apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Nữ Tặc Trộm Tim - Chương 09

Nữ Tặc Trộm Tim

Tác giả:

Chương 09

Tề Hàn Tinh tốn cả nửa ngày cũng tìm được Lâm Ngôn Hi, vậy mà Tân Tránh chỉ mất tiếng đồng hồ nhanh chóng tìm ra Lâm Ngôn Hi đang ở ‘Tương Chi Viên’.

“Hai vị tiểu thư đang uống trà sao!” Tìm được Lâm Ngôn Hi, Tân Tránh hề nóng lòng nói cho cô biết Tề Hàn Tinh đang tìm mình, ai bảo ví anh như heo làm gì, phải để cho sốt ruột thêm tí nữa.

“Tân ca, sao anh rảnh rỗi vậy, đáng lẽ bây giờ anh đang ở công ty làm việc chứ?” Lôi Hạnh Nhi vui mừng kêu lên.

“Tự nhiên nhớ em nên bỏ việc chạy sang đây ngắm em!”

Lôi Hạnh Nhi nhìn anh làm mặt quỷ, tỏ vẻ tin.

“Em tin!”

Tân Tránh cười cười, nhẹ nhàng tới ngồi xuống chỗ trống, tự động rót cho mình ly trà hoa lài, uống cạn hớp, “Sao lạnh thế?”

“Bình trà hoa lài này để lâu quá rồi, để em gọi người giúp việc châm thêm nước nóng vào.” Lôi Hạnh Nhi cười nói, sau đó cô ấn vào cái nút ở tường.

Trong chốc lát, người giúp việc xuất hiện, động tác lưu loát nhanh nhẹn mang bình trà , chưa tới ba phút mang bình trà hoa lài mới đến.

Tự rót thêm cho mình chén trà mới, Tân Tránh ung dung thong thả khẽ nhấp ngụm, bộ dạng nhàn rỗi mở miệng nói: “Ngôn Hi, sao cô cũng ở đây?”

“Tôi…”

“Ngôn Hi gặp phải chút chuyện đường , đúng lúc đó gặp được em…em liền đưa cô ấy về đây.” Lôi Hạnh Nhi nhanh nhảu cướp lời.

Tân Tránh nhướng mày hỏi lại: “Một chút chuyện gì?”

“Không có gì…”

“Cha của Ngôn Hi phái người tới bắt cô ấy trở về, may mà em xuất hiện kịp thời, nếu Tề ca mất vợ rồi.”

“Đã xảy ra chuyện gì?” Tân Tránh quay sang nhìn Lâm Ngôn Hi hỏi.

Đột nhiên lúc này Lôi Hạnh Nhi lại ngoan ngoãn ngậm miệng, cô còn hơi sức giải thích tình huống lộn xộn rối ren kia, thôi để cho Lâm Ngôn Hi tự mình giải thích tốt hơn. Lâm Ngôn Hi bất đắc dĩ nhìn Lôi Hạnh Nhi cái, thể làm gì khác hơn là kể đầu đuôi câu chuyện cho Tân Tránh nghe, cuối cùng cô năn nỉ: “Xin anh đừng nói cho Hàn Tinh biết, để tôi tự nói cho anh ấy biết.”

“Cô yên tâm, tôi giống như cái miệng của Lôi Hạnh Nhi, gặp ai cũng nói, chả trách cả thiên hạ này ai là biết.”

Lôi Hạnh Nhi nhìn chằm chằm Tân Tránh, kháng nghị nói: “Tân ca, sao anh biết suy nghĩ gì hết vậy, em có ý tốt nói cho anh biết mà anh lại nói xấu em, đúng là lòng tốt được báo đáp!”

Tân Tránh khoác tay lên vai Lôi Hạnh Nhi, nhỏ giọng nói: “Hạnh Nhi, chẳng lẽ em muốn anh nói với Ngôn Hi là mồm miệng cả hai chúng ta đều kín, em thử nghĩ xem, sau này cô ấy dám kể bí mật cho chúng ta biết nữa thì sao?”

“Dù như thế cũng cần đặc biệt nhấn mạnh chê bai em như vậy, cái gì mà gặp ai cũng nói, em kinh khủng như thế hồi nào, sao giống cái đài phát thanh thế!” Gương mặt Lôi Hạnh Nhi vẫn tức giận phục, cô thừa nhận cô phải là người giữ bí mật tốt, nhưng dù sao cô cũng nhìn đối tượng chứ phải gặp ai cũng nói được.

“Thật xin lỗi, Tân ca cho phép em lừa gạt anh lần, coi như đền bù lời nói đúng vừa nãy, đại tiểu thư hài lòng chưa?” Cách tốt nhất đối phó với Lôi Hạnh Nhi chính là hối lộ, con nha đầu này rất dễ bị người khác dụ dỗ, Tân Tránh thầm nghĩ.

