apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!! - Chương 1: Gia Đình Vỹ Vỹ

[Fanfic] ĐẠI VỸ CỐ LÊN!!!

Tác giả:

Chương 1: Gia Đình Vỹ Vỹ

Cáp Nhĩ Tân, ngày đẹp trời năm 1998.

Thời tiết thành phố Cáp Nhĩ Tân hôm nay rất đẹp, bầu trời trong xanh, ánh nắng chan hòa. Cảnh sắc tươi đẹp như vậy dường như thể lấp nỗi u ám ở nơi khác.

“Choang”

“Anh có thôi ? Ngày nào cũng tranh cãi những vấn đề này, cho dù anh thấy chán nhưng tôi thấy rất mệt mỏi.” Giọng nói còn khá trẻ của người phụ nữ vang lên sau tiếng đỗ vỡ.

“Cô cho rằng tôi muốn như thế này sao?” Người đàn ông gào lên.

“Anh đừng quá đáng, Vỹ Vỹ sắp học về rồi tôi muốn để con thấy cảnh này.” Giọng nói của người phụ nữ nhuốm phần mệt mỏi.

Đáp lại cô ấy là tiếng hừ lạnh và tiếng vang khi cánh cửa phòng đóng lại.

Không ai biết rằng, trước cửa Ngô gia có cậu bé đang cầm tay bài kiểm tra đạt 100 ểm muốn khoe với bố mẹ. Cậu bé đứng trước cửa lúc lâu, sau đó cất bài kiểm tra vào cặp rồi mở cửa vào nhà.

“Mẹ, con về rồi!”

Lúc này mẹ cậu bé đang quay lưng về phía cửa dọn dẹp những mảnh vỡ. Nghe thấy tiếng con trai, người phụ nữ nhanh chóng gạt nước mắt mặt. Cố gắng vui vẻ đáp lại.

“Vỹ Vỹ ngoan, con có mệt ?”

“Con rất khỏe, Vỹ Vỹ là đại nam nhân Vỹ Vỹ mệt, Vỹ Vỹ bảo vệ mẹ.”

Mặc dù lời nói rất ngây thơ của con trẻ nhưng mẹ cậu bé cảm thấy rất ấm áp sau cuộc cãi vã vừa xảy ra với chồng mình.

Vỹ Vỹ để cặp lên chiếc ghế so-pha bạc màu định lại chỗ mẹ, nhưng chưa kịp được hai bước thì người phụ nữ lo lắng quát khẽ:

“Vỹ Vỹ, con đừng lại đây, cẩn thận mảnh thủy tinh đâm vào chân con, con ngoan ngoãn ngồi lên ghế để mẹ dọn.”

Vỹ Vỹ thật sự là cậu bé rất nghe lời, đáp lại tiếng liền ngồi ngay ngắn ghế lấy sách vở ra học bài.
* * *

Ánh chiều tà lan tỏa khắp thành phố, mọi người hối hả tan sở sau ngày làm việc, thành phố được chiếu sáng dần bởi những bóng đèn ện.

“Vỹ Vỹ, ăn cơm con.” Giọng nói từ ái của người mẹ vang lên.

Ngô gia lúc này chỉ còn lại hai mẹ con Vỹ Vỹ, ông Ngô sau khi Vỹ Vỹ về nhà lâu ra ngoài, sợ rằng đêm nay cũng về.

“Dạ, con ra ngay.”

Vỹ Vỹ thu dọn đồ đạc cất vào cặp sách, thân hình nhỏ bé nhanh nhẹn tụt xuống từ ghế so-pha vào phòng tắm rửa tay. Không lâu sau cậu bé xuất hiện ở bàn ăn, đôi mắt long lanh nhìn những món ăn bàn.
Người phụ nữ nén cười nhìn bộ dạng của con trai mình. Xới cơm vào cái chén nhỏ xinh của cậu bé.

“Con ăn .”

“Con mời mẹ ăn cơm.”

Dưới ánh đèn vàng nhạt ấm áp, hai mẹ con cùng nhau ăn cơm, thỉnh thoảng Vỹ Vỹ lại nói vài câu về những việc xảy ra ở trường, khí rất hòa hợp vui vẻ, tạm thời đẩy những chuyện phiền lòng.

