apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Nữ Tặc Trộm Tim - Chương 08

Nữ Tặc Trộm Tim

Tác giả:

Chương 08

“Sao anh lại nổi giận với em?” Rốt cuộc cũng đợi đến lúc chỉ còn hai người, Lâm Ngôn Hi quyết định giải quyết mọi chuyện cho rõ ràng.

Tề Hàn Tinh nói lời nào, chỉ đứng nhìn cô chằm chằm, đột nhiên anh tiến đến chiếm lấy cái miệng nhỏ n đỏ mọng của cô, đầu lưỡi nhanh chóng trượt vào miệng cô, bất chấp tất cả ên cuồng mút hết chất ngọt trong miệng cô, dây dưa dứt. Anh muốn giấu diếm tình cảm của mình thêm nữa, anh muốn cô biết, cô hoàn toàn xâm nhập vào trái tim của anh, chiếm trọn con người anh. Anh yêu cô, yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên, yêu cái cô gái nghiêm túc tỉ mỉ này.

Bị Tề Hàn Tinh tấn công mãnh liệt, Lâm Ngôn Hi dần dần chìm đắm trong nụ hôn của anh, cảm giác như đất trời cũng rung động quay cuồng, cô nghĩ mình hiểu, nhưng vẫn thể hiểu.

Thật lâu sau đó, dường như thể hít thở được nữa, anh mới chậm rãi buông cô ra, “Anh muốn hù dọa em, nhưng anh muốn nghiêm túc nói cho em biết, em hãy nghe cho rõ, anh yêu em!”

Lâm Ngôn Hi ngờ anh trực tiếp nói ều đó với cô, cô cứ nghĩ rằng cùng lắm anh chỉ thích cô thôi, ngờ… Cô dám tin, lẩm bẩm trong miệng như ngớ ngẩn: “Tại sao?”

Anh bất đắc dĩ gãi đầu, “Là yêu em, làm sao anh biết được tại sao?” Mặc dù anh chưa từng nói câu ‘Anh yêu em’ với bất kỳ người phụ nữ nào, nhưng anh tin chắc những người phụ nữ khác khi nghe anh nói như vậy nhất định vui mừng như ên nhảy dựng lên ôm chầm lấy anh, vậy mà cô gái này lại…

“Yêu người chắc c phải có lý do chứ?”

Trời ạ! Anh chịu thua cô luôn, thậm chí ngay cả chuyện lãng mạn như vậy cũng phải đâu ra đấy mới được.

Tề Hàn Tinh ủ rũ nói: “Em đúng là cô gái đáng yêu chút nào!” Chọc anh tức chết mất, cô đừng để ý kỹ như vậy có được ?

“Em biết rồi, trước kia anh cũng nói với em rồi.”

Tề Hàn Tinh nhìn cô chằm chằm, ngoại trừ phiền não ra thì thể làm gì được, thật ra khi mới theo đuổi cô, chính bộ dạng cẩn thận tỉ mỉ này của cô thu hút anh, bây giờ toàn bộ tấm lòng của anh trao trọn cho cô, anh còn có thể làm gì đây?

“Sau này được đối xử quá tốt với Purple, còn nữa, được nhìn nó chằm chằm, nếu anh ghen đấy biết ?” Tranh cãi với cô cũng chả có ý nghĩa gì, nói cách đơn giản, phương thức suy nghĩ của cô gái này chỉ có thể dùng bốn chữ ‘quy tắc ngắn gọn’ để hình dung. Cô thể nào hiểu được những lời nói lòng vòng quanh co của người khác, phải là cô ngốc, mà vì cô cho rằng ai cũng giống như mình, bất cứ việc gì cũng nói theo quy tắc, ngắn gọn rành mạch, cho nên đối với cô, nói chuyện ‘thật rõ ràng’ thì tốt hơn, Tề Hàn Tinh thầm nghĩ.

“Em nhìn chằm chằm anh ấy sao?” Lâm Ngôn Hi vẫn cảm thấy khó hiểu.

