh từng diễn tả lại.

Cô thích anh Đại Vỹ, cô chắc c ều đó mặc dù biết nhau chưa tới tháng nhưng thích chính là thích, quan hệ tới thời gian dài hay ngắn. Mọi người thích những người có ngoại hình đẹp, cô lại thích như vậy. Anh Đại Vỹ tuy mập nhưng lại có khuôn mặt trông rất sáng sủa, tấm lòng của anh ấy cũng rất đẹp, vẻ đẹp của tâm hồn luôn vượt xa vẻ đẹp của ngoại hình.

Nếu thích thì phải tìm cách… “cưa” thôi!

Bối Tử Diễm hạ quyết tâm “Cọc tìm trâu” quyết tâm theo đuổi Đại Vỹ.

Bối Tử Diễm!!! Mi phải cố lên!!

* * *

Kể từ ngày hôm đó, tần suất Bối Tử Diễm xuất hiện ở phòng bệnh của Đại Vỹ ngày càng cao, khác gì học sinh đợi ểm danh tiết học, ngay cả Lương Thượng Tiến và Phan Bố Lỗ cũng thấy mình quan tâm Đại Vỹ bằng cô.

Vài ngày sau Đại Vỹ xuất viện, Bối Tử Diễm tiếp tục làm cái đuôi của anh ở trường. Suốt tháng ròng luôn tìm Đại Vỹ với mục đích phụ đạo môn tiếng anh cho kì thi sắp tới. Hằng ngày cứ tới giờ tan học mà Bối Tử Diễm chưa kịp xuất hiện trước của lớp thì Đại Vỹ luôn bị những chiếc ra-da dò xét đảo quanh người. Đến lúc cô xuất hiện thì cả đám lại ồ lên tiếng, trêu chọc cho tới khi anh khỏi tầm mắt bọn họ.

* * *

Phòng tự học.

“Tử Diễm, từ này em đọc sai rồi, nó là âm “i” phải âm “a”.” Đại Vỹ chỉ ra lỗi sai.

Bối Tử Diễm sau cuốn sách khẽ le lưỡi. Là em cố ý đọc sai đó, ai bảo anh cứ chú ý vào cuốn sách chết tiệt đó chứ!!

Sau đó Tử Diễm tiếp tục cố tình đọc sai vài chữ, lại lặp lặp lại lỗi sai, Đại Vỹ khẽ gõ đầu cô.

“Hai âm tiết này em mà lẫn lộn thì bài kiểm tra đọc của em đừng mong quá 60 ểm. Lặp lại theo anh….”

Đạt được mục đích của mình Bối Tử Diễm cười thầm trong lòng, đọc theo Đại Vỹ.

“Ừ, có tiến bộ, mặc dù khá chậm chạp nhưng cũng đáng khen.” Đại Vỹ gật đầu khen thưởng.

Bối Tử Diễm cười vui vẻ.

“Vậy anh tính thưởng cho em cái gì?”

Đại Vỹ mỉm cười (hơi gian xảo) tìm trong balo của mình. Phía đối diện Bối Tử Diễm rất nóng lòng muốn biết phần thưởng của mình cố gắng thẳng lưng nhìn sang phía đối diện.

“A đây rồi. Tử Diễm có tiến bộ, anh tặng cho Tử Diễm cuốn sách bài tập ngữ pháp này, em phải tiếp tục phát huy nhé. Làm xong lại có thưởng.” Nói tới câu cuối giọng của Đại Vỹ đầy ý trêu đùa.

“….”

Bối Tử Diễm biết nói vào lúc này, anh quá gian xảo rồi, thưởng cho cô lại thưởng thêm bài tập!! Nhìn độ dày của cuốn bài tập biết làm tới năm nào tháng nào nữa đây!!!

“Anh Đại Vỹ, em mời anh ăn cơm nhé?” Bối Tử Diễm tỏ ý thương lượng.
Đại Vỹ cười thầm nhìn vẻ mặt bi thương của Tử Diễm, làm như rõ hàm ý của cô vui vẻ đáp.

“Học trò phải mời lão sư ăn là đương nhiên, anh đợi bữa cơm này của em.”

=~= Học trưởng mặc dù em rất thích anh, nhưng lúc này em rất muốn bóp chết anh!!!!!!

Trong thời gian hai người “bồi dưỡng tình cảm” thì bộ phim ngắn dưới sự hợp tác của hội văn học và hội ện ảnh cũng bước vào giai đoạn quảng bá trong trường học.

Sau khi chiếu buổi đầu tiên trong diễn đàn của trường có vào topic bàn tán về bộ phim, ý kiến chung rằng ý tưởng và kịch bản phim rất hay và có ý nghĩa. Đoạn phin ngắn đó được nhà trường khen thưởng và lưu giữ lại sau này phát vào những dịp thích hợp.

Hết chương 6!

Comments