apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!! - Chương 12: Phát Triển

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!!

Tác giả:

Chương 12: Phát Triển

Chương 12: Phát triển

“Đại Vỹ cậu tính bán mạng để kiếm tiền à?” Lương Thượng Tiến mang cơm tới cho Đại Vỹ, thấy anh chăm chú làm việc tới nỗi cơm trưa mua về cũng chưa ăn được nửa bị bỏ mặc sang góc liền càu nhàu.

“Tớ mà bán thân thì có rất nhiều người muốn mua đấy, giá cả thị trường của tớ rất cao!” Đại Vỹ đùa giỡn.

==|||

Càng ngày càng nhanh nhồm nhanh miệng, cậu ta buôn thật làm tổn thất cho sự phát triển của hiệp hội gian thương.

“Bái Bái biết gọi anh trai lâu rồi, người làm anh trai như tớ phải cố gắng thêm, hiện tại em gái chính là nữ vương, tớ chỉ là quan hầu cận thôi, thân là hầu cận thì phải hết mình vì cuộc sống của nữ vương.” Đại Vỹ vừa dán mắt vào vi tính giải quyết đơn hàng vừa nói.

“Muốn lo cho Bái Bái thì trước tiên đừng có để nợ môn rồi nhận được bằng khen sinh viên kì cựu của trường đấy.” Lương Thượng Tiến nhắc tới kỳ thi chuyên ngành năm ba của Đại Vỹ.
Đại học năm ba rất kinh khủng, những bài thi chuyên ngành ngày càng hóc búa hơn so với những năm trước, cẩn thận lại bị vinh danh “sinh viên kì cựu” ngay.

“Tớ biết rồi, ôn xong tất cả rồi, muốn làm sinh viên kì cựu cũng tới lượt tớ.” Hai tay Đại Vỹ lướt nhanh bàn phím.

“Rồi, tớ lo cho cậu nữa. Nhân viên cậu thuê đâu rồi? Sau cậu lại làm mình thế này?” Nhìn thấy Đại Vỹ làm việc mình Lương Thượng Tiến hỏi.

“Cô ấy làm việc theo giờ, giờ học rồi. Chỗ công việc còn lại chờ cậu tới làm đó”. Đại Vỹ chỉ vào những thùng hàng chưa được dán bên cạnh.

“Ba năm qua tớ làm trâu làm ngựa cho cậu mà chẳng có chút trợ cấp nào cả chứ đừng nói tới lương. Kiếp trước biết nợ cậu cái gì mà kiếp này trả mãi hết.” Lương Thượng Tiến than thở.

“Nợ nguyên kho vàng đó. Gia còn em gái nhỏ còn cha mẹ già cần phải quan tâm, cậu làm sao hiểu được lí tưởng làm anh trai tốt là như thế nào.” Đại Vỹ trêu chọc, Lương Thượng Tiến rất thích Bái Bái, tiếc rằng nhà anh chỉ có anh là con , có muốn em gái cũng biết đào đâu ra. Vì vậy hai từ “em gái” là vũ khí có sức sát thương lớn nhất với Lương Thượng Tiến.

“Có em gái là tốt lắm à? ba năm qua cậu khoe khoang mãi thấy mệt à?” Bị đụng vào nỗi đau Lương Thượng Tiến tức giận.

“Có em gái để chăm sóc thương yêu vẫn tốt hơn người đó đó cả ngày cứ nhìn nhằm nhằm em gái của người khác. Nhanh làm việc cung phụng cho nữ vương .” Đại Vỹ lại trêu chọc.

Mặc dù anh nói Đại Vỹ luôn trưng dụng anh làm khổ sai, tha cho anh chút nào, nhưng Lương Thượng Tiến hiểu Đại Vỹ chỉ muốn anh nhanh quên chuyện cũ hơn.

* * *

Chuyện cũ của Lương Thượng Tiến cũng là mối tình giang dở. Năm nhất đại học, anh thích cô gái ở trường đại học khác qua lần giao lưu giũa hai trường. Cô ấy cũng là tân sinh viên, giai nhân thanh tú. Đại Vỹ biết được chuyện này cũng do Lương Thượng Tiến tự động mang người tới giới thiệu với anh và Phan Bố Lỗ nếu thì biết bao giờ mới biết được chuyện này.

Lượng Thượng Tiến là chàng trai khó chinh phục khó tiếp cận, nhưng khi cậu ấy để ý ai thì người đó khó thoát được khỏi tay cậu ấy. Cô bạn gái của cậu ấy cũng là nạn nhân. Mặc dù cậu ấy đôi khi rất lạnh lùng, nhưng khi quan tâm tới ai đó thì làm tất cả những thứ mà cậu ấy có thể làm cho đối phương.

Trong suốt thời gian yêu nhau, đúng bảy giờ xuất hiện trước cổng kí túc xá của bạn gái mang cho cô ấy bữa ăn sáng sau đó nhanh chóng chạy về trường mình để học. Mưa gió nắng non ngừng nghỉ lần, trong suốt hai tuần hề có món ăn trung lặp nhau. Có lần vì muốn mua cho bạn gái phần ăn sáng của cửa hàng nổi tiếng mà năm giờ sáng cậu ấy tới trước của hàng xếp hạng đợi ròng rã hơn tiếng đồng hồ vì bữa ăn sáng.

Lần khác tình cờ ngang qua của hàng bán ện thoại, thấy cặp ện thoại tình nhân rất đẹp, cậu ấy quyết định mua nó cho bằng được, thế là suốt hai tháng cậu ấy nhịn ăn nhịn mặc mua sắm cho mình thứ gì, lại còn lén làm thêm ngay của Đại Vỹ cùng Phan Bố Lỗ rủ tụ họp cũng từ chối.