Không tới giây, Lôi Hạnh Nhi lập tức cười rất vui vẻ, ra sức gật đầu: “Vậy còn được.”

Lâm Ngôn Hi nhìn Tân Tránh và Lôi Hạnh Nhi thân thiết như vậy nhịn được ngưỡng mộ nói: “Tình cảm của hai người thật tốt.” Mặc dù tình cảm của cô và Thần Hoan cũng tệ, nhưng hai người lại có cảm giác thân thiết vui vẻ như vậy, có lẽ là vì khoảng cách mười năm ở gần nhau.

Lôi Hạnh Nhi hất tay Tân Tránh đang khoác vai mình ra, liếc nhìn anh cái, khịt mũi khó chịu nói: “Ai có tình cảm tốt với anh?”

Véo nhẹ mũi Lôi Hạnh Nhi cái, Tân Tránh quay sang Lâm Ngôn Hi hỏi: “Ngôn Hi, cô biết cha cô sắp đặt đối tượng là ai ?”

“Tôi rõ lắm, chỉ biết anh ta là Tổng giám đốc Tập đoàn Đế Á.”

“Tập đoàn Đế Á?” Tân Tránh và Lôi Hạnh Nhi đồng thời trợn to mắt, hoảng sợ kêu lên.

“Sao vậy? Hai người biết anh ta à?”

Tân Tránh và Lôi Hạnh Nhi vô cùng ăn ý nhìn nhau cái, sau đó kịch liệt lắc đầu, đồng thanh nói: “Không biết.” Làm sao mà bọn họ biết được? Ngược lại còn biết rất rõ là đằng khác, Tổng giám đốc Tập đoàn Đế Á chính là White Tập Diệu Doãn.

Lâm Ngôn Hi nhịn được lộ ra vẻ thất vọng, nếu biết trước, mọi chuyện chắc tốt hơn nhiều, cô và cha cũng cần phải giằng co mãi như vậy. Mặc kệ ai đúng ai sai, làm cha tức giận đến vậy, thật ra kẻ làm con như cô trong lòng rất áy náy.

“Ngôn Hi, tuyệt đối được để Red biết cha cô giúp cô sắp đặt đối tượng là Tổng giám đốc Tập đoàn Đế Á, Red rất ghét Tập đoàn Đế Á, anh ấy bảo bọn họ là cường hào ác bá ức hiếp công nhân. Nếu như cô để cho anh ấy biết, khó bảo đảm anh ấy kích động tìm người ta cãi lộn, đến lúc đó mọi chuyện càng phiền phức hơn nữa.” Ngoài mặt Tân Tránh làm bộ lo lắng sợ hãi nhưng thật ra trong lòng thì đang sung sướng ngất trời, bình thường Red rất hả hê nhìn anh bị tai họa ập xuống đầu, bây giờ anh nên đáp lễ chút, để Red cũng được cảm nhận cái gì gọi là họa trời giáng.

Lâm Ngôn Hi vội vàng gật đầu cái, hoàn toàn biết mình rơi vào bẫy của Tân Tránh.

Đến lúc này như chợt nhớ ra ều gì, Tân Tránh đột nhiên hét lớn: “Nguy rồi! Tôi quên nói cho cô biết, Red tìm được cô, sốt ruột đến độ gọi ện nhờ tôi tìm cô, tốt nhất cô mau gọi ện thoại cho anh ấy, coi chừng anh ấy lo lắng quá mức mà lên cơn đau tim thì nguy.”

Lâm Ngôn Hi ngẩn người, kinh ngạc nhìn anh chằm chằm, chuyện quan trọng như vậy sao nói ngay từ đầu mà mãi đến bây giờ mới nói?

“Ngôn Hi, cậu sang thư phòng của mình ở gian bên cạnh mà gọi ện, chỗ đó tương đối yên tĩnh.” Lôi Hạnh Nhi chỉ vào cánh cửa gần đó, “Đừng quên nói cho Tề ca biết, trước khi anh ấy về cậu tạm thời ở lại đây, bây giờ tớ muốn cậu tốt nhất đừng xảy ra chuyện gì.”

Không biết Tân Tránh cố ý hay thật sự sơ ý quên mất, Lâm Ngôn Hi bước nhanh theo hướng Lôi Hạnh Nhi vừa chỉ.

Đợi bóng dáng Lâm Ngôn Hi khuất sau cánh cửa phòng, Lôi Hạnh Nhi lập tức làm bộ rất có tinh thần trượng nghĩa, “Tân ca, làm người phải phúc hậu chút, ngay cả anh em tốt của mình cũng muốn hại chết, ều này rất nên đâu!”

“Em cũng mới nói láo đấy thôi!” Tân Tránh dù bận vẫn ung dung nói.