“Đúng vậy! Em chỉ mải nhìn nó mà quên mất sự tồn tại của anh.” Nói đến đây Tề Hàn Tinh liền cảm thấy khó chịu trong lòng.

Cô chỉ nói với Tân Tránh có mấy câu thôi mà, đâu hề quên sự tồn tại của anh?

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, rốt cuộc Lâm Ngôn Hi cũng chịu thừa nhận ều, anh thật sự yêu cô. Nhưng cô vẫn hiểu tại sao anh lại yêu cô, cô chỉ là đứa con gái rất bình thường, thậm chí còn ngang bướng, anh thể nào lại yêu đứa con gái nhạt nhẽo như cô được, như anh nói, cô tuyệt đối đáng yêu.

Từ trước tới giờ, cho dù cô kìm nén được trái tim vì anh bất giác đập rộn lên, vì anh mà hốt hoảng, nhưng trong lòng cô hiểu rõ, cô nên yêu người đàn ông như anh, bởi vì anh quá xuất sắc, quá rực rỡ. Người đàn ông như thế thể để cho cô gái còn non trẻ như cô độc chiếm được, nhưng ngờ anh lại yêu cô, mà cô đối với anh thì chỉ có thể nói là động lòng dứt.

Có lẽ bởi vì cô chưa bao giờ nghĩ anh yêu mình, cho nên đối với hành động của anh, sự ghen tuông của anh, cô luôn mập mờ hiểu, nhưng cô phải người thích suy nghĩ linh tinh, cũng khó trách từ đầu đến cuối cô thể giải thích được thái độ kỳ lạ của anh, bây giờ nghĩ lại, cô thấy mình thật chậm hiểu.

Có ẽ bây giừ cô chưa thể đón nhận tình yêu của anh, bởi vì cô cần thời gian để xác nhận lại việc, tình cảm của cô đối với anh có phải là tình yêu hay , nhưng cô tin chẳng bao lâu nữa, cô nhất định nói với anh rằng ‘Em yêu anh’.

“Em có ý gì với Tân Tránh cả, em chỉ nghĩ anh ấy là anh em tốt của anh, là nhà thiết kế em yêu thích thôi.”

“Em biết Tân Tránh là chuyên gia thiết kế thời trang?”

“Đương nhiên, em thích trang phục anh ấy thiết kế.”

“Chỉ thích trang phục nó thiết kế, thích nó?” Vừa nghe cô nói như thế, Tề Hàn Tinh lại bắt đầu khẩn trương.

Cười nhẹ tiếng, Lâm Ngôn Hi khẳng định nói: “Tân Tránh phải mẫu người đàn ông em thích.”

Rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, anh nở nụ cười, “Em thích người đàn ông như anh, đúng ?”

Cô cười cười, nói lời nào.

“Có đúng hay ?” Không nhận được câu trả lời của cô, anh nhịn được hỏi lại lần nữa.

Cúi xuống hôn lên mặt anh, Lâm Ngôn Hi buông vội câu ‘Ngủ ngon’ rồi chạy nhanh lên lầu.

Đưa tay sờ nhẹ vào nơi cô vừa hôn, Tề Hàn Tinh cười to như tên ngốc, cô chủ động hôn anh chứng tỏ cô cũng thích anh, chắc c bao lâu nữa cô yêu anh thôi.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Tề Hàn Tinh muốn thuyết phục Lâm Ngôn Hi chơi ở con suối thượng nguồn với anh, nhưng cuối cùng anh bị cô thuyết phục lại. Bởi vì anh là nhân vật của công chúng, thực tế thì có bất kỳ việc riêng tư nào có thể giấu diếm được, ai mà biết được có khi ngày nghỉ ngơi thoải mái lại trở thành tai họa cũng nên. Thôi thì đành ở nhà nghỉ ngơi còn hơn là chạy ra ngoài, cứ như vậy, anh đành chấp nhận hiện thực tàn khốc này, sao anh có nhiều thời gian thêm chút nữa để đưa cô sang đất nước khác cho rồi? Có lẽ như vậy có nhiều chuyện phải đau đầu như thế này.