* * *

Trong cuộc sống hôn nhân cãi nhau là ều khó tránh khỏi, nhưng nếu ngày nào cũng cãi nhau thì đó là dấu hiệu của sự đổ vỡ. Cuộc hôn nhân của bố mẹ Vỹ Vỹ cũng thể kéo dài lâu. Thà rằng dứt khoát cắt đứt còn hơn kéo dài hơi tàn.

Không khí trong phòng khách lúc này rất nặng nề.

Sau hồi im lặng, người phụ nữ hai tay nắm chặt, khó khăn nói ra quyết định của mình.

“Tôi.. Chúng ta lấy nhau 8 năm, Vỹ Vỹ năm nay cũng 7 tuổi, hôm nay tôi muốn chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân hạnh phúc này. Mặc dù như vậy tốt cho Vỹ Vỹ, nhưng thay vì để con ngày nào cũng thấy những cuộc cãi vã của chúng ta, tôi nghĩ rằng chúng ta nên kết thúc . Cũng có thể là tôi ích kỷ muốn giải thoát bản thân mình khỏi cuộc sống đau khổ này nên mới đưa ra quyết định này. Thay vì chúng ta cứ sống với nhau rồi càng ngày càng hận nhau hơn thì bây giờ hãy dừng lại .”

Việc nói ra tất cả có vẻ khó khăn như những gì người phụ nữ ấy tượng tượng, sau khi nói ra, phiền muộn gương mặt cô cũng vơi vài phần.

Cuộc nói chuyện lại chìm vào im lặng, lâu sau người đàn ông lên tiếng.

“Thời gian qua có lúc thực sự tôi rất quá đáng, tôi xin lỗi em. Tôi cũng thấy đến lúc chúng ta giải thoát cho nhau. Về Vỹ Vỹ, hiện tại tôi muốn nó biết chuyện chúng ta li hôn, tạm thời để nó ở lại nhà cô giáo dạy nhảy của nó, sau khi giải quyết xong chuyện này tôi nuôi nó.”

“Tôi đồng ý với anh tạm thời để cho con biết chuyện này, những tôi muốn nuôi con, anh thể chăm sóc cho con, hằng ngày anh rất hay tức giận tôi muốn con mình chịu khổ, vả lại cho dù có ra tòa thì con cũng được tòa phân cho nuôi con.” Người phụ nữ phản đối.

“Cô… Vỹ Vỹ cũng là con tôi tôi có quyền nuôi nó!” Người đàn ông bắt đầu tức giận, gằng giọng nói.

“Từ trước tới giờ anh chỉ cho con thấy những gì? Quan tâm chăm sóc? Dịu dàng thương yêu? Không có, thứ con nhìn thấy ở anh là sự tức giận cãi vã. Một năm qua anh nói chuyện với con được mấy lần? Ăn cơm cùng con được mấy lần?” Người phụ nữ chất vấn.

Áp lực trong căn phòng ngừng tăng lên, ai nới gì cả, lúc sau người đàn ông tức giận đứng dậy vào phòng, người phụ nữ trầm tư ngồi ở phòng khách, ánh mắt nhìn xa xăm qua cửa sổ đang mở.

* * *

Một vài ngày sau cha Ngô cùng mẹ Ngô thỏa thuận xong việc của Vỹ Vỹ. Hai người bắt đầu làm thủ tục ly hôn.

Ngày hôm đó cha Ngô mang theo hành lý của Vỹ Vỹ tới trường.

“Vỹ Vỹ, ba con đang đợi con ở ngoài.” Cô giáo thông báo với Vỹ Vỹ.

Vỹ Vỹ rời khỏi lớp học, tới chút liền thấy ba mình.

“…Baba.” Cậu bé rụt rè gọi.

Cha Ngô cảm thấy áy náy, từ khi nào con mình lại phải rụt rè như vậy khi gọi chính ba của nó chứ?

“Tiểu Vỹ, thời gian qua là ba tốt với con.” Cha Ngô xoa đầu con trai mình. Ngập ngừng chút rồi tiếp tục nói.

