apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!! - Chương 3: Cuộc Sống Trung Học 2

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!!

Tác giả:

Chương 3: Cuộc Sống Trung Học 2

Chương 3: Cuộc sống trung học (2)

Sau khi mọi người tới đông đủ, hội trưởng giới thiệu vài thành viên mới tham gia. Mọi người hùa vào trêu chọc học tỷ ấy dụ dỗ con nhà lành mới kéo được người ta vào đây, bầu khí rất vui vẻ.

Sau khi trêu chọc đủ rồi, liền bắt đầu được phân công các công việc chuẩn bị cho hội trường. Công việc đầu tiên của câu lạc bộ Văn học phức tạp nhưng cũng đơn giản, trong vòng tháng phải viết xong kịch bản để hội Điện ảnh quay bộ phim ngắn. Sau hồi phân công thì việc thảo luận nội dung được giao cho Đại Vỹ và Bối Tử Diễm.
Nói ra cũng thật trùng hợp, hai người người rút trước người rút ngay sau liền rút trúng hai lá thăm màu đỏ, lúc này cho dù có tình nguyện hay thì chuyện định rồi, phải chấp nhận số phận thôi.

Sau khi kết thúc buổi họp, Đại Vỹ trao đổi số QQ cho Tử Diễm để thuận tiện cho việc bàn bạc liền rời khỏi phòng sinh hoạt quay về kí túc xá.

Nói đến phòng 609 kí túc xá nam khu B là tổ hợp kì lạ…

Bạn học Lương Thượng Tiến chính là người đầu tiên được nhắc tới khi nói về phòng 609.

Lương Thượng Tiến là người trong ngoài đồng bộ. Khi bạn mới quen anh ta, cảm thấy sao mà anh ta lạnh lùng quá vô cảm quá. Khi quen thân rồi lại thấy anh ấy rất tốt tính.

Phải công nhận rằng Lượng Thượng Tiến rất đẹp trai, tỷ lệ quay lại nhìn trong trường phải là chín mươi phần trăm thì cũng tới tám chín. Từ những học đệ học muội cho tới đồng học rồi học tỷ rất đa dạng. Nhưng được yêu mến quá cũng tốt chút nào, mà gặp phải khá nhiều phiền phức. Đặc biệt là những màn tỏ tình, người có gan lớn thì cản đường tỏ tình, ai mà ngại ngùng thì đặt quà trong hộc bàn thậm chí nhờ những người xung quanh chuyển giúp.

Tóm lại câu: bàn học của Lương Thượng Tiến thứ thiếu nhất là thư tình.

Kế tiếp là Phan Bố Lỗ, cậu ấy rất vui tính, thích tranh cãi cùng Lương Thượng Tiến, ham ngủ.

Về vẻ bề ngoài, cậu ấy khá giống con lai, nhiều người từng thắc mắc về quốc tịch của cậu ấy. Nhưng ều đáng nhắc nhất về Phan Bỗ Lỗ chính là ở sở thích của cậu ấy.

Phan Bố Lỗ có “tình yêu cuồng nhiệt” với chó.

Đồ ngủ hình chó, đồng hồ báo thức hình chó, chăn hình chó, ga giường hình chó, gối ngủ cũng hình chó, thậm chí mấy người xung quanh nhiều lúc còn xúm lại đoán xem cậu có mặc s*p mang hình cún con nữa hay !!!

Thật nghi ngờ kiếp trước cậu ấy chắc mắc nợ với loài động vật này, nên kiếp này mới yêu thích chúng tới vậy.

Tóm lại câu: muốn Phan Bố Lỗ thỏa hiệp với bạn thì hãy dùng chó để thỏa thuận với cậu ấy.

Ngô Đại Vỹ là nhân vật đặc biệt của phòng 609. Cậu ấy đẹp trai như Lương Thượng Tiến hay Phan Bố Lỗ, thay vào đó Đại Vỹ rất mập. Ngày thường hay bị Lương Thượng Tiến gọi là “Béo Ú”, cái tên thật …!!!

Đại Vỹ rất tốt tính… nhưng bản chất cậu ấy rất phúc hắc. Cậu ấy rất thích làm cho người khác có cảm giác bị… sét đánh!!!

Tóm lại câu: Nguy hiểm! Nhớ đề phòng!!!

* * *

“Tớ về rồi!” Đại Vỹ mở cửa bước vào.
ORZ!!!!
=~= Căn phòng lúc sáng rất gọn gàng, sau khi trải qua sự “Chăm sóc” đặc biệt của Lương Thượng Tiến và Phan Bố Lỗ biến dạng hoàn toàn.
“Đại Vỹ về rồi à.” Bạn học Lương nghiêm túc đáp.

“Về rồi thật tốt, chúng tớ đang đợi cậu.” Bạn học Phan vui vẻ tiếp lời.

Bạn Ngô rất bình tĩnh trước thảm trạng của căn phòng, vào phòng tắm thay đồ sau đó mang chiếc balo mình chuẩn bị sẵn từ trước lên vai.

“Hôm nay là thứ bảy”

“Chúng tớ biết.”

