apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

ĐỪNG ĐỂ YÊU THƯƠNG VUỘT MẤT - Chương 5

ĐỪNG ĐỂ YÊU THƯƠNG VUỘT MẤT

Tác giả:

Chương 5

Lương Lâm thức dậy với đôi mắt gấu trúc, sau khi làm vệ sinh cá nhân xong, cô xách túi ra ngoài, cô hiện tại đang thất nghiệp, có rất nhiều thời gian, cô bỏ lỡ cơ hội này đến cơ hội khác, tất cả do cô chưa bao giờ dám dũng cảm hành động, lần này, cô cảm thấy nhất định phải làm chuyện gì đó.

Lương Lâm đến nơi hôm qua gặp được Cố Thụy Thần, cô đứng ở đầu phố, mắt dáo dác nhìn bốn phía, người người tấp nập, cô bước từng bước từ từ tới, từng viên gạch lót đường dưới chân nối với nhau, tạo thành bức vẽ tuyệt đẹp, Lương Lâm chợt có cảm giác giống như năm đó, cô con đường nhỏ rợp lá khô, tiếng lá cây vỡ vụn sột soạt, vừa ngẩng đầu, cô có thể nhìn thấy anh.

Cô ngẩng đầu rồi, đáng tiếc có anh. Trong biển người mênh mông, cô như kẻ nơi nương tựa, ngừng loanh quanh kiếm tìm khắp phố. Cô nhớ tới bộ phim ện ảnh “Rẽ trái rẽ phải”  mình từng xem, nam nữ chính luôn xuất hiện cùng lúc ở cùng nơi, nhưng tiếc rằng ai trong nhận ra.

*** Phim này có tên tiếng Anh là “Turn left, turn right”, có lần Starmovies chiếu, phiên bản của Nhật, cũng có fiên bản Đài Loan nhưng mình chưa coi, phiên bản Nhật rất hay.

Lương Lâm quay đầu lại, nhìn phía sau, có anh, nhìn bên trái, cũng chẳng có anh, nhìn bên phải, vẫn có anh. Người đường nhìn cô với anh mắt quái lạ, Lương Lâm lén làm mặt hề, cô đúng là người ên mà. Nhưng cô lại muốn thoát khỏi căn bệnh tâm thần này, 24 năm qua cô chưa hề quyết đoán, chưa từng hành động, chưa lần nào nổi ên, cho nên mới xảy ra bi kịch thế này, cô dù thế nào cũng phải bù đắp lại.

Lương Lâm ên đến nỗi vòng vòng con đường ấy suốt ba ngày, cô sớm về trễ, lên mạng cũng mở vi tính, chuyên tâm làm người ên. Cô nhìn thấy cún con nhớ đến anh, nhìn thấy lá cây nghĩ đến anh, đến cả thấy người nào đeo kính cũng nhớ đến anh. Ngày ấy rõ ràng còn đứng ngay đây nói với cô lâu gặp, thế mà giờ lại chẳng thấy bóng dáng đâu.

Lương Lâm thở dài, đếm viên gạch dưới chân, đúng lúc thấy chiếc lá rụng, cô nhảy qua nhảy lại, rồi đạp lên chiếc lá, ngẩng đầu lên, vừa vặn thấy con cún con, tiếc rằng người dắt lại là cô gái xinh đẹp, Lương Lâm nhìn cô gái dắt con chó tới, đang tính thở than, nhưng mới than được nửa chừng, cô ngây người.

Đó là quán cà phê cửa sổ thuỷ tinh, người đẹp và cún con vừa qua, khuôn mặt tươi cười của Cố Thụy Thần liền xuất hiện sau tấm kính thuỷ tinh, Lương Lâm dụi dụi mắt, chăm chú nhìn, đúng là anh. Anh vẫn nhìn cô cười, sau đó vẫy tay với cô.

Lương Lâm cảm giác mình bay tới chỗ anh, cô cũng biết mình tới chỗ anh thế nào, Cố Thụy Thần mời cô ngồi, sau đó ngoắc bồi bàn, gọi cho cô ly cafe. Lương Lâm biết nên nói gì, nhưng cô cảm thấy lần này, cô phải giành thế chủ động trong mọi trường hợp, vì vậy cô bèn hô: “Thật trùng hợp.”

Cố Thụy Thần cười sáng lạn: “Không phải trùng hợp, anh vẫn ngồi ở đây, nhìn em tới lui, hết nhìn đông lại nhìn tây.”

 

Comments