apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!! - Chương 5: Thay Đổi

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!!

Tác giả:

Chương 5: Thay Đổi

Chương 5: Thay đổi

Đại Vỹ vừa về tới phòng ngủ liền bị hai ánh mắt ai oán nhìn chằm chằm. Gật đầu xem như chào hỏi liền tiếng vào phòng tắm, mặc kệ nỗi oán hận của hai cậu bạn. Các cậu muốn tính kế tớ còn phải xem tớ có tâm trạng hợp tác .

Mặc dù nói vậy nhưng để bình ổn lại hai cậu bạn của mình, Đại Vỹ chuẩn bị hậu chiêu từ trước…

Mở balo mang các món ăn vặt mà mẹ Ngô chuẩn bị từ trước ra, từng món dần dần được đặt bàn thì cỗ oán khí trong phòng cũng từng chút giảm . Cho tới khi món cuối cùng được đặt lên thì khí trong phòng trở thành gió xuân.

“Mẹ Ngô làm đồ ăn là tuyệt nhất.” Phan Bố Lỗ nhìn đống đồ ăn bàn nói.

“Tớ cá rằng nếu mẹ cậu nghe được cậu nói như vậy thì cậu đừng hòng nhận được tiền trợ cấp trong ba tháng tới.” Lương Thượng Tiến trêu chọc.

Đại Vỹ nhìn hai cậu bạn mình lại bắt đầu tranh cãi vì những chuyện cỏn con liền cười thầm. Lúc nãy còn muốn liên hợp lại đối phó với mình, nay lại vì mấy hộp đồ ăn mà nội chiến, liên minh của các cậu bền vững chút nào.

* * *

Giờ nghỉ trưa ngày hôm sau, Đại Vỹ nhận được tin hồi đáp từ hội trưởng.

Ý tưởng nội dung của cậu được thông qua, có thể bắt đầu tiếng hành những bước tiếp theo. Đại Vỹ liền thông báo tin này cho Bối Tử Diễm.

[Nãi Tích]: “Học muội à, từ lúc này đến lúc em “cực khổ” rồi.”

[Bối Tử]: “Được thông qua rồi sao học trưởng?”

[Nãi Tích]: “Anh vừa nhận được tin từ hội trưởng xong, chúng ta phát triển đề tài đó.”

[Bối Tử]: “Anh cho em thời gian chuẩn bị, em làm thật tốt.”

Bối Tử Diễm tự nhủ hoàn thành thật tốt kịch bản lần này, từ nhỏ cô thích viết lách, lần này có cơ hội viết kịch bản cho bộ phim, những câu chữ mình viết ra được lưu trữ lại bằng những thước phim đó là chuyện rất tuyệt vời.

[Nãi Tích]: “Anh giao toàn quyền cho em, có gì khó khăn nhớ tìm anh, anh giúp em hết sức.”

[Bối Tử]: “Em nhớ lời anh nói, khách khí đâu.”

[Nãi Tích]: “123xxxxxxx , đây là số ện thoại của anh, khi cần tiện hơn trong việc liên lạc.”

Không tới phút sau có dãy số lạ gọi vào ện thoại Đại Vỹ.

[Bối Tử]: “Em gọi qua cho anh rồi.”

[Nãi Tích]: “Anh lưu rồi. Bạn anh đang gọi anh học rồi. Có gì em cứ liên lạc với anh. Tạm biệt.”

[Bối Tử]: “88 học trưởng.”

*88 khi phát âm theo tiếng Trung thì gần với chữ “Bye bye”

* * *

Phòng tự học trường cao trung số 3.

Đại Vỹ lên tầng hai, hôm nay anh có hẹn với Bối Tử Diễm, Bối Tử Diễm cần số tài liệu trùng hợp là Đại Vỹ có người quen vừa làm cuộc khảo sát với đề tài tương tự có thể giúp cho em ấy.

“Ngô học trưởng, em ở đây.” Bối Tử Diễm khẽ gọi.

Đại Vỹ gật đầu mỉm cười rồi lại chỗ Bối Tử Diễm đang ngồi. Bối Tử Diễm chọn chỗ khá tốt, gần cửa sổ nhận được nhiều ánh sáng lại bị ánh nắng hắt vào trực tiếp. Đại Vỹ ngồi đối diện Bối Tử Diễm, lấy tập tài liệu từ trong balo ra đưa cho cô.

“Thứ em cần này.”

Bối Tử Diễm cầm tập tài liệu lên xem, trong lòng rất cảm kích, tài liệu này đúng là thứ cô cần nhất, có nó thì kịch bản sát với thực tế hơn, bản khảo sát này đối với học sinh mà nói chỉ thể gặp thể cầu.

“Em cảm ơn học trưởng, thật sự làm phiền anh nhiều quá.”

Đại Vỹ mỉm cười đáp lại.

Bối Tử Diễm tiếp tục xem tài liệu của mình, ánh nắng cuối thu chan hòa sưởi ấm con tim người khác.

* * *

“Ngô học trưởng, có dịp em mời anh ăn cơm, anh được từ chối đâu đấy. Nếu em tuyệt giao với anh.”