“Nghiêm túc mà nói, em chỉ thừa nhận có quen biết Tổng giám đốc Tập đoàn Đế Á thôi, có nói láo đến tận trời như ai đó, ngày nào đó sự việc bị bại lộ, Tề ca ghi sổ tính nợ cũng tới lượt em.”

“Điều này cũng khó nói, em cũng được coi như là đồng lõa, em nghĩ xem, có đồng phạm nào lại bị gạt sang bên ?”

“Muốn thoát khỏi tai họa này cũng dễ thôi, chỉ cần chạy tố cáo với Tề ca là được rồi, coi như em là đồng phạm cũng được, có thể ấy công chuộc tội!”

Ánh mắt Lôi Hạnh Nhi như tên trộm gian xảo nhìn anh cười cười, Tân Tránh bất đắc dĩ lắc đầu cái, hỏi thẳng cô: “Có phải em lại muốn thừa cơ lừa gạt anh phải ?”

Cô sửa lại: “Về căn bản, em nói là lừa gạt, em chỉ nói là lợi dụng lẫn nhau thôi.” Cái tốt ai chê nhiều cả, hơn nữa nghĩ đến việc cô có thể thỏa thích yêu cầu người ta làm mọi việc theo ý mình, cảm giác đó thật sự rất phấn khích!

“Coi như em lợi hại!” Đụng phải cái con tiểu yêu Lôi Hạnh Nhi này đến Tân Tránh cũng phải giơ cờ đầu hàng.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Vừa nghe được ện thoại của Lâm Ngôn Hi gọi đến, Tề Hàn Tinh như được ăn ‘Định Tâm Hoàn’, cả người liền bình tĩnh lại, “Em đừng làm anh lo lắng nữa được ? Tim anh bị em hù dọa sắp ngừng đập rồi.” Anh nhẹ nhàng quở trách cô, giọng nói vẫn còn đầy nỗi lo lắng.

“Em xin lỗi, em gặp Lôi Hạnh Nhi đường, cô ấy mời em tới nhà chơi, em nghĩ anh ban ngày chắc gọi ện thoại về được nên định gọi lại cho anh sau.”

“Sáng nay anh chụp hình xong rồi, nếu như phim ảnh có vấn đề gì thì ngày mai anh có thể về Đài Loan rồi.”

“Có muốn em ra sân bay đón anh ?”

Tề Hàn Tinh đấu tranh tư tưởng lúc, ngâm nga hồi lâu, rốt cuộc nói: “Em ở nhà thì tốt hơn, anh sợ mình nhịn được lại ôm hôn em mãnh liệt trước mặt mọi người, ngày mai lại lên báo, làm em lo lắng.”

Thấy anh chu đáo suy nghĩ cho cô như vậy, Lâm Ngôn Hi cảm động nói nên lời.

“Ngôn Hi, sao em nói gì?” Không nghe được giọng của cô, Tề Hàn Tinh khỏi khẩn trương.

Lâm Ngôn Hi chậm rãi, nhỏ nhẹ nói: “Con người anh đứng đắn chút nào.”

“Đâu phải anh đứng đắn, anh nói thật mà, tin ngày mai em ra sân bay đón anh thì biết.”

“Em cần.”

“Được rồi! Anh dính vào nhiều chuyện rồi, bớt hù dọa em thì tốt hơn. Ngày mai em được đâu cả, cứ ngoan ngoãn ở nhà đợi anh về, có biết ?”

“Em biết rồi.”

“Ngôn Hi, có nhớ anh ?” Giọng ệu Tề Hàn Tinh dịu dàng, thâm tình hỏi cô.

Nhẹ nhàng cười tiếng, Lâm Ngôn Hi hỏi ngược lại: “Lúc nào gọi ện về anh cũng hỏi em câu đó lần, anh cảm thấy mệt sao?”

“Anh thích nghe em nói đấy thì sao nào!” Anh giống như đứa bé làm nũng nói.

Đối diện với trò vô sỉ của anh, Lâm Ngôn Hi thể làm gì được, rốt cuộc cũng chỉ có thể thuận theo ý anh, “Em nhớ anh, thật sự rất nhớ anh.”

Tề Hàn Tinh cười hài lòng, dặn dò cô: “Buổi tối được chạy lung tung, anh gọi ện thoại cho em.”

“Hàn Tinh, Hạnh Nhi sợ em ở mình buồn chán nên muốn em tối nay ở lại ‘Tương Chi Viên’.”

“Cũng được, mình em ở nhà anh cũng yên tâm, ở lại ‘Tương Chi Viên’ có người chăm sóc, anh cần phải nơm nớp lo sợ nữa.”

“Hàn Tinh!” Đột nhiên Lâm Ngôn Hi dùng giọng ệu rất nghiêm túc gọi anh.

“Hả?”