“Ba và mẹ con có số chuyện, hiện tại thể chăm sóc con, ba nhờ cô giáo dạy nhảy của con chăm sóc con thời gian… con…” Đến đây ba Ngô biết phải nói sao.

“Con ngoan ngoãn như lúc ở Thượng Hải, baba yên tâm. Nhưng… ba mẹ có thể đón con về sớm chút ?” Vỹ Vỹ ngập ngừng nói, cậu thật sự muốn sống ở nhà người khác chút nào.

“Ba… Khi nào xong việc ba đón con. Tiểu Vỹ phải ngoan nhé!” Cha Ngô có phần hổ thẹn với con mình.

“Vâng ạ.” Vỹ Vỹ ngước đầu nhìn cha mình, ánh mắt long lanh.

“Con ngoan, mau vào học .” Cha Ngô lên tiếng thúc giục.

Vỹ Vỹ ngoan ngoãn gật đầu kéo theo vali vào lớp học. Cha Ngô đứng nhìn con mình càng ngày càng xa, gương mặt dường như già vài tuổi.

“Tiểu Vỹ, baba xin lỗi con, là baba tốt, ba thể chăm sóc con, ba là người xấu ba thể giữ lời hứa với con. Vỹ Vỹ của ba phải ngoan ngoãn, học cho tốt, đời này ba có lỗi với con.”

Cha Ngô quay lưng ra khỏi trường học, bóng dáng tiều tụy rất nhiều.

* * *

“Anh đưa đồ cho Vỹ Vỹ chưa?” Mẹ Ngô gặp cha Ngô trước sở dân chính. Hôm nay chính là ngày họ ly hôn.

“Tôi đưa đồ cho Tiểu Vỹ rồi, con đến nhà cô giáo dạy nhảy. Cô định khi nào thì đón con?”

“Hết năm học con tạm thời về nhà bà ngoại ở thời gian.”

Sau đó cả hai cùng im lặng bước vào sở dân chính. Là nơi bắt đầu cũng là nơi kết thúc các cuộc hôn nhân.

* * *

Nhà cô giáo dạy nhảy ở khu chung cư nhỏ, kiến trúc cũ, gồm có 4 tòa nhà, mỗi tòa nhà lại có 8 tầng, mỗi tầng có 4 hộ gia đình.

Vì kiến trúc cũ nên có thang máy, nhà cô giáo lại nằm tầng 5, sau khi Vỹ Vỹ tới được trước của thì đầu đầy mồ hôi.

“Đại Vỹ, em vào nhà .” Cô giáo vừa mở cửa vừa nói với Vỹ Vỹ.

Vỹ Vỹ im lặng theo sau cô giáo vào nhà, mặc dù cậu học nhảy với cô giáo này khá lâu, nhưng trước đây chỉ học ở trung tâm, chưa bao giờ tới nhà cô giáo. Đôi mắt nhỏ khẽ nhìn xung quanh chút rồi nhanh chóng cúi đầu nhìn sàn nhà. Căn nhà cũng khác gì nhà của cậu lắm, nhưng ở đây có ba mẹ của cậu.

“Em ở chung với con cô, Tiểu Cường lớn hơn em hai tuổi, hiện tại chồng cô đang đưa nó ra ngoài chơi, lát nữa về. Em mang đồ của em vào căn phòng phía bên trái .”

Cô giáo vừa nói vừa vào bếp chuẩn bị nấu bữa ăn tối.

“Vâng thưa cô.” Vỹ Vũ kéo chiếc vali nhỏ của mình vào căn phòng mà cô giáo chỉ.

Căn phòng lớn lắm, có giường đơn, ở dưới giường có thêm cái nệm được kê bên cạnh bức tường có cửa sổ, đây là đồ cô giáo chuẩn bị cho Vỹ Vỹ. Phía cuối nệm có cái bàn nhỏ bên cái đèn học màu xanh lam. Căn phòng vốn lớn, nay lại có thêm những đồ đạc này làm cho người khác có cảm giác chật chội.

