apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!! - Chương 11: Khởi Đầu.

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!!

Tác giả:

Chương 11: Khởi Đầu.

Chương 11: Khởi Đầu.


Giảm cân thành công làm cho Đại Vỹ càng có thêm động lực thực hiện những kế hoặc mình định ra. Sau khi giảm cân Đại Vỹ dường như trở thành người khác, nếu phải trong thời gian này anh luôn ở trong nước thì có người nghĩ anh phẫu thuật thẩm mỹ mất thôi. LÀn da trắng hơn mái tóc hợp với phong cách mới tạo nên Đại Vỹ hoàn toàn khác.
Trong thời gian giảm câm anh suy nghĩ rất kỹ, công việc hiện tại anh có thể làm chính là bán hàng online thông qua Taobao. Rủi ro cao, cần mặt bằng thời gian linh động lại cần quá nhiều vốn.
Đại Vỹ lội khắp các ngõ ngách ở Quảng Châu tìm được vài nguồn hàng giá cả vừa phải chất lượng lại tốt, bán hàng online cũng phải có trách nhiệm với mặt hàng mình bán ra.
Hằng ngày đâu Đại Vỹ cũng ôm theo máy tính của mình gần như là 24/24. Từ bước gây dựng của hàng có hôm hớn 2h sáng Đại Vỹ vẫn còn thức để gói hàng cho khách, đến lúc mệt quá thì nằm ngủ ngay cạnh lô hàng.
***
“Đại Vỹ, Đại Vỹ mau mở của Gia tới thăm cậu này.” Phan Bố Lỗ đập cửa liên tục.
Đại Vỹ cố gắng dán theo đường băng keo cuối cùng vào thừng hàng rồi nhanh chóng ra mở cửa rồi nhanh chóng chạy , hai người đứng ngoài nhìn thấy cửa mở những lại thấy người mở cửa đâu cả…
Sau khi bước vào căn phòng như cái kho hàng này Phan Bố Lỗ và Lương Thượng Tiến cứ ngỡ mình nhầm nhà.
Đại Vỹ từ ngóc ngách nào đó xuất hiện trước mặt hia người bạn tay cần hai tờ danh sách hàng tay cần kéo và băng kéo.
“Hai người các cậu mau mau giúp tớ đóng gói chỗ hàng theo danh sách này lại. Hàng tớ để sẵn khu các cậu chỉ cần đóng lại rồi viết địa chỉ là được. Làm xong sớm Gia mời hai khanh ăn.”
Sau khi Đại Vỹ nhét đồ vào tay hai người bạn còn đang ngơ ra của mình liền quay về “chiến đấu” cùng những đơn hàng khác. Anh có hơn năm mươi đơn hàng nếu làm xong thì càng ngày càng tồn nhiều giải quyết hết được.
Lương Thượng Tiến và Phan Bố Lỗ máy móc làm theo lời Đại Vỹ, vừa làm vừa hỏi, sau lúc thì hai người cũng quen được với công việc bất đắc dĩ này. Chạy tới chạy lui hơn ba giờ đồng hồ thì mọi thứ cũng sẵn sàng để chuyển , ba người cùng nhau nằm lan ra sàn nhà.
“Đại Vỹ này, thì ra trước giờ cậu “làm tổ” trong kí túc để làm những việc này à?” Phan Bố Lỗ nhìn quanh phòng hỏi.
Đại Vỹ lau mồ hôi trán, đứng dậy mở tủ lạnh lấy ba chai nước lạnh ra ném cho mỗi người chai.
“Ừ, tớ làm được khá lâu rồi, tới giờ thì như các cậu thấy đó, kịp giải quyết luôn rồi khi nào rảnh tranh thủ tới giúp tớ, tớ mời cơm.” Đại Vỹ uống nước rồi đáp.
“Đúng là có bữa ăn nào từ trời rớt xuống mà dễ lấy cả.” Lượng Thượng Tiến đá đểu.
“Biết thế là tốt, nhanh dậy mang đồ gửi cùng Gia, xong rồi mới được ăn cơm, thì uống nước lọc.” Đại Vỹ lôi hai bạn mình dậy.
“Gian thương.”
“Tư bản độc tài.”
Ba người mang thùng lớn thùng nhỏ tới bưu ện đợi gửi xong thì trời cũng tối. Lương Thượng Tiến và Phan Bố Lỗ kéo Đại Vỹ vào quá lẩu đùa rằng phải ăn cho anh sạt nghiệp. Ăn lẩu mà cũng có thể sạt nghiệp được thì đúng là chuyện lạ…
“Dạo này cậu thay đổi nhiều quá.” Lương Thượng Tiến nói với Đại Vỹ.
“Ai cũng phải thay đổi để trưởng thành mà.” Đại Vỹ mỉm cười nói.
“Nhìn xem Đại Vỹ của chúng ta này, càng ngày càng đẹp trai, nói! Có phải lén Hàn Quốc ?” Phan Bố Lỗ trêu đùa.
Lương Thượng Tiến gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Sau khi trêu đùa đủ mọi người bắt đầu nói những lời thật phòng.