“Em yêu anh.” Ngừng ba giây, Lâm Ngôn Hi vội vã nói tạm biệt rồi cúp máy.

Mặc dù ện thoại ngắt liên lạc nhưng Tề Hàn Tinh vẫn còn dán chặt tai vào ện thoại, hề nhúc nhích hay có ý định buông ện thoại xuống. Một câu ‘Em yêu anh’ chắc c hớp hồn anh mất rồi, choáng váng đến ngây người, anh chẳng còn nhớ gì ngoài câu ‘Em yêu anh’ Ngôn Hi vừa nói.

Tề Hàn Tinh tâm trạng cực kỳ hưng phấn suốt đoạn đường từ sân bay về nhà, trong đầu ngừng tưởng tượng ra lúc nhìn thấy Lâm Ngôn Hi anh làm gì? Ôm hôn cô cuồng nhiệt, còn phải kéo cô lên giường yêu cô thật tốt, bất luận như thế nào, chỉ cần cô ngoan ngoãn nằm trong lòng anh là anh thấy hạnh phúc lắm rồi, quan trọng nhất là anh muốn cô nhắc lại thật lớn tiếng trước mặt anh câu ‘Em yêu anh’.

Kể từ chiều hôm qua nghe câu ‘Em yêu anh’ của Lâm Ngôn Hi, đầu óc anh lúc nào cũng chỉ nghĩ đến ba chữ này, trong lòng yên, cứ nôn nao mãi, anh nóng lòng muốn nhìn thấy cô đứng trước mặt anh, nhìn thẳng vào mắt anh, mạch lạc rõ ràng khẳng định lại lần nữa tình yêu của cô đối với anh. Cho nên sau đó dù có gọi ện thoại về nhiều lần anh cũng hỏi cô nữa, bởi vì anh chờ đợi giây phút gặp mặt cô trực tiếp nói với anh.

Vừa qua cổng, Tề Hàn Tinh vội vã gọi lớn tiếng: “Ngôn Hi.”

Anh bước nhanh vào trong sân liền nhìn thấy cô chạy từ trong nhà ra.

Thả hành lý trong tay xuống, Tề Hàn Tinh ôm lấy cô, miệng vội khóa đôi môi đỏ mọng của cô, ên cuồng mút chất ngọt trong miệng cô, nỗi nhớ nhung, tình yêu nồng nàn trong nháy mắt biến thành chiếm đoạt cùng dây dưa, ở trong miệng cô ngừng đòi hỏi.

Tề Hàn Tinh cảm thấy tất cả thật đẹp, thật tuyệt vời, nhưng anh quên mất thế giới này có rất nhiều người biết ều, phá hư chuyện tốt của người khác thì nhất định cam lòng.

“Hai người có thể chú ý kín đáo, giữ gìn hình tượng chút ?” Tân Tránh lớn tiếng giả giọng phụ nữ, làm bộ lúng túng ngượng ngùng, lời nói truyền thẳng vào tai Tề Hàn Tinh và Lâm Ngôn Hi.

Lâm Ngôn Hi vội vàng đẩy Tề Hàn Tinh ra, xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống đất, cô vẫn cho rằng hành động thân mật ở chốn đông người thật ra thể thống gì, cô ngờ đầu óc mình cũng bị làm cho choáng váng, mất hết quy tắc chuẩn mực từ trước đến nay của cô.

Không hề cảm thấy ngượng ngùng như Lâm Ngôn Hi, Tề Hàn Tinh tức ên người, anh hung hăng nhìn chằm chằm Tân Tránh, hận bẻ gãy cổ được, cái tên này lại chạy tới đây làm gì?

“Đúng vậy, đúng vậy, muốn hôn nhiệt tình cũng phải vào trong nhà, ngộ nhỡ ở ngoài này bị người đường nhìn thấy thì thật là xấu hổ!” Lôi Hạnh Nhi thò đầu từ sau lưng Tân Tránh ra xen vào nói.

Đưa mắt nhìn Lôi Hạnh Nhi, Tề Hàn Tinh chỉ muốn gào thét lên thật to đến chói tai, tên đủ, lại thêm kẻ nữa cũng tới, hai tên này 200% đến đây tàn phá tính kiên nhẫn của anh.

“Không thể tưởng tượng được, nhân vât của công chúng như anh lại hành động thiếu suy nghĩ như vậy.” Tân Tránh lại bồi thêm câu.

“Đúng thế! Anh phải biết, anh là thần tượng, mất hình tượng tức là mất chén cơm, đến lúc đó anh chỉ có thể đến nhà hàng của anh Diễm Văn làm bồi bàn thôi, thật đáng thương!” Lôi Hạnh Nhi chen vào phụ họa.

Cuối cùng nhịn được nữa, Tề Hàn Tinh bực mình hỏi: “Tạo sao hai người lại ở đây?”