Đại Vỹ từng hỏi, Lương Thượng Tiến vì sao lại thích cô ấy người vậy. Cậu ấy mỉm cười hạnh phúc nói, đơn giản nhìn thấy cô ấy tớ cảm thấy trái tim như được lấp đầy phần khuyết, rất hạnh phúc.
Một lần cô ấy than thở đồ ăn ở ngoài hợp vệ sinh mà cô ấy biết nấu ăn biết sau này phải làm sao. Lương Thượng Tiến ngốc ngếch liền đăng kí học nấu ăn thời gian dài, sau khi luyện thành thân tài nghệ thì người kia còn ở chỗ cũ đợi cậu ấy sau này nấu ăn nữa.

Thì ra gia cảnh nhà cô ấy tốt cha mất sớm mẹ phải cố gắng kiếm sống nuôi hai chị em ăn học. Vì vậy khi học đại học cô ấy cố hết sức mình, thành tích trong khoa luôn nổi trội nhất. Lên năm hai cô ấy vượt qua kì thi kiểm tra năng lực nhận được học bồng toàn phần của trường đại học loại tốt ở Anh. Vì chính tương lai của mình và gia đình cô ấy lựa chọn từ bỏ Lương Thượng Tiến ra nước ngoài học tập.

Lúc Đại Vỹ biết chuyện tìm tới thì Lương Thượng Tiến uống rượu tớ nỗi bị ngộ độc phải đưa tới bệnh viện. Nhìn người bạn thân của mình khi ngủ gương mặt cũng nồng đậm đau thương Đại Vỹ cảm thấy số phận hai người khá giống nhau, thể ở bên người mình yêu. Sau khi tỉnh lại Lương Thượng Tiến dấu nỗi bi thương quay trở về với biểu hiện thường ngày. Làm cho người khác cảm thấy lo cho anh, trong thời gian ở bênh viện sức khỏe Lương Thượng Tiến hồi phục dần thì viết thương lòng của cậu ấy cũng từng chút đỡ hơn.

Chờ tới khi tâm trạng Lương Thượng Tiến ổn nh lại Đại Vỹ mới hỏi câu.

“Có đáng ?”

Lương Thượng Tiến cười nhưng ý cười hề chạm tới đáy mắt.

“Đáng, tuổi thanh xuân nhiệt huyến vốn là vậy. Đến bây giờ cậu phải vẫn luôn cố gắng vì Bối Tử Diễm đó sao? Thanh xuân chính là vậy, đau khổ rồi cũng có ngày lành, nhưng thử trải qua những chuyện này thì tuổi thanh xuân đó thật thất bại.”
Lương Thượng Tiến nói xong thì cả hai đều im lặng nở nụ cười. Đáng, hối tiếc.

Lương Thượng Tiến của bây giờ phải là Lương Thượng Tiến của tuổi thiếu niên, anh giống như Đại Vỹ lúc trước, để mọi người quá lo lắng. Nhưng có những lúc, bấc giác khi mua đồ ăn sáng lại nhiều hơn phần…

Thoát khỏi những đắm chìm của kí ức hai người nhanh tay tiếp tục làm việc. Lương Thượng Tiến nói sai, Đại Vỹ quả thật muốn bán luôn cả cái mạng của mình cho công việc. Không lâu sau Đại Vỹ nhập viện vì bị viêm dạ dày, sau khi tỉnh dậy cậu ấy bị bác sĩ mắng cho trận thương tiếc.

“Tuổi trẻ các cậu đừng có ỷ lại vào sức khỏe của mình mà làm xằng làm bậy, sức khỏe của các cậu tốt mãi như thế này đâu, bây giờ mà lo chăm sóc sau này về già rồi bị đủ thứ bệnh thì mới thấy hối hận. Công việc tuy quan trọng, nhưng lúc này làm hết thì lúc sau làm tiếp, thời gian ăn bữa cơm nhiều lắm sao? Cậu tiết kiệm thời gian ăn cơm để vô bệnh viện nằm dài này thì cái nào có lợi cho công việc của cậu hơn… bla…bla…”

Ở phía sau Lương Thượng Tiến dùng khẩu hình nói: “Đáng đời.”
Vị bác sĩ cằn nhằng chừng hai mươi phút mới rời khỏi phòng bệnh, sau khi bác sĩ khuất Đại Vỹ thở phào cái. Vị bác sĩ này quá nhiệt tình, thật sự rất thân thiết với người bệnh…..

Ngay sau đó Đại Vỹ nhớ tới chuyện vui của mình, hí hửng khoe với Lương Thượng Tiến tin vui mà mình chưa kịp khoe nhập viện, aizz.

“Cửa hàng của tớ đạt vương miện rồi, nhận được rất nhiều lời khen từ mọi người.”

“Ừ, vì thế bỏ mạng cũng đáng nhỉ?” Lương Thượng Tiến lạnh giọng nói.

“…”

Lương Thượng Tiến ra cửa phòng bệnh nói vọng vào.

“Tớ gọi cho ba cậu để ba cậu mang nữ Vương Tiểu Bái Bái tới, cho nữ vương thấy cậu có ý định bỏ nữ vương đầu quân cho Diêm Vương làm quan hầu cận rồi.”

“Lương Thượng Tiến!!! Cậu khá lắm lại dùng Bái Bái để chỉnh tớ, đợi đó .”

Hết chương 12

Chương trước
Comments