Nhưng mà ngặt nỗi, ở trong nhà cũng được yên thân, ngày nào Tân Tránh cũng mò vào nhà anh ăn ké, có khi Lôi Hạnh Nhi cũng thò chân vào chen ngang. Tề Hàn Tinh dốc lòng kỳ vọng mong đợi thời khắc đẹp đến, cuối cùng vẫn bị phá hỏng thê thảm, ngay cả Lâm Ngôn Hi ngốc nghếch cũng hề có chút phản ứng gì với tình yêu của anh. Dù sao anh cũng vui vẻ hơn nhiều, chả thèm so đo với hai kẻ biết thời thế kia.

Ngày nghỉ của anh chẳng mấy chốc trôi qua rất nhanh, ngày mai Tề Hàn Tinh phải bay sang Trung Quốc quay music video.

“Ngôn Hi, em cũng sang Trung Quốc với anh .” Nhìn Ngôn Hi sắp xếp lại hành lý giúp anh, Tề Hàn Tinh yên tâm, lại lưu luyến muốn rời. Tình cảm của hai người vất vả lắm mới tiến được bước dài, vậy mà bây giờ lại phải xa nhau thời gian, cảm giác này thực sự rất khó chịu.

Lâm Ngôn Hi lắc đầu cái, suy xét chín c nói: “Anh công tác chứ có phải chơi đâu, em theo chỉ gây phiền phức cho anh thôi.” Mỗi ngày quen với sự có mặt của anh, hiện tại anh phải Trung Quốc nhiều ngày như vậy, trong lòng cô cảm thấy có chút mất mát, nhưng đây là công việc của anh, cũng còn cách nào khác, dù sao cô cũng nên học cách thích ứng !

“Sao em biết là phiền phức? Anh thấy phiền!”

Cười nhẹ tiếng, Lâm Ngôn Hi chỉ coi anh như đứa trẻ cố tình gây sự, nói thêm gì nữa.

“Chẳng lẽ em muốn cùng anh sao?” Tề Hàn Tinh tủi thân nhìn cô.

“Có, nhưng em thể tùy hứng như vậy được.”

Tề Hàn Tinh thở dài, bất đắc dĩ nói: “Em thể tùy hứng chút được sao?”

“Em như vậy còn tùy hứng sao? Vì anh mà đến bây giờ em vẫn chưa tìm việc.” Cô định nhân lúc Tề Hàn tinh sang Trung Quốc quay music video thì tự mình tìm việc làm.

“Em cần tìm việc, em làm người quảng bá cho anh là được rồi.”

“Anh đừng trẻ con như vậy.”

“Anh nói thật mà!”

Cô rất thực tế nói: “Em thích hợp làm công việc này, cũng thích hợp với cái vòng luẩn quẩn đó của anh.” Nếu hai người thật lòng yêu nhau thì nhất thiết lúc nào cũng phải ở bên cạnh đối phương, mỗi người tự cho nhau gian riêng mới có thể thử thách tình cảm dành cho nhau có bền vững hay .

Tề Hàn Tinh bĩu môi muốn thừa nhận nhưng lại thể phủ nhận được.

Nhìn bộ dạng nản lòng nản chí của anh, Lâm Ngôn Hi sửa soạn xong hành lý rồi đóng lại, thả xuống sàn nhà sát mép giường, sau đó ngồi xuống bên cạnh anh, cố ý nũng nịu nói: “Anh sang Trung Quốc nhớ mỗi ngày phải gọi ện cho em đấy.”

Quả nhiên Tề Hàn Tinh thay đổi thái độ ngay lập tức, “Anh chỉ ngày nào cũng gọi, làm gì anh cũng gọi, dù làm gì anh cũng mang theo ện thoại rời nửa bước, em nhớ anh hoặc có chuyện gì thì cứ gọi ện cho anh.”