“Em nghe nói hôm nay anh trở về, cho nên dẹp hết công việc sang bên, đặc biệt tới đây thăm anh.” Tân Tránh hùng hồn nói.

Tề Hàn Tinh cười lạnh, thôi , cái tên Purple này làm gì biết hai chữ ‘nhiệt tình’, nếu có mục đích gì như lời nói thì thể nào đặc biệt chạy tới đây thăm anh đâu. Còn con nha đầu này…. hai mắt anh sắc bén quay sang nhìn Lôi Hạnh Nhi, nó tới đây làm gì?

“Em sợ Ngôn Hi mình buồn chán, hơn nữa gần đây nơi này an ninh được tốt, cho nên em mới ở lại với cô ấy đợi anh về.” Vừa chạm phải ánh mắt của Tề Hàn Tinh, Lôi Hạnh Nhi nhanh chóng giải thích lý do cô ở lại, nhưng cô thật lòng có ý tốt, yên tâm để Ngôn Hi mình ở nhà.

“Gần đây nơi này an ninh tốt?” Tề Hàn Tinh hơi nhíu mày, ánh mắt bất giác chuyển sang Lâm Ngôn Hi, tại sao Hạnh Nhi lại nói vậy, có phải Ngôn Hi xảy ra chuyện gì?

“Ý của Hạnh Nhi là nơi này gần đây hay bị ăn trộm.” Không muốn làm anh lo lắng, Lâm Ngôn Hi vội vàng giải thích.

Tề Hàn Tinh chau mày, gương mặt đầy vẻ hoài nghi, anh ở đây lâu lắm rồi, cũng nghe nói nơi này bị ăn trộm, chỉ ngoại trừ lần duy nhất bị ăn trộm, tên trộm đó ai khác chính là Lâm Ngôn Hi.

“Sao mọi người cứ đứng bên ngoài nói chuyện vậy? Ngồi trong nhà thoải mái hơn sao?” Không biết là vì cố ý giải vây giúp Lâm Ngôn Hi hay đột nhiên nghĩ đến, Tân Tránh đột nhiên thốt lên câu.

“Vừa rồi phải mi đứng c đường sao, nếu thấy trong nhà thoải mái thì tự vào nhà !” Tề Hàn Tinh tức giận nói, chạy đến đây làm kỳ đà cản mũi còn giả bộ tốt bụng hỏi han.

Lúc này Tân Tránh ngoan ngoãn ngậm miệng lại, dám nói thêm lời nào, anh còn muốn ở lại đây ăn tối, nếu làm Tề Hàn Tinh tức giận quá mức thì đừng hòng được ăn.

Vén mái tóc hơi rối của Tề Hàn Tinh, Lâm Ngôn Hi dịu dàng nói: “Anh cũng mệt rồi, chúng ta vào nhà thôi.”

Tề Hàn Tinh gật đầu, tay nắm tay cô, tay nhấc hành lý vào trong nhà.

“Sao mà kém cỏi vậy.” Lôi Hạnh Nhi thở dài nhìn Tân Tránh bằng ánh mắt vừa thông cảm vừa khinh bỉ.

Tân Tránh hừ lạnh tiếng, kiêu ngạo nói: “Anh quân tử rộng lượng, thèm so do tính toán với loại người hẹp hòi đó.”

“Buồn nôn!” Lôi Hạnh Nhi trợn mắt rên rỉ: “Đồ tự kỷ.”

Tân Tránh vẫn thường hay nói rằng, anh chỉ là người đàn ông đẹp trai nhất thế giới, mà còn tài giỏi nhất, có phong độ đàn ông nhất. Nhưng mà thực tế, trừ gương mặt xinh đẹp hơn cả phụ nữ kia, anh chỉ cố ý tạo nên hình tượng cao quý cho mình, Lôi Hạnh Nhi thấy anh có cái gì gọi là phong độ hơn người, sự thật thì keo kiệt hơn Tề Hàn Tinh nhiều, ít nhất Tề Hàn Tinh ghi hận lâu, nhìn cái bộ dạng này của Tân Tránh , có cơ hội là lại lôi thù mới nợ cũ từ đời thuở nào ra tính sổ.

Liếc nhìn cô, Tân Tránh thì thầm: “Tiểu quỷ, vào.”

Lôi Hạnh Nhi nhìn anh làm mặt quỷ rồi nhảy nhót theo sau Tân Tránh vào phòng.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Đến khi Tề Hàn Tinh thành công đuổi được hai kẻ phá đám Tân Tránh và Lôi Hạnh Nhi thì đêm cũng khuya.

“Hai tên này hành hạ người khác quá.” Anh nhịn được oán trách tiếng.

Lâm Ngôn Hi buồn cười nhìn dáng vẻ mệt mỏi của anh, đột nhiên nghĩ ra ều gì liền nói: “Nhưng em lại rất hâm mộ anh.”