Vỹ Vỹ nhìn về phía chiếc tủ quần áo nho nhỏ ở cuối phòng, mặc dù cậu mở nó ra, nhưng cậu có thể chắc c rằng bên trong có đủ chỗ cho mình treo quần áo. Sau hồi đắn đo, Vỹ Vỹ đẩy tay cầm chiếc vali vào treo rồi để nó xuống dưới chân cái bàn kê ở cuối chiếc nệm.

Vừa kịp làm xong những việc này thì cánh cửa căn phòng mở ra. Một cậu bé cao hơn Vỹ Vỹ chút vào phòng. Cậu bé nói năng gì, ngang qua coi Vỹ Vỹ như người tồn tại, leo lên giường của mình xem truyện tranh.

Sau lúc đắn đo Vỹ Vỹ lên tiếng.

“Chào anh, em họ Ngô tên Đại Vỹ, vì ba mẹ em có số chuyện nên em ở lại nhà anh thời gian.”

Đáp lại Vỹ Vỹ là ánh mắt đảo qua, ngay sau đó ánh mắt ấy lại quay về trang truyện đang đọc dở.

Vỹ Vỹ tiếp tục nói chuyện nữa, cậu ngồi trước cái bàn nhỏ, mở cặp sách lấy bài tập ra làm. Hai người ai làm việc đó ai quan tâm tới ai.
Khi tới giờ cơm tối, cô giáo gọi Tiểu Cường vào Vỹ Vỹ ra ăn cơm. Trên bàn cơm, mọi người trong gia đình cô giáo nói chuyện rất vui vẻ, còn Vỹ Vỹ thì im lặng ăn cơm. Một lúc lâu sau cô giáo dường như mới nhớ tới sự tồn tại của Vỹ Vỹ.

“Đại Vỹ em ăn có hợp khẩu vị ?”

“Em rất thích ạ!” Vỹ Vỹ lễ phép trả lời.

“Thích là được rồi.”

Sau đó mọi người lại tiếp tục trò chuyện, Vỹ Vỹ tiếp tục yên lặng ăn cơm.
Cuộc sống yên lặng đó của Vỹ Vỹ trải qua được ba tháng,

* * *

Một ngày chủ nhật, chồng của cô giáo có việc ra ngoài từ sáng sớm, cô giáo chợ nấu bữa trưa, lúc này trong nhà chỉ còn lại Vỹ Vỹ và Tiểu Cường.

Vỹ Vỹ ngồi nệm chơi đồ chơi của mình – con rô-bôt mẹ Ngô tặng khi sinh nhật 7 tuổi của Vỹ Vỹ.

Cửa phòng bị đẩy ra, Tiểu Cường vào thì nhìn thấy con rô-bôt Vỹ Vỹ đang chơi liền dừng lại trước nệm của Vỹ Vỹ.

“Tôi muốn con rô-bôt này, cậu đưa đây cho tôi.” Tiểu Cường ngang ngược nói.

“Em có thể cho anh mượn, nhưng em cho anh con rô-bôt này được, nó là quà sinh nhật mẹ em tặng cho em.”

“Tôi bảo là tôi muốn nó.”

“Không được.” Vỹ Vỹ kiên quyết trả lời.

“Cậu nghĩ cậu là ai chứ? Đây là nhà của tôi, tôi muốn gì cũng phải đưa cho tôi, cậu chẳng qua cũng chỉ ở nhờ nhà tôi thôi. Cậu là đứa trẻ ai cần.” Tiểu Cường to tiếng nói.

“Đúng là em ở nhờ nhà anh, nhưng phải cái gì trong nhà anh cũng là của anh, hơn nữa ba tôi mẹ em đều cần em, anh được phép nói bậy.”

“Mày nghĩ xem, nếu ba mẹ mày cần mày thì ba mẹ mày có để mày ở lại nhà tao tới giờ này ? Ba tháng qua ba mẹ mày tới thăm mày lần nào chưa? Mày đừng tưởng tao biết ba mẹ mày ly hôn rồi. Mày chính là đứa trẻ ai cần.”

“Cậu nói láo, ba mẹ tôi ly hôn, bố mẹ tôi đang làm ăn xa, thời gian nữa tới đón tôi.”