“Ừ, em biết rồi.”

“Còn nữa, em ở nhà mình phải cẩn thận chút.”

“En biết rồi, em cẩn thận.”

Ngắm nhìn gương mặt cổ ển xinh đẹp của cô, khỏi hấp dẫn anh, làm anh si mê. Tề Hàn Tinh cầm lòng được, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, êm ái hôn đôi môi cô, từ từ trêu đùa nhấm nháp vị ngọt của cô. Dần dần, anh cảm thấy thỏa mãn nữa, bàn tay luồn vào trong áo của cô cởi áo lót, nóng bóng vuốt ve nụ hoa của cô.

Đối với sự tiếp xúc như vậy, Tề Hàn Tinh vẫn cảm thấy chưa đủ, anh muốn nhiều hơn, anh muốn cô thực sự thuộc về anh. Vì vậy anh gấp gáp cởi quần áo của Lâm Ngôn Hi, đôi môi thay thế tay của anh, nóng bỏng cắn mút hai nụ hoa của cô, bàn tay ngừng triền miên ôm ấp thân thể cô.

Lâm Ngôn Hi mơ hồ suy nghĩ, cảm giác thật là đẹp, rồi lại nhận thức được cỗ lý trí nhàn nhạt, cô ôm chặt Tề Hàn Tinh hưởng thụ làn sóng kích thích cùng sung sướng run rẩy của anh. Nhưng trong vô thức lại có âm thanh như lên tiếng gọi cô, thể tiếp tục nữa, thể tiếp tục nữa….

Đang khi Tề Hàn Tinh định cởi quần của cô thì Ngôn Hi đột nhiên tỉnh táo lại, vội vàng kéo tay anh kêu lên: “Hàn Tinh, đừng!”

Một tiếng gọi này như kéo Tề Hàn Tinh trở lại từ hố sâu của dục vọng, cảm xúc mãnh liệt của anh khó lòng mà kiềm chế được trước Lâm Ngôn Hi, chỉ muốn bất chấp tất cả có được cô, nhưng cuối cùng, anh vẫn cứng rắn đè nén thân thể đang rối loạn xuống.

Anh xoay người căng thẳng nói: “Anh xin lỗi.”

Nhìn bộ dạng kìm nén khổ sở của anh, Lâm Ngôn Hi chần chừ lúc, rốt cuộc cô cũng tg được trái tim mỏng manh tan chảy vì anh. Cô ôm chặt anh từ sau lưng, dựa sát mặt vào tấm lưng to lớn của anh.

Tề Hàn Tinh nắm tay cô, có gắng đấu tranh tư tưởng nói: “Không cần phải gắng gượng làm gì, anh muốn em cam tâm tình nguyện giao phó cả đời em cho anh.”

Cô dịu dàng nói: “Yêu em.” Cô biết, cô giao cả đời cô cho anh.

Sự do dự duy nhất được tháo gỡ, Tề Hàn Tinh kìm nén được ngọn lửa đang hừng hực bốc cháy trong người, anh quay người lại lần nữa tấn công đôi môi của cô, chiếm lấy như cuồng phong vũ bão.

Anh ôm lấy Lâm Ngôn Hi đặt cô ở giường, hai người từ từ cởi bỏ quần áo của nhau, dịu dàng lưu luyến ân ái cùng nhau.

Trải qua nhiều ngày vất vả tìm việc, Lâm Ngôn Hi vẫn tìm được công việc ưng ý, hiện tại cô cũng cần gấp rút tìm việc, cuối cùng cô quyết định thong thả tìm việc sau.

Tề Hàn Tinh gọi ện về nói cho cô biết rằng quá trình quay music video rất thuận lợi, có lẽ mấy ngày nữa trở về Đài Loan, vì vậy Lâm Ngôn Hi quyết định siêu thị mua thêm thức ăn.