“Hâm mộ?” Tề Hàn Tinh kinh ngạc nhìn cô, Ngôn Hi mà anh biết là người rất trầm tĩnh, cho dù đối mặt với chuyện gì cũng đều rất bình tĩnh nhưng vẫn hề lạnh lùng. Lúc nào cô cũng cố chấp giữ nguyên tắc, lý lẽ của mình, thể tin được cô lại thốt ra hai chữ này.

“Mặc dù các anh thường xuyên cãi nhau, nhưng tình cảm rất tốt, giống như tay chân vậy.”

Nghe lời nói ngưỡng mộ của cô, Tề Hàn Tinh kéo cô vào trong lòng mình, “Không cần phải hâm mộ, về sau em theo bọn họ thì tình cảm cũng giống như tay chân vậy.”

“Cảm ơn anh.” Tự đáy lòng cô nói lời cảm ơn anh, mặc kệ là thật hay giả, quan trọng nhất là tình yêu của anh làm cho cô rất cảm động.

“Không phải anh đang an ủi em đâu, là anh nói thật, em là người quan trọng nhất của anh, bọn họ đối với anh thế nào thì cũng đối với em như vậy, cái này gọi là ‘yêu ai yêu cả đường ’.”

Lâm Ngôn Hi hài lòng dựa sát gò má vào lồng ngực anh, cười rất hạnh phúc.

Đột nhiên nắm lấy bả vai đẩy cô ra khỏi vòng tay của mình, Tề Hàn Tinh nhìn thẳng vào mắt cô nói: “Anh muốn nghe em nói lại lần nữa.”

Bỗng nhiên bị anh hỏi câu đầu đuôi, Lâm Ngôn Hi nghe hiểu, hỏi ngược lại: “Nghe cái gì?”

“Là câu nói sau cùng hôm qua em nói trong ện thoại đó!” Tề Hàn Tinh tràn đầy mong đợi nhìn cô.

“Chiều hôm qua…. Tạm biệt?”

Ngẩn người ra, anh vừa sốt ruột vừa giận nói: “Không phải! Câu trước đó nữa.”

“Câu trước đó?” Vừa cau mày, vừa cắn môi suy nghĩ, bộ dạng cô như nghĩ nghĩ lại vẫn nhớ ra.

“Không phải em mau quên vậy chứ?” Tề Hàn Tinh buồn bã nhìn cô, uất ức bĩu môi nói.

Lâm Ngôn Hi cười nhẹ tiếng, đột nhiên cô rướn lên hôn đôi môi anh như chuồn chuồn đạp nước, dùng giọng ệu rất nghiêm túc, rất dịu dàng nói ra câu mà anh nóng lòng mong đợi: “Em yêu anh.”

Tâm tình vui vẻ hẳn lên, Tề Hàn Tinh nghịch ngợm hỏi lại: “Tại sao?”

“Là yêu anh, làm sao em biết tại sao?” Cô mỉm cười nhìn anh.

Véo nhẹ cái mũi của cô, giọng ệu Tề Hàn Tinh cưng chiều lên án nói: “Em càng lúc càng tinh nghịch, lại học theo lời nói của anh.”

“Cái này gọi là ‘gần mực thì đen, gần đèn thì sáng’.”

“Vậy anh là ‘đèn’ hay là ‘mực’?”

Lâm Ngôn Hi suy nghĩ chút, “Anh là ‘đèn’ !” Nói rồi, cô nhịn được cười khanh khách.

Mê luyến nhìn vẻ mặt tươi cười của cô, Tề Hàn Tinh chỉ mong cô có thể vĩnh viễn vui vẻ như vậy.

Ý thức được ánh mắt anh chứa đầy yêu thương nhìn mình, tiếng cười của Ngôn Hi nhạt dần, nhịp tim bất giác đập nhanh hơn.

Đưa tay nâng cằm cô lên, Tề Hàn Tinh chậm rãi hôn lên cái miệng nhỏ n đỏ mọng của cô, đầu lưỡi nhẹ nhàng mở đôi môi, thăm dò vị ngọt ngào trong miệng cô.

Dần dần dịu dàng trở thành cuồng nhiệt, cuồng nhiệt đến mức thể kìm nén được, dục vọng trong mắt lấy giác quan của hai người, biến thành khát khao như cuồng phong bã táp ngừng dâng cao.

Nhanh chóng cởi quần áo của nhau, Tề Hàn Tinh ôm Lâm Ngôn Hi bước nhanh thả cô xuống giường, nóng bỏng dẫn cô đến vực sâu kích tình.