Hai người đang đường rời khỏi phòng tự học, Bối Tử Diễm luôn miệng muốn mời anh ăn cơm. Đại Vỹ hết cách đành phải đồng ý.

“Được rồi, anh đồng ý, anh mà đồng ý thì người nào đó lại tuyệt giao với anh thôi.” Đại Vỹ trêu chọc nói.

Bối Tử Diễm quẫn bách, Ngô học trưởng thực sự rất thích trêu chọc người khác.

Hai người vừa vừa trò chuyện về số vấn đề ở trường học, bầu khí rất vui vẻ. Nhưng người vui vẻ nhất thì chắc c là Bối tử Diễm…

* * *

Đại Vỹ chưa kịp ăn bữa cơm của Bối Tử Diễm thì xảy ra chuyện với chính đồ ăn.

Tối hôm đó Đại Vỹ cùng với Lương Thượng Tiến và Phan Bố Lỗ ra ngoài ăn lẩu. Không hiểu tại sao Phan Bố Lỗ cùng Lượng Thượng Tiến ăn về thì sao, còn Đại Vỹ đến nửa đêm thì bắt đầu bị đau bụng sau đó lâu thì bắt buồn nôn và có dấu hiệu sốt. Chẳng kẽ do Đại Vỹ quá ham ăn nên ăn tới mức bị ngộ độc thực phẩm luôn rồi?

“Không ổn rồi. Có lẽ Đại Vỹ bị ngộ độc thực phẩm rồi.” Phan Bố Lỗ lo lắng nói.

“Bố Lỗ, cậu lấy tăm bông lại đây thử để vào gốc lưỡi Đại Vỹ xem thử có nôn ra được .” Lương Thượng Tiến nhớ lại những kiến thức trong khóa chăm sóc sức khỏe.

“Đây, Đại Vỹ cậu thử làm .”

Phan Bố Lỗ đưa tăm bông lại lo lắng nhìn Đại Vỹ.

Lúc này Đại Vỹ vẫn còn khá tỉnh táo, gật đầu trấn an bạn mình.

“Tớ vẫn ổn, sao.”

Sau lúc dùng tăm bông đẩy vào gốc lưỡi Đại Vỹ nôn ra được chút đồ ăn của buổi tối. Cũng bớt cảm giác muốn nôn, ngay sau đó Lương Thượng Tiến cùng Phan Bố Lỗ đưa Đại Vỹ tới bênh viện nhân dân thành phố số 3 cùng khu vực với trường cao trung.

Sơ cứu xong Đại Vỹ được bác sĩ mang chuyền nước biển. Uống xong thuốc vì quá mệt mỏi nên ngủ.

“Bạn của hai cậu sao, nhưng sau này hai cậu chú ý nên để cậu ấy ăn cay nhiều quá. Ăn lẩu mà tới mức bộ này thì cũng có tinh thần ăn uống quá rồi.”

Bác sĩ đứng trước giường bệnh ghi bệnh án đồng thời nhắc nở Lương Thượng Tiến và Phan Bố Lỗ về thói quen ăn uống của Đại Vỹ.

“Ham ăn quá làm hại thân.” Lương Thượng Tiến nói xong câu, sau đó chỉ biết nhìn thân “tròn trịa” đang nằm ngủ giường bệnh mà lắc đầu ngao ngán. Anh bạn này của của cậu, cái gì cũng tốt, chỉ có ều cứ thấy thức ăn là hai mắt lại sáng lên như như mèo nhìn thấy mỡ, khác gì dân tị nạn Châu Phi bị bỏ đói mấy năm liền.

* * *

Sau khi bác sĩ rời khỏi lâu, Phan Bố Lỗ nhìn thấy khá khuya đề nghị Lương Thượng Tiến về trước.

“Thượng Tiến, cậu về trước , tối nay tớ ở lại trông Đại Vỹ, sáng mai hãy báo cho mẹ Ngô.” Phan Bố Lỗ nói nhỏ với Lượng Thượng Tiến sợ làm Đại Vỹ tỉnh dậy.

“Được rồi, sáng mai tớ tới thay ca cho cậu.”

Lương Thượng Tiến đứng dậy ra khỏi phòng bệnh, bệnh viện khá gần với trường học chỉ cần bộ 10 phút là tới. Sau khi trở về phòng ngủ, Lương Thượng Tiến thu xếp chút đồ đạc rồi viết đơn xin nghỉ phép cho Đại Vỹ. Làm xong mọi việc cũng quá nửa đêm, liền tranh thủ ngủ chút.

* * *

Sáng hôm sau Đại Vỹ tỉnh dậy theo đồng hồ sinh học.

Nhìn xung quanh liền nhớ lại tình huống tối qua mình được đưa tới bệnh viện. Nhìn qua bên cạnh thấy Phan Bố Lỗ ngang nhiên chiếm lấy giường bệnh ngủ say sưa…

Đúng lúc này Lương Thượng Tiến mang theo đồ ăn sáng và vật dụng hằng ngày tới phòng bệnh, bỏ đồ xuống đầu tủ liền về phía Phan Bố Lỗ.