Lâm Ngôn Hi nghi ngờ xách giỏ chợ, cô chợt cảm thấy siêu thị cách nhà Tề Hàn Tinh thật xa, thường ngày anh đều lái xe chở cô siêu thị, cô chưa bao giờ nghĩ đoạn đường này lại xa đến vậy, hôm nay tự bộ bằng đôi chân của mình cô mới phát hiện ra việc đơn giản như vậy cô cũng làm được.

Cô dừng bước, thở dốc hơi, nhất định là do cô ít vận động nên thể lực mới kém như vậy.

“Đại tiểu thư!”

Lâm Ngôn Hi giật mình dám dộng đậy, thân thể cứng đờ, ều cô lo lắng cuối cùng xảy ra.

Rober từ phía sau vòng qua trước mặt cô, cung kính nói: “Đại tiểu thư, lão gia tìm cô lâu, mời cô trở về gặp ông ấy.”

Ép bản thân tỉnh táo lại, Lâm Ngôn Hi cố bình tĩnh nói: “Cha tôi đang ở Đài Loan?”

“Vâng, lão gia vừa đến văn phòng thám tử tư, nói rằng đến Đài Loan.”

Thần Hoan nói quả sai, cho dù cô có chạy trốn thật xa cha cũng nghĩ cách bắt cô về. Không tìm được cô ở Đài Loan lại nhờ văn phòng thám tử tư tìm người, khi nhìn thấy cô và Tề Hàn Tinh lên báo, cũng đồng nghĩa với việc thông báo cho văn phòng thám tử, để mắt tới Tề Hàn Tinh có thể tìm ra được tung tích của cô, ngờ vòng lớn cô vẫn thể tránh được.

“Thần Hoan bây giờ thế nào? Cha làm khó nó chứ?” Một mặt Lâm Ngôn Hi dò hỏi Rober, mặt thì tính toán trong lòng xem phải làm thế nào mời giúp mình thoát khỏi lúc nguy cấp này.

“Nhị tiểu thư đang đợi ở nhà bên nước Mỹ, lão gia rất tức giận, cho phép cô ấy trở lại Đài Loan.”

Biết cha nghiêm khắc xử phạt em gái, coi như Lâm Ngôn Hi cũng được an ủi phần nào, “Rober, tôi muốn trở về.”

“Đại tiểu thư, cô đừng làm khó tôi, chỉ vì lần trước để cô chạy trốn mà lão gia nổi trận lôi đình rồi; lần này tôi thể đưa cô về.”

“Rober, anh cũng biết nếu tôi trở về cha nhốt tôi lại, cho tôi bước ra ngoài bước, có đúng ?”

Rober im lặng nói gì, thực sự lão gia làm như vậy, đây là vì đề phòng tiểu thư lại bỏ trốn lần thứ hai.

“Vì vậy, tôi tuyệt đối thể trở về với anh.”

“Đại tiểu thư, thật xin lỗi, hôm nay tôi thể đưa cô trở về, xin phối hợp với tôi, nếu , xin thứ cho tôi vô lễ.” Rober cúi người sâu 30o, bày ra tư thế ngang ngạnh của anh ta.

“Anh….” Ánh mắt liếc nhìn hai bên đường, Lâm Ngôn Hi hít hơi thật sâu, dùng sức quăng túi hàng tay đập vào mặt anh ta cái rồi quay người bỏ chạy.

Chạy được khoảng bao xa, đột nhiên chiếc xe tg gấp trước mặt cô, Lôi Hạnh Nhi thò đầu từ cửa sổ ra, “Ngôn Hi, mau lên xe.”

Lâm Ngôn Hi mừng như ên nhanh chóng chạy tới leo lên xe.

“Cái tên bò đực ngu ngốc kia, có bản lĩnh thì đuổi theo !” Lôi Hạnh Nhi hếch mặt về phía Rober lớn tiếng kêu to, cô hả hê cười đắc tg rồi nhanh nhẹn lái xe chạy .

