apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!! - Chương 4: Về Nhà

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!!

Tác giả:

Chương 4: Về Nhà

Chương 4: Về Nhà

Sau khi ra khỏi tầm mắt của Bối Tử Diễm, Đại Vỹ chạy mạch đến ểm đợi xe vừa kịp lúc chuyến xe cuối cùng tới. Nhanh chân chen lên xe trước khi xe lăn bánh, vì là giờ cao ểm có sự lựa chọn nào khác đành phải đứng ở gần cửa ra vào.

Chen lấn xe bus gần giờ thì Đại Vỹ cũng về tới nhà, mấy năm nay Đại Vỹ ở cùng với mẹ Ngô, hai tuần về nhà lần, cuộc sống trôi qua rất bình yên.

Nhà của mẹ Ngô là căn nhà nhỏ biệt lập có 3 tầng, trang trí theo phong cách Địa Trung Hải. Tầng chủ yếu phục vụ cho công việc của mẹ Ngô có rất nhiều sách. Tầng hai là nơi mẹ Ngô ở tầng còn lại là của Đại Vỹ. Cho dù chỉ là căn nhà cỡ nhỏ nhưng chỉ có hai mẹ con vẫn thấy rất trống trãi.

Sau khi vào nhà đúng như Đại Vỹ dự đoán, mẹ Ngô có nhà. Đại Vỹ vào bếp chuẩn bị bữa tối, kiểm tra vòng thì nhìn thấy mảnh giấy ghi chú mà mẹ Ngô để lại.

“Vỹ Vỹ, mẹ công tác, sáng chủ nhật có mặt ở nhà với con, con chịu khó nhé.”

Đại Vỹ mỉm cười, mẹ cũng thật là, mãi cứ xem cậu như trẻ con, mấy năm nay mỗi lần mẹ công tác lần nào cũng n lại những lời này.

Sau khi ăn tối nhìn quanh nhà cũng còn gì làm, Đại Vỹ về phòng bật máy tính lướt web, lúc này biểu tượng chú chim cánh cụt nhấp nháy hiện lên ở góc màn hình ( QQ )

Bối Tử? Là ai nhỉ? Hay là vị học muội kia? Trong lòng Đại Vỹ nghi hoặc muốn biết người ta là ai thì đành phải xác nhận hỏi vậy.

[ Bối Tử ]: “Học trưởng.”

[ Nãi Tích]: “Học muội?.”

[Bối Tử]: “…. Anh đón xe kịp chứ?”

[Nãi Tích]: “ Nếu kịp thì bây giờ anh đang dọn vệ sinh cùng với bạn rồi.”

[Bối Tử]: “……………….”

[Bối Tử]: “Thật sự cảm ơn học trưởng, có học trưởng thì bây giờ em còn lang thang ngoài đường.”

[Nãi Tích]: “Anh nói là có gì mà, em đừng khách sáo.”

[Bối Tử]: “^O^ , rất may mắn được biết học trưởng.”

[Nãi Tích]: “Ừ, nhân tiện đây chúng ta bàn về công việc luôn nhé, xong sớm thì công việc của mọi người thuận lợi hơn.”

[Bối Tử]: “Vâng ạ. Anh có ý tưởng gì chưa?”

[Nãi Tích]: “Anh nghĩ lần này nên làm đề tài về xã hội, vào những vấn đề của giới trẻ ngày nay. Như về xu hướng, lối sống, cách suy nghĩ…”

[Bối Tử]: “Có phức tạp quá anh?”

[Nãi Tích]: “Anh nghĩ thế này, câu chuyện của chúng ta xoay quanh nhóm bạn thân nhau từ trung học, mỗi người có ước mơ khác nhau, có lối sống khác nhau, ai cũng có mơ ước mình thành công bằng chính thực lực, sự cố gắng của bản thân….”

[Bối Tử]: “Em đồng ý.”

Bối Tử Diễm có cảm giác mình từ lúc gặp Ngô học trưởng việc gì cũng do anh giải quyết giúp… cô ỷ lại vào học trưởng quá rồi.

[Nãi Tích]: “Sơ lược là như vậy, anh hỏi hội trưởng, nếu học tỷ ấy đồng ý thì chúng ta tiếp tục phát triển đề tài này.’’

[Bối Tử]: “Đến lúc đó em viết kịch bản, thể để việc gì cũng do học trưởng làm giúp em được.”

Trước màn hình máy tính Đại Vỹ mỉm cười, học muội này tính tình khác tiểu hài tử là mấy, rất thẳng t lại sợ mình chiếm lợi ích từ người khác nên luôn vội vàng tìm cách bù lại. Tay anh nhanh nhẹn gõ bàn phím.