Một màn bạo lực xuất hiện tại phòng bệnh…

Một lúc sau Phan Bố Lỗ cuối cùng cũng tỉnh táo ngồi trước giường bệnh của Đại Vỹ.

“Các cậu cần ở lại đây đâu, tớ sao. Đừng bỏ lỡ buổi học cẩn thận được mời lên văn phòng “đàm đạo” cùng giáo viên chủ nhiệm đấy.”

Lương Thượng Tiến lo lắng nhìn bạn mình.

“Tớ thấy như vậy ổn đâu.”

Đại Vỹ hiểu sự lo lắng của bạn mình. Nhưng hết cách cô giáo chủ nhiệm của họ còn có biệt danh là “Diệt Tuyệt sư thái”. Không cẩn thận theo vết xe đổ của môn đồ phái Nga Mi ngay.

“Không sao, tớ ổn rồi, ở đây còn có y tá và bác sĩ có gì ổn có người tới ngay. Với lại ngộ độc thực phẩm cũng phải là bệnh gì nguy hiểm.”

Bạn học Phan và bạn học Lương hồi tưởng lại sự uy phong của “Diệt Tuyệt sư thái” khỏi rùng mình. Bất đắc dĩ đành đồng ý với Đại Vỹ.
Trước khi ra khỏi phòng bệnh Phan Bố Lỗ chợt nhớ tới việc cần gọi ện cho mẹ Ngô liền hỏi Đại Vỹ.

“Đại Vỹ, tớ gọi cho mẹ cậu tới đây chăm sóc cậu.”

Đại Vỹ nghĩ tới tính tình của mẹ mình, nếu mẹ biết tin bay từ Hàng Châu về đây ngay lập tức, liền trả lời.

“Mẹ tớ đang công tác tại Hàng Châu, mẹ mà biết tin bay ngay về đây, như vậy làm chậm trễ công việc của mẹ. Các cậu đừng gọi, sau này tớ tự thông báo với mẹ.”

Mặc dù còn chút lo lắng, nhưng Lương Thượng Tiến và Phan Bố Lỗ cũng biết tính của mẹ Ngô. Biết rằng báo tin cho mẹ Ngô lúc này ổn đành từ bỏ ý định gọi cho mẹ Ngô.

“Đành vậy, chúng tớ về trước đây. Tạm biệt.”

Hai người rời khỏi phòng bệnh, vì mới bị ngộ độc nên Đại Vỹ chỉ có thể ăn sáng bằng chút cháo loãng. Sau khi ăn sáng xong liền ngồi ngẩn người nhìn ra cửa sổ, aizz phần ăn sáng này làm sao có thể no đây, thật quá ít rồi….

* * *

Chuyền xong chai nước biển đầu tiên trong ngày, Đại Vỹ liền đón người khách tới thăm.

“Học trưởng.”

Bối Tử Diễm rụt rè đứng trước phòng bệnh.

“Em vào , sao em biết anh ở đây?” Đại Vỹ ngạc nhiên hỏi.

Bối Tử Diễm đặt hoa quả đầu tủ, kéo ghế ngồi bên cạnh giường bệnh.

“Hôm qua trong tập tài liệu anh đưa có kẹp tờ đề cương ôn tập, em thấy thời gian kiểm tra đề đó sắp tới nên muốn tìm anh trả. Gọi ện vào ện thoại của anh thì Lương học trưởng nghe máy, bảo rằng anh bị ngộ độc thực phẩm đang ở bệnh viện. Sau đó em xin địa chỉ rồi tới.”

Đại Vỹ thở dài trong lòng, Lương Thượng Tiến cho Bối Tử Diễm số phòng bệnh để cô tới trông chừng anh đây mà. Nhìn học muội biết rõ nguyên nhân thật sự mà mình tới đây hay chưa anh cảm thấy thật áy náy. Không biết cô bé có bận việc gì .

“Tử Diễm, em có bận gì ? Tới thăm anh ảnh hưởng gì tới việc của em chứ? Nếu có thì anh thay mặt Thượng Tiến xin lỗi em.”

Bối Tử Diễm ngốc, cô biết hôm nay các học trưởng có giờ học. Lương học trưởng và Phan học trưởng thể ở lại bệnh viện chăm sóc Ngô học trưởng đành kéo cô tới thay. Nhưng cô cảm thấy phiền phức, Ngô học trưởng đối xử với cô rất tốt, chăm sóc anh là chuyện đương nhiên.

“Ngô học trưởng đừng ngại, em có bận gì cả, hôm nay em chỉ có hai tiết tự học buổi sáng, học xong rồi em mới tới.”

“Ừ, ảnh hưởng tới công việc của em là tốt. Mà anh có thể gọi thẳng tên anh, học trưởng này học trưởng nọ rất phiền phức.” Đại Vỹ cười đáp.

Bối Tử Diễm gật đầu: “Vậy em gọi học trưởng là anh Đại Vỹ.”

Đại Vỹ mỉn cười hài lòng. Hai người trò chuyện lát thì tới giờ ăn trưa, Bối Tử Diễm xuống lầu mua cháo cho Đại Vỹ.

Hết chương 5!

Comments