“Lại làm khó Rober rồi.” Nhìn Rober bị bỏ lại phía sau, Lâm Ngôn Hi cảm thấy thực sự áy náy, lần này anh ta lại tay trở về, nhất định lại bị cha trách mắng.

“Ngôn Hi, cô sao chứ?”

Dời tầm mắt từ phía sau tấm kính quay lên, Lâm Ngôn Hi lắc đầu, “Tôi sao, đúng rồi, làm sao cô biết tôi ở đây?” Nếu gặp được Lôi Hạnh Nhi biết vừa rồi cô có thể chạy thoát được hay ?

Lôi Hạnh Nhi giải thích: “Tôi đến nhà tìm cô nhưng có ai ở nhà, tôi định mua ít đồ trước rồi quay lại tìm cô sau, tôi còn để lại tờ giấy ở bàn phòng khách.”

Thật may mắn là trời sinh cô có tính nhẫn nại, mình đợi ở trong phòng liền cảm thấy khó chịu, lại chạy xe ra ngoài, nếu lúc nãy biết ai ra tay giúp đỡ Lâm Ngôn Hi. Lúc trước Tề Hàn Tinh sang Trung Quốc dặn dò cô, muốn cô giúp anh tay chăm sóc Lâm Ngôn Hi, khi đó cô còn vỗ ngực đảm bảo để Ngôn Hi mất sợi tóc nào, nếu xảy ra chuyện gì may chắc anh cắt đứt cái cổ xinh đẹp của cô mất.

Coi như lần này cô may mắn, nếu phải Lôi Hạnh Nhi xuất hiện kịp thời, nhất định bây giờ cô đang bị Rober lôi về nhà, mà về nhà lần này chắc c cô và Tề Hàn Tinh….. Nghĩ đến việc cô và Tề Hàn Tinh phải chia lìa, Lâm Ngôn Hi bất giác lạnh run cái. Rốt cuộc cô cũng xác định được trái tim của mình, cô yêu anh, muốn rời xa anh.

“Ngôn Hi…” Lôi Hạnh Nhi giống như muốn nói ều gì, cuối cùng do dự rồi lại thôi, cười nói: “Cô nghỉ ngơi , lát là về đến nhà thôi.”

“Ừ.” Lâm Ngôn Hi nhắm mắt lại, trong lòng cô vẫn còn sợ hãi.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Đứng ở tầng ba ngắm nhìn khung cảnh ở ‘Tương Chi Viên’, tầm mắt Lâm Ngôn Hi được mở rộng, khu vườn rộng rãi xanh mướt trải dài vô tận, tâm trạng lo sợ dồn nén trong lòng cũng dần tan biến.

“Ngôn Hi, lại đây ngồi !” Lôi Hạnh Nhi cầm khay bạc mang đến bình trà đạo, mấy cái bánh quy, bánh ngọt xinh xắn, còn có hai chén trà.

Bỏ lại khung cảnh tươi đẹp tinh khiết, Lâm Ngôn Hi tới bàn tròn đặt bên cạnh ban công, ngồi xuống ghế mây.

“Uống trà Hồng Đậu .” Lôi Hạnh Nhi bưng chén trà đặt trước mặt cô.

“Cảm ơn.”

Nhìn Lâm Ngôn Hi thong thả ung dung uống trà Hồng Đậu, Lôi Hạnh Nhi nhịn được tò mò hỏi cô: “Ngôn Hi, tớ có thể hỏi cậu chuyện được , tại sao người kia lại muốn bắt cậu?” Lần trước ngại vì hai người chỉ mới quen biết nhau, cô ngượng ngùng dám hỏi thẳng Lâm Ngôn Hi, nhưng bây giờ khác rồi, hai người là bạn tốt, bạn bè quan tâm nhau cũng là chuyện bình thường.

Trầm ngâm lúc lâu, Lâm Ngôn Hi quyết định thừa nhận sự thật: “Cha tớ sắp đặt cho tớ cuộc hôn nhân, tớ đồng ý nên bỏ trốn, cho nên cha mới phái hộ vệ bắt tớ về.”