[Nãi Tích]: “Học muội gọi anh là học trưởng thì anh phải làm tròn bổn phận của học trưởng rồi.”

[Bối Tử]: “….”

Bối Tử Diễm mặc dù có chút quẫn bách nhưng trong lòng rất vui vẻ, phải vị học trưởng nào cũng có lòng tốt chịu giúp đỡ người mới như vậy. Khi còn học sơ trung, được phân công làm việc cùng các học trưởng khóa , ai cũng đem phần lớn công việc giao lại cho hậu bối, những công việc giữ lại luôn là những công việc nhẹ nhàng nhất.

[Nãi Tích]: “Công việc thế là ổn rồi, giờ cũng khuya rồi, học muội đừng thức trễ quá, anh out đây. Tạm biệt.”

[Bối Tử] “Tạm biệt học trưởng.”

Đại Vỹ nói xong liền tắt máy, sau khi kiểm tra cửa sổ cửa chính trong nhà liền tắt ện ngủ.

* * *

Đồng hồ sinh học của Đại Vỹ rất đúng giờ, luôn thức dậy ở giờ cố định, đó cũng là lí do trước giờ Đại Vỹ chưa từng trễ học. Sau khi thức dậy xử lí xong số chuyện, Đại Vỹ thay quần áo thể dục chạy vòng quanh tiểu khu vòng. Sống ở đây khá lâu cũng có quen biết vài người, dừng lại chào hỏi, rồi đến siêu thị mua đồ ăn khi về tới nhà cũng hơn 9 giờ.

Khi về tới nhà thì thấy xe của mẹ Ngô đỗ ở sân, mẹ Ngô luôn giữ lời hứa.

“Mẹ ơi, con về rồi.”

Mẹ Ngô từ trong bếp ra từ xa nhìn con trai mình. Đen chút, cũng cao lên chút, lại gầy chút.

Thật ra mới có hai tuần gặp có thay đổi cũng lớn lắm người ngoài đều nhận ra, nhưng người làm mẹ nhìn qua là biết con mình thay đổi thế nào, sống có tốt . Thật sự làm mẹ là công việc rất hạnh phúc cũng rất vất vả.

“Xem Vỹ Vỹ mua được những gì nào.”

Mẹ Ngô vừa mỉm cười về phía con trai.

Trong lòng Đại Vỹ rất ấm áp. Mẹ anh luôn vậy, mặc dù bao nhiêu năm qua cũng chỉ có vào câu hỏi hề thay đổi nhưng những câu hỏi đó đều xuất phát từ nội tâm. Là mẹ thật sự quan tâm, cần nhiều lời cũng hiểu rõ lòng nhau.

“Vỹ Vỹ, con cá này được tươi lắm đâu, lần sau để mẹ mua cho. Con mua đồ ở siêu thị thì làm sao có cá tươi được.”

“Vậy lần sau con theo mẹ chọn cá.”

Mẹ lại tiếp tục ý định muốn anh trở thành quân tử tránh xa nhà bếp, giọng ệu thù cứ như trách cứ nhưng chẳng có chút tính đe dọa nào cả.

* * *

Mẹ Ngô mang nguyên liệu vào bếp, ở trong nhà luôn có quy định khi có mẹ ở nhà thì con trai được xuất hiện trong bếp với bất cứ lí do gì.

Đại Vỹ từng thử phản đối, nhưng mẹ Ngô rất cương quyết với quy định này, cho dù dùng cách gì dụ dỗ cũng thể thay đổi. Sau nhiều lần thất bại Đại Vỹ đành từ bỏ. Mẹ cho anh vào bếp thì anh ở ngoài dọn dẹp vậy.

Hơn 11 giờ thì các món ăn lần lượt được dọn lên bàn ăn, đều là các món Đại Vỹ thích. Lúc này Đại Vỹ cũng dọn dẹp xong các phòng.

“Vỹ Vỹ, vào ăn cơm con.”

“Con tới ngay đây”

Mẹ Ngô nhìn con trai mình đầu còn đầy mồ hôi vào phòng tắm, trong lòng rất vui vẻ. Bà có đứa con trai rất tốt, hiếu thuận, biết chăm sóc người khác. Aizz sau này thật luyến tiếc khi cưới vợ cho nó.

Đây chính là tâm trạng chung của các bà mẹ, cũng là nguồn gốc của những cuộc chiến hồi kết giữa mẹ chồng và nàng dâu. Không biết rằng lúc này Đại Vỹ mà biết suy nghĩ của mẹ mình thì nên vui hay buồn đây nữa.

Hai mẹ con ăn bữa cơm rất vui vẻ, sau đó cùng nhau chăm sóc cây cối trong vườn, trò chuyện suốt buổi chiều mới đưa Đại Vỹ trở về trường học.

Hết chương 4

Comments