apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

ĐỪNG ĐỂ YÊU THƯƠNG VUỘT MẤT - Chương 1

ĐỪNG ĐỂ YÊU THƯƠNG VUỘT MẤT

Tác giả:

Chương 1

Lương Lâm cầm gọng kính màu đen trong tay ngắm nghía lần nữa, khẽ cắn môi, cuối cùng vẫn cất vào trong hộp, nhét sâu vào trong ngăn kéo, rồi nhẹ nhàng đóng ngăn kéo lại.

Cô đeo mắt kính này những ba năm, dù cận, cô vẫn đeo nó suốt ba năm trời, bởi gọng kính này giống gọng kính của anh. Chia tay sau khi tốt nghiệp, trong phút bồng bột, cô chạy hơn nửa thành phố, chỉ để tìm gọng kính giống y đúc cái anh đeo. Vì sao lại muốn tìm cho bằng được ư, ngay đến cô cũng biết.

Có lẽ vì anh là mối tình đầu của cô? Không đúng, tình cảm này cô mãi chôn chặt trong lòng, nên gọi là thầm mến, đúng thế, phải gọi là, lần đầu thầm mến. Hơn nữa, đây cũng là tình yêu duy nhất trong 24 năm qua của cô.

Xa cách ba năm, ngờ hôm qua cô gặp lại anh, Cố Thụy Thần, người con trai mà cô và cô bạn thân Tiếu Đình cùng yêu. Nói trước luôn chiến tg trước, Tiếu Đình thổ lộ tâm sự cùng cô, vì thể cô đành chôn dấu tình cảm của mình, chôn đến tận hiện tại.

Cố Thụy Thần đổi gọng kính, mà cô vẫn đeo gọng kính giống cái của anh năm đó.

Ngày gặp lại cũng chẳng xúc động lòng người, anh như cao thêm chút, da vẫn trắng nõn, dáng vẻ lịch thiệp, dù đang ở nơi đông đúc, Lương Lâm nhìn cái liền nhận ra bóng lưng của anh. Anh biết cô từng yêu anh, cô cũng chẳng biết liệu anh còn nhận ra mình .

Đáp án dĩ nhiên là có thể.

Anh xoay người, vừa khéo chạm phải ánh mắt của cô, sau đó, nhoẻn miệng cười, nụ cười vẫn ấm lòng như thuở nào.

“Trùng hợp thật, lâu gặp.” Anh nói.

Lương Lâm rất bối rối, ngón trỏ theo thói quen đẩy gọng kính sống mũi, đó cũng là thói quen của anh. Cô hơi lúng túng, sợ bị anh nhìn ra, bèn cố tỏ ra tự nhiên, thoải mái đáp lời: “Đúng vậy, trùng hợp quá.”

“Mấy năm nay tốt chứ?”

“Cũng tàm tạm thôi.”

“Đi dạo phố à?”

“Không phải, mình phỏng vấn, thuận đường ngang qua.”

“Thế à, thuận lợi ?”

“Cũng được, mà biết có qua nữa.” Đối thoại như vậy dường như khá nhàm chán, cô vắt óc nghĩ trả lời thêm: “Dù sao cũng đang chờ tin tức.”

“Ừ.” Anh vẫn nhìn cô, ánh mắt ấm áp dịu dàng khiến trái tim cô đập loạn nhịp, chắc là do mắt anh cận nên mới cho cô ảo giác thế thôi, cô tự nhủ.

Một lần gặp lại cũng chẳng có nghĩa có vô số lần tình cờ gặp nhau khác, chưa nói được mấy câu cô vội chào tạm biệt, anh hỏi cô cách liên lạc, cô cũng hỏi anh có muốn . Lúc quay người rời , cô thật ra có hơi buồn, mà buồn có ích gì chứ? Chỉ là hai người từng quen biết tình cờ gặp lại giữa biển người mênh mông, lần gặp lại tiếp heo, cũng biết là ngày tháng năm nào.

Chương sau
Comments