“Thứ bảy tuần thứ hai của tháng. Hơn nữa bây giờ là 16h45 phút.” Bạn học Ngô mỉm cười nói.

“Đại …Vỹ….” Phan Bố Lỗ nghẹn lời.

“Hai cậu bảo trọng, tớ đây.”

Sau đó Đại Vỹ thản nhiên đóng cửa phòng để lại hai nỗi oán niệm đang gào thét trong phòng.

“NGÔ ĐẠI VỸ, CẬU CỐ Ý!!!!!!”

Phải nói rằng bạn học Lương và bạn học Phan của chúng ta rất bất hạnh. Hôm nay là ngày định kỳ Đại Vỹ về nhà, thêm vào đó mỗi tháng vào ngày hôm nay ban quản lí bắt đầu kiểm tra vệ sinh ở kí túc xá lúc 17h. Nếu phòng nào sạch thì phải tổng vệ sinh tầng lầu mình ở. Kết cục bi thảm này đành nói sau vậy.

* * *

Trường trung học số ba ở ví trí khá thuận lợi, quanh đó có rất nhiều ểm chờ xe bus nên việc lại rất thuận tiện. Và ểm đợi xe bus thường có những cuộc hội ngộ rất kì diệu.

“Anh ơi làm ơn cho em hỏi về khu Đông Viện thì tuyến xe nào ạ?” Một nữ sinh ngại ngùng hỏi.

“Bối Tử Nhiễm?”

“Ngô học trưởng? Là anh sao? Thật vui quá!” Giọng nói của cô gái tràn đầy vui mừng.

“Em… lạc đường à?”

Vẻ mặt Bối Tử Nhiễm có chút quẫn bách, cô làm người thật thất bại mà, ngay cả đường về nhà cũng tìm thấy.

“Em…em… tìm thấy ểm đợi tuyến xe Đông Viện.”

Đúng lúc này thì tuyến xe Đại Vỹ đợi tới, Đại Vỹ liếc nhìn đồng hồ rồi lại nhìn sang cô gái trước mặt, Đại Vỹ đưa ra quyết định.

“Để anh đưa em tới ểm đợi đó.”

“Học trưởng chỉ cần chỉ đường cho em là được, anh cùng em lỡ mất chuyến xe đó.”

“Em chắc c mình có thể tìm ra đường sao?”

Vẻ mặt của Bối Tử Nhiễm càng thêm quẫn bách.

“Cái đó…”

“Thôi sao, trễ chuyến này thì còn chuyến sau. Nhưng nếu bây giờ em vẫn lưỡng lự thì anh phải bộ về nhà đấy.”

“Em cảm ơn học trưởng.”

“Chúng ta thôi.” Đại Vỹ dẫn đường.

Nhìn trang phục của Bối Tử Diễm Đại Vỹ tìm đề tài tiếp tục câu chuyện.
“Em học nội trú à?”

“Sao học trưởng biết?” Giọng nói của Bối Tử Nhiễm đầy bất ngờ.

“Tất nhiên là đoán.”

“Sao học trưởng đoán ra được? Biết đâu em học ngoại trú thì sao?”

“Em đang mặc thường ngày, học sinh nội trú về nhà thường mang theo đồ đạc ở trường balo tay em chắc hẳn chỉ có sách vở thôi nhỉ?” Đại Vỹ cười đáp

“Thế lỡ đồng phục em có vấn đề nên phải thay đồ thì sao?”

“Em có thể dự đoán được đồng phục mình bị bẩn hay có sự cố để ngày nào cũng mang theo đồ học à?”

“Như thế vẫn chưa khẳng định được em học nội trú.” Bối Tử Nhiễm tiếp tục thắc mắc.

“Thứ nhất, em về khu Đông Viện cách đây bốn mươi phút đường là quãng đường bất lợi nếu em học ngoại trú. Thứ hai, trường chúng ta chỉ cho phép học sinh về nhà hai tuần lần, em là học sinh mới lần đầu về nhà nên mới thể tìm thấy ểm đợi em cần.”

“Học trưởng suy luận thật chính xác.” Bối Tử Nhiễm khen ngợi.

“Chỉ cần em để ý những chuyện xung quanh thì nhìn thấy thôi, phải suy luận sâu xa gì.” Đại Vỹ cười trả lời.

Hai người trò chuyện chút về câu lạc bộ văn học câu chuyện vừa kết thúc thì ểm đợi của Bối Tử Nhiễm cũng ở trước mặt.

“Đến rồi, lần sao em nhớ cho kĩ, cẩn thận bị lạc.” Đại Vỹ nhắc nhở.

“Em nhớ rồi, cảm ơn học trưởng.”

“Tuyến xe của em là tuyến số 09 cẩn thận nhầm nhé.”

“Vâng, học trưởng nhanh về , trễ xe đấy.” Bối Tử Nhiễm nhắc nhở.

Đại Vỹ nhìn đồng hồ thấy thời gian còn sớm, liền từ biệt Bối Tử Nhiễm trở về ểm đợi của mình.

Hết chương 3

 

Comments