apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!! - Chương 2: Cuộc Sống Trung Học 1

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!!

Tác giả:

Chương 2: Cuộc Sống Trung Học 1

Chương 2: Cuộc sống Trung học 1:

Năm nay Đại Vỹ mười bảy tuổi, học sinh trường cao trung số 3, thuộc tỉnh Quảng Châu.

Từ cậu bé 9 tuổi từ Ôn Châu theo mẹ tới Quảng Châu này. Qua 8 năm, Đại Vỹ từng bước làm quen với cuộc sống ở Quảng Châu, vượt qua những bất đồng lúc ban đầu.

Lương Thượng Tiến và Phan Bố Lỗ là bạn học từ lúc sơ trung, là những người bạn thân đầu tiên của Đại Vỹ, khi đó Đại Vỹ vẫn đang gặp phải những khó khăn trong cuộc sống mới. Thượng Tiến và Bố Lỗ người sống ở Quảng Châu từ nhỏ, người sinh ra ở Quảng Châu, nhờ hai người này mà Đại Vỹ hòa nhập với cuộc sống nhanh hơn.

“Thức dậy nhanh, Phan Bố Lỗ, cậu có chịu tỉnh hay ??”

Sáng nào vào lúc 6h30 kí túc xá nam khu B tầng 6 đều trình diễn màn tương tự.

“Lương Thượng Tiến, mười phút nữa thôi.” Cậu thiếu niên nào đó cò kè mặc cả.

Ngay lập tức cái chăn thân ái bị kéo .

“Năm phút.” Tiếp tục mặc cả.

Cái gối lập tức bị rút .

“Ba phút nữa thôi, chỉ ba phút nữa thôi.”

“Nãy giờ mười cái ba phút rồi, cuối cùng cậu có chịu học nữa hay ???” Lương Thượng Tiến tức giận nói.

“Thượng Tiến, tớ thấy cái đồng hồ của Bố Lỗ đến lúc đổi rồi.” Cậu thiếu niên vừa ra khỏi phòng tắm nói.

“Cái đồng hồ nào cơ?” Lương Thượng Tiến mơ hồ hỏi.

“Cái đồng hồ báo thức hình chó đốm, nó có tác dụng với cậu ấy thì chúng ta bỏ .” Cậu thiếu niên nào đó mỉm cười trả lời.

Lượng Thượng Tiến còn chưa kịp trả lời thì con sâu ngủ nào đó ôm lấy cái đồng hồ báo thức của mình ở đầu giường lao nhanh vào phòng tắm.

“Tớ tỉnh rồi, tỉnh rồi, chỉ ba phút thôi xong ngay.”

Ở bên ngoài phòng tắm, cậu thiếu niên tay cầm gối in hình cún dùng khẩu hình nói với cậu thiếu niên đang ngồi bàn học đọc sách hai chữ.
“Phúc hắc.”

Đáp lại Lương Thượng Tiến là ánh mắt thản nhiên.

Cuối cùng thì sau mười phút bộ ba chàng trai phòng 609 ra khỏi phòng ngủ tiến về… căn tin…

“Tới trễ chỉ còn mỗi cháo, tớ ghét cháo.” Phan Bố Lỗ phàn nàn.

“Cậu đúng là động vật ăn thịt.” Lương Thượng Tiến đáp trả.

“Cậu phải chắc?” Phan Bố Lỗ chịu thua.

“#%$^%&^”

“$^%*&^$%^”

Lương Thượng Tiến và Phan Bố Lỗ tiếp tục những trận cãi nhau biết mệt mỏi, đúng lúc này Ngô Đại Vỹ đứng dậy khỏi bàn ăn, mang khay của mình , thản nhiên thông báo tin sét đánh cho hai cậu bạn đáng thương.

“Điều ba nội quy nhà ăn: được để thừa quá phần ba số thức ăn lấy. Các cậu còn mười phút nữa trước khi trở thành món thịt nắng của thầy Trần.”

Hai cậu bạn nhìn sang Đại Vỹ rồi đồng thời nhìn nhau sau đó liếc nhìn tô cháo còn đang bốc khói.

“ T^T NGÔ ĐẠI VỸ, tớ hận cậu!”

“Thật hiếm khi Lương Thượng Tiến cùng Phan Bố Lỗ có thần giao cách cảm.” Đại Vỹ cảm thán.

Không biết dùng phương pháp thần kì gì trước khi thầy Cao đáng kính của chúng ta vào lớp thì hai cậu bạn Lương Thượng Tiến, Phan Bố Lỗ xuất hiện trước bàn của Đại Vỹ với vẻ mặt như oan hồn. Và thần kì kém, suốt buổi học hôm đó bạn Lương và bạn Phan đấu đá nhau như mọi ngày.

Một buổi học trôi qua thật yên bình.

* * *

Tiếng chuông tan học vang lên mọi người thu dọn sách vở.

Trên bàn Phan Bố Lỗ từ lâu còn bóng dáng sách vở, tay bạn học Phan lúc này đang cầm quả bóng rổ.

“Cuối cùng cũng tan học.”

“Tứ chi phát triển” Bạn học Lương châm biếm.

“Như nhau.”

“=`=”

“Đại Vỹ chơi cùng bọn tớ ?” Bạn học Phan thân thiết rủ.

“Tớ phải tới câu lạc bộ văn học rồi.” Bạn học Ngô hoàn thành nốt bài tập cuối cùng.

“Đi chơi với tụi tớ , câu lạc bộ văn học thì có gì hay???” Lượng Thượng Tiến rủ rê.

“Tớ muốn đầu óc phát triển.” Bạn học Ngô thản nhiên đả kích.

“=~= Ngô Đại Vỹ, thì ra chúng tớ thích tự ngược nên mới làm bạn với cậu”
Lương Thượng Tiến kéo theo Phan Bố Lỗ cả hai ai oán ra khỏi phòng học.

* * *

Câu lạc bộ văn học nằm ở tầng ba , là phòng tự học nhỏ, sau này khi trường mở ra các câu lạc bộ, những phòng tự học nhỏ được sắp xếp thành phòng sinh hoạt.

Như thường lệ Đại Vỹ là những người tới phòng sinh hoạt sớm nhất. Vừa cất đồ dùng của mình xong thì nữ sinh bước vào. Cô bé rất lễ phép, cất tiếng giới thiệu.

“Chào học trưởng. Em là Bối Tử Diễm, cao trung năm thứ nhất, là thành viên mới của câu lạc bộ.”

“Anh học em khóa, họ Ngô tên là Đại Vỹ. Hoan nghênh em gia nhập câu lạc bộ.” Đại Vỹ lịch sự trả lời.

“Vâng thưa Ngô học trưởng.”

“Em có thể lấy sách từ kệ sách xuống đọc. Ở căn phòng nhỏ kia có trà và vài đồ uống. Đồ đạc thì cất vào tủ cá nhân, lát nữa hội trưởng phân tủ cho em.”

“Cảm ơn học trưởng.”

Hai người tiếp tục nói gì, ai làm việc của người đó. Dưới ánh nắng chiều mùa thu, cảnh sách được nhuộm màu vàng ấm áp, cơn gió mang theo hương thơm của những loài hoa mà có lẽ ai nhận biết được là hoa gì. Ở căn phòng nhỏ, số phận gắn két họ lại với nhau. Nếu biết trước chuyện hôm nay và chuyện xảy ra sau này, biết Lương Thượng Tiến , Phan Bố Lỗ và Ngô Đại Vỹ có từng hối hận về quyết định của mình hôm nay? Chuyện đó cứ để sau này rồi biết thôi.

Hết chương 2!

Comments