“Làm ăn xa? Mày đừng tưởng tao biết, tao nghe ba mẹ tao nói với nhau, ba mẹ mày li hôn từ ba tháng trước rồi, từ ngay cái ngày mày bước vào căn phòng này, chiếm chỗ của tao. Mày còn giữ lại con rô-bôt này làm gì, đưa đây cho tao.”

Dứt lời Tiểu Cường lao vào Vỹ Vỹ đoạt lấy món đồ, Vỹ Vỹ chịu buông tay sau lúc lôi kéo thì con rô-bôt rơi ra thành mấy mảnh.

Sau khi thấy con rô-bôt còn chơi được Tiểu Cường lùi lại vài bước.
“Giống như nhau, đều là đồ ai cần.”

Tiểu Cường vừa dứt lời thì Vỹ Vỹ lao về phía cậu đấm vào mặt Tiểu Cường phát.

“Tao phải đứa trẻ ai cần.”

Tiểu Cường sững sờ trước hành động của Vỹ Vỹ, cậu ta thể ngờ được đứa trẻ trầm lặng, hiền lành như Vỹ Vỹ có thể xông vào đánh cậu ta. Sau thoáng ngây người liền lao vào đánh nhau cùng Vỹ Vỹ.
Hai đứa trẻ chưa đánh được lâu thì mẹ của Tiểu Cường chợ về, nghe thấy tiếng cãi nhau liền chạy vào phòng. Khi mở cửa ra thấy cảnh này, liền lao vào tách hai đứa trẻ ra. Cô giáo đẩy Vỹ Vỹ vào góc, sau đó ôm lấy Tiểu Cường hỏi han. Thấy mặt con trai mình sưng lên, cô giáo rất tức giận, nghe Tiểu Cường khóc lóc kể lại câu chuyện mà cậu ta tự biên tự diễn.

Nghe xong cô giáo lại phía Vỹ Vỹ, tát vào mặt cậu bé cái. Không hề quan tâm tới Vỹ Vỹ tuổi còn nhỏ hơn Tiểu Cường có đánh thì cậu ta cũng đau bằng cậu ta đánh Vỹ Vỹ, cũng hề hỏi lại lí do đánh nhau từ Vỹ Vỹ.

“Một đứa bé có ai dạy giỗ.”

Sau đó cô giáo hừ lạnh tiếng mang theo con mình ra ngoài xoa thuốc.

Không lâu sau đó mẹ Ngô xuất hiện tại căn nhà của cô giáo. Sau hồi nghe cô giáo trách móc thì bà dẫn Vỹ Vỹ ra khỏi căn nhà đó. Khi xuống khỏi khu nhà, mẹ Ngô ôm Vỹ Vỹ vào lòng.

“Vỹ Vỹ là mẹ tốt, mẹ xin lỗi con, mẹ sai rồi, mẹ nên để con ở nhà người khác.”

“Ba mẹ ly hôn rồi sao?”

“Ai nói cho con biết?” Mẹ Ngô bất ngờ trước câu hỏi của Vỹ Vỹ.

“Tiểu Cường nói cho con biết. Cậu ta nói có thật mẹ?”

“Vỹ…Vỹ. Mẹ xin lỗi, nhưng Tiểu Cường nói là sự thật… Ba mẹ ly hôn rồi.”

“Ba mẹ cần Vỹ Vỹ nữa sao?”

Cậu bé quật cường lúc đánh nhau còn, lúc này Vỹ Vỹ chôn mặt vào lòng nhẹ rưng rưng hỏi. Mẹ Ngô nghe thấy con trai hỏi như vậy vừa đau lòng vừa hổ thẹn.

“Sao mẹ có thể cần con? Vỹ Vỹ là tiểu thiên sứ của mẹ, mẹ cần con thì mẹ cần ai đây?”

“Con sống với ai đây?”

“Vỹ Vỹ sống với mẹ, sau này ba con tới thăm con.”

Sau đó mẹ Ngô dẫn Vỹ Vỹ ra nhà ga, con tàu khỏi hành từ Cáp Nhĩ Tân tới Ôn Châu – quê ngoại của Vỹ Vỹ. Hai mẹ con bắt đầu hành trình mới, cuộc sống mới của hai người.

Hết chương 1!

Chương sau
Comments