Nhìn Tề Hàn Tinh nằm bên cạnh vẫn chìm đắm trong giấc mộng, trong lòng Lâm Ngôn Hi dâng lên niềm hạnh phúc. Cô say sưa ngắm nhìn anh cười thật vui vẻ, chắc anh đang mơ thấy cuộc sống an nhàn ở nơi bình yên xinh đẹp nào đó. Cô nhẹ nhàng cúi xuống hôn lên trán anh cái, cẩn thận gây ra tiếng động bước xuống giường, nhặt quần áo dưới đất lên mặc vào người, sau đó lặng lẽ rời phòng ngủ xuống lầu.

Tối hôm qua thấy cảnh tượng Tề Hàn Tinh, Tân Tránh và Lôi Hạnh Nhi chung sống cùng nhau, cô chợt nghĩ đến em trai và em gái của mình. Bởi vì cô và Thần Hoan xa nhau thời gian dài, gian tạo thành khoảng cách. Thực ra cô cũng chưa từng nghĩ tới ều này, ngay cả cô cũng ít khi nhớ đến em gái Thần Hoan, dĩ nhiên là đừng nói đến Duy Giới, có lúc thậm chí cũng quên mất mình có cậu em trai.

Tình cảm sâu sắc phải có được trong sớm chiều, giống như đóa hoa được tưới nước thường xuyên dần dần héo tàn. Đáng lẽ ra cô nên thường xuyên gọi ện thoại cho Thần Hoan mới phải, dù sao cô cũng là chị.

Ngồi xuống sofa trong phòng khách, Lâm Ngôn Hi gọi về số ện thoại quen thuộc của nhà ở Los Angeles.

“Alo.” Giọng Lâm Thần Hoan uể oải rã rời từ đầu dây bên kia truyền tới.

“Thần Hoan, là chị đây…”

“Ngôn Hi!” Tinh thần Lâm Thần Hoan nhất thời tươi tỉnh trở lại, cô nhanh nhảu hỏi: “Bây giờ chị ở đâu? Chị có khỏe ? Cha mẹ sang Đài Loan rồi, chị phải cẩn thận chút, nghe nói cha tìm ra tung tích của chị rồi, lúc nào ông ấy cũng có thể phái Rober bắt chị…chị……”

“Thần Hoan, hôm qua chị đụng phải Rober rồi, thiếu chút nữa bị anh ta tóm được, may nhờ người bạn xuất hiện kịp thời mới giúp chị thoát được.”

“Thật tốt quá!” Thở phào hơi thật nhẹ nhõm, Lâm Thần Hoan hả hê nói: “Cái tên Rober nhất định là tức chết, để chị bỏ trốn hai lần liên tục, đúng là còn mặt mũi nào.”

“Thật ra anh ta cũng đáng thương…..”

“Hắn thì có cái gì mà đáng thương? Hắn nối giáo cho giặc, vẽ đường cho hươu chạy, đáng đời….”

Lâm Ngôn Hi thở dài nói: “Thần Hoan, cha nên làm như thế, nhưng dù sao ông ấy cũng là cha chúng ta, em đừng mở miệng ra là nói ông ấy giống như kẻ cực kỳ xấu xa phạm tội ác tày trời có được ? Không nói chuyện này nữa, bây giờ em thế nào? Nghe Rober nói, cha cho phép em trở lại Đài Loan.”

“Đúng vậy! Cùng lắm thì em để ý tới cha, em thật sự rất muốn sang Đài Loan, là ai cũng đừng hòng ngăn cản em. Ông ấy cho rằng lấy mất thẻ tín dụng của em, mỗi ngày chỉ phát cho em chút xíu tiền tiêu vặt là có thể quản được em sao, cha coi thường em quá.”

“Thần Hoan, em đừng xía vào chuyện của chị nữa, an phận mà lo học hành chuẩn bị tốt cho tương lai của em , chị nhớ hình như em cũng sắp tốt nghiệp phải ?”

“Em lấy được bằng rồi, bây giờ em muốn làm gì là tự do của em, hơn nữa em cũng nghĩ đến cách có thể ép cái tên Tổng giám đốc đó cự tuyệt hôn sự này rồi. Chị cứ đợi đấy, bao lâu nữa em giúp chị giải quyết toàn bộ vấn đề cách êm đẹp.”

“Thần Hoan, em nghe cho kỹ, đừng xía vào chuyện này nữa, cũng đừng thay chị quan tâm chuyện này nữa, chị ….”

“Ngôn Hi, em nói chuyện với chị được nữa rồi, cái tên tiểu tử thối Duy Giới kia xuất hiện rồi, nó là tai mắt của cha, đặc biệt đối nghịch với em, nếu để nó biết em gọi ện cho chị nhất định tố cáo với cha, em cúp máy đây, bye bye!”

Chậm rãi buông ện thoại xuống, Lâm Ngôn Hi lo lắng khẽ nhíu mày, tính cố chấp của Thần Hoan cũng chẳng thua kém mình, nhưng mà nó chưa bao giờ làm việc theo nguyên tắc, luôn tự ý hành động, chỉ mong nó đừng quá lỗ mãng mà làm liều.