“Tớ thấy thời gian trước mình sống quá vô ích. Sau khi Tiểu Bái Bái ra đời, tớ muốn mình phải kiên cường hơn, phải cố gắng cho Bái Bái cuộc sống tốt nhất. Thời thơ ấu của tớ phải gánh chịu nỗi sợ hãi, lòng tự trọng bị hạ thấp, cảm giác khó khăn, cô độc, tớ muốn Tiểu Bái Bái lại như lặp lại thời thơ ấu đó. Có lẽ đây là sự khác biệt giữa 18 tuổi, khiến tớ đối em gái cũng phần có trách nhiệm hơn, tớ hi vọng Bái Bái được hạnh phúc, và hi vọng Bái Bái hiểu được cách yêu thương người khác.”
Ba người im lặng, sau đó Đại Vỹ tiếp tục.
“Hơn nữa, chính Bái Bái làm cho tớ hiểu lí lẽ của Bối Tử Hoằng, sau này Bái Bái trưởng thành tớ cũng mong muốn em gái tìm được người tốt với nó, yêu nó cho nó cuộc sống thoải mái lo sầu. Tấm lòng của mỗi người anh trai đều như vậy. . Các cậu phải có em gái mới hiểu được cảm giác này”
“Cậu vẫn đợi Bối Tử Diễm?” Phan Bố Lỗ do dự hỏi.
“Không, phải tớ đợi cô ấy, mà tớ đang nỗ lực để tới gần cô ấy.” Đại Vỹ nhấn mạnh.
“Được rồi, được rồi chúng ta nói cái khác. Cậu làm ăn khá chứ? Có cần chúng tớ giúp gì ?” Lương Thượng Tiến thay đổi chủ đề.
“Có chứ các cậu là bạn thân của tớ, thân rất thân thể thiếu phần được. Sau này các cậu có các nhiệm vụ quan trọng như: gói hàng này, giao hàng này, khuân vác này. Còn rất nhiều công việc quan trọng đang chờ các cậu.” Đại Vỹ bày ra vẻ nghiêm trọng trêu chọc.
“Trước khi làm những việc “quan trọng” đó chúng tớ làm cho cậu bay hết tiền lời kiếm được ngày hôm nay.” Phan Bố Lỗ cầm đũa nhanh như chớp vơ vét thịt trong nồi lẩu.
Ba chàng trai sánh bước nhau đường, tuổi thanh xuân rực rỡ ấy chính là thời gian đẹp nhất trong đời mỗi người. Mỗi người có những con đường sau này của mình, dùng toàn bộ sự kiên trì, nhiệt huyết và toàn bộ khả năng của mình để thành công.
***
Vài ngày sau khi Lượng Thượng Tiến và Phan Bỗ Lỗ mở cửa phòng kí túc xá của Đại Vỹ thì mọi thứ thay đổi. Không còn những túi quần áo xếp thành chồng khắp phòng, có những thùng hàng nằm ngổn ngang. Hai người đang có ý định gọi báo bảo vệ có trộm thì “khổ chủ” của căn phòng xuất hiện.
Phan Bố Lỗ hỏi: “Đại Vỹ, phòng cậu trộm ghé chơi à? Sao lại thế này? Đồ đạc đâu rồi?”
“Chuyển rồi. Nhanh nhanh cùng tớ tới sắp xếp.”
Đại Vỹ vào phòng lấy số thứ còn xót lại sau đó lôi kéo hai người bạn của mình tới chỗ làm việc mới.
Căn phòng Đại Vỹ thuê cách trường học xa nằm , thuận tiện cho việc lại hai nơi, giá cả thuê rất hợp lí, trước đây thường cho sinh viên đại học thuê. Căn nhà trong khu chung cư được xây dựng các đây vài năm, chim sẻ to những ngũ tạng đầy đủ, có những đồ nội thất cơ bản.
Một phần phòng khách bị Đại Vỹ chiếm dụng làm chỗ để hàng, phòng ngủ thì bày trí kết hợp thêm phòng làm việc và đóng gói, còn thư phòng thì hoàn toàn biến thành kho hàng của cậu ấy.
“Chủ nhà mà nhìn thấy cậu trưng dụng căn nhà thành thế này chắc dám cho cậu thuê nữa quá.” Sau khi lượn vòng căn nhà Lương Thượng Tiến nói.
“Vô ích, tớ kí hợp đồng thuê nhà năm, có muốn đuổi tớ cũng cố chờ năm sau .” Sau thời gian lăn lộn buôn bán Đại Vỹ từng bước trở thành gian thương chính hiệu.
“Thật sự trưởng thành rồi sao? Thế cũng tốt đỡ mối lo.” Lượng Thượng Tiến thầm nghĩ.
Công việc tiếp nối công việc, ngày tháng b ận rộn ngừng. Đại Vỹ ngừng cố gắng gây dựng cửa hàng của mìnhdưới sự giúp sức của mọi người xung quanh khi anh vừa qua 20 tuổi sự nghiệp của Đại Vỹ tự lập, nên phải xin tiền từ gia đình nữa. Căn nhà toàn bộ xếp đầy hàng hóa của cửa hàng. Các dịch vục hăm sóc khách hàng, quản lí kho bãi Đại Vỹ đều tự tay làm, cẩn thận chăm chút từng ít … Với những kiến thức học ở trường đại học, anh tự thiết kế trang web riêng cho mình, những người thân xung quanh thay phiên nhau tới giúp anh giải quyết các đơn hàng. Trên weibo lượt theo dõi tăng theo từng ngày, khen có chê có anh dù là khen hay chê đó cũng là động lực cho anh duy trì sự kiên cường của mình.

Comments