“Có phải em có chuyện gì giấu anh phải ?” Không biết Tề Hàn Tinh ở trong phòng khách từ lúc nào, vẻ mặt anh có vẻ nghiêm túc nhìn cô.

“Hàn Tinh!” Lâm Ngôn Hi lúng túng biết làm thế nào liền đứng dậy khỏi ghế salon.

Tề Hàn Tinh tới trước mặt, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, “Anh phát hiện sự hiểu biết của anh đối với em càng lúc càng ít, trừ em ra trong nhà này còn ai nữa đâu. Em là chị cả, em hai mươi hai tuổi, em rất có gia giáo, em có tài nấu nướng rất ngon, được học từ Bà quản gia trong nhà, còn nữa, cái người này rất hay dạy bảo người khác, trừ những cái đó ra anh biết gì nữa cả. Nhưng em, em biết tất cả mọi chuyện của anh, thậm chí mẹ anh em cũng gặp rồi, em thấy là bất công cho anh lắm sao?”

“Thật xin lỗi, em chưa từng nghĩ che dấu anh ều gì, chỉ là con người của em từ trước đến giờ quen chủ động, cũng quen bày tỏ tâm sự với người khác bao giờ.”

“Anh phải người ngoài, anh là chồng tương lai của em!” Tề Hàn Tinh vui kháng nghị nói.

Lâm Ngôn Hi kéo anh ngồi xuống ghế, nói: “Em nói trước, anh phải đồng ý với em việc, nếu em nói chuyện gì anh thích nghe, anh tuyệt đối được tức giận.”

Cảm thấy vô cùng hoang mang nhưng Tề Hàn Tinh vẫn gật đầu cái.

Lâm Ngôn Hi bắt đầu nói về những thành viên trong gia đình mình, Bà quản qia dạy cô cách xử sự như thế nào, từng ly từng tí trong cuộc sống của cô,…. cho đến chuyện cha định đoạt hôn sự cho cô.

“Thật là quá đáng!” Tề Hàn Tinh tức giận thở hổn hển kêu lên, “Anh muốn tìm ông ấy nói cho ra lẽ, tại sao ông ấy có thể gả em cho người khác được, em là vợ anh!”

“Anh tỉnh táo lại chút được ?”

“Người ta sắp cướp mất vợ của anh, em bảo anh bình tĩnh thế nào?” Lòng anh nóng như lửa đốt la ầm lên.

“Anh mới đồng ý với em tức giận mà….”

“Lúc nãy là lúc nãy, bây giờ là bây giờ.” Tề Hàn Tinh hùng hồn cắt ngang lời cô.

“Anh…. Sớm biết vậy em nói cho anh.”

Gương mặt anh tủi thân nhìn cô, bĩu môi nói: “Còn phải vì anh yêu em sao?”

Cô biết nếu như yêu cô, phản ứng của anh kịch liệt như vậy, nhưng….. Cô thở dài, kiên nhẫn nói: “Em cũng yêu anh, ngoại trừ anh ra em lấy ai cả.”

“Vậy chúng ta nên tìm ông ấy nói chuyện phải trái, trừ phi…” Tề Hàn Tinh đột nhiên trở nên đứng đắn, “Em quan tâm chúng ta có nhận được lời chúc phúc của ông ấy cho chúng ta hay .”

“Đương nhiên em quan tâm, mặc kệ cha thất vọng về em như thế nào, ông ấy cũng là cha em.”

“Đúng vậy, anh nhất định phải cho cha em thấy, chỉ có anh mới có thể mang lại hạnh phúc cho em, nếu ông ấy yêu thương em, thật sự quan tâm em, ông ấy gả em cho người khác.”

“Nhưng mà, nếu như ông ấy cố chấp chịu nhượng bộ thì sao?”

“Cái này còn phải xem quyết định của em, em có thể lập tức gả cho anh, hoặc là tiếp tục lẩn trốn cha em, đến khi ông ấy ép buộc gả em cho người khác nữa, hơn nữa còn cam tâm tình nguyện chúc phúc cho chúng ta, nhưng mà việc này được gấp, mọi việc phải đợi gặp được cha em rồi tính sau.”

Thấy Tề Hàn Tinh quan tâm mình như vậy, Lâm Ngôn Hi rất cảm động, cô gật đầu nói: “Chúng ta phải tìm cha em, nhưng mà anh phải nhớ, tuyệt đối được làm cha em tức giận.”

“Anh biết rồi, anh phải người làm việc theo theo cảm tính mà suy nghĩ, dù gì ông ấy cũng là cha vợ tương lai của anh, anh nào dám đắc tội.”

“Vậy chúng ta !”

Comments