“Thật là quá đáng! Đã là thời đại nào rồi mà còn có chuyện này?” Lôi Hạnh Nhi bất bình lên tiếng.

Lâm Ngôn Hi cười khổ, bất đắc dĩ nói: “Tớ cũng cảm thấy việc này đúng là tưởng tượng nổi, lại càng hiểu cha tớ đang nghĩ gì nữa. Mặc dù tớ và cha luôn bất đồng ý kiến nhưng lúc nào ông ấy cũng chỉ càu nhàu vài câu, ép buộc tớ tuyệt đối phải nghe theo ông ấy, nhưng biết lần này xảy ra chuyện gì, ông ấy kiên quyết chịu nhượng bộ, ông ấy còn nói tớ thể cự tuyệt hôn sự này trừ phi đối phương để ý tới tớ.”

“Cha cậu cũng thật kỳ lạ, dù thế nào ông ấy cũng là cha của cậu, lại muốn người khác quyết định hôn sự của cậu sao, đúng là có đạo lý!”

“Chuyện này…. Tớ cũng biết, có ều tớ nghĩ rằng có thể ông ấy hứa hẹn với người ta, bây giờ lại bắt ông ấy rút lại lời nói chắc ông ấy mất mặt lắm.” Mặc dù cô luôn nói ông là thương nhân hám lợi, nhưng trước giờ trong lòng cô tin ông là loại người mang hạnh phúc của con gái ra làm món hàng trao đổi. Thật ra thì cha rất thương cô, có khi cô cảm thấy cha che chở cô nhất trong số ba chị em, bởi vì suốt mười năm cô ở bên cạnh ông, khiến ông cảm thấy thiệt thòi cho cô.

“Làm ơn ! Rốt cuộc là con gái mình quan trọng hơn hay mặt mũi quan trọng hơn?”

“Chắc ông ấy nghĩ hôn sự này nhất định mang lại hạnh phúc cho tớ!” Lâm Ngôn Hi như có ều suy nghĩ, giống như cha mẹ cũng là từ hôn nhân xây dựng lợi ích thương mại mà thành, nhưng họ rất hạnh phúc, rất đằm thắm, cho nên đối với cha mà nói, hôn nhân vì mục đích thương mại có nghĩa là có hạnh phúc.

“Như vậy cũng quá chủ quan! Ngộ nhỡ ông ấy sai lầm thì làm sao bây giờ?” Đột nhiên nghĩ đến việc, Lôi Hạnh Nhi liền hỏi ngược lại: “Ngôn Hi, Tề ca biết chuyện này chưa?”

Lâm Ngôn Hi lắc đầu, “Bọn tớ chỉ vừa mới bắt đầu, tớ cảm thấy cần thiết nói chuyện này, có khi lại làm chuyện đơn giản trở nên phức tạp hơn, nhưng giờ tớ lại lo lắng sợ anh ấy biết chuyện. Nếu Hàn Tinh biết chuyện này, có thể chạy tìm cha tớ nói đạo lý, như vậy càng làm cha tớ tức giận hơn, khiến mọi chuyện càng khó giải quyết hơn.”

“Cũng đúng, rất có thể Tề ca chạy tìm cha cậu nói lý, nhưng mà cậu định nói cho anh ấy biết thật à?”

“Mình tìm cơ hội nói với anh ấy.”

“Được rồi! Cậu cũng đừng suy nghĩ nữa, cùng lắm thì hai người bỏ trốn, kết hôn rồi trở về nói rõ cho cha mẹ cậu, đến lúc đó bọn họ còn có thể làm gì được?”

Lâm Ngôn Hi nói câu nào chỉ nhún nhún vai, cô bị cha ép buộc phải là thể bỏ trốn, nhưng nếu được cô cũng muốn theo hướng tiêu cực ấy, cô hy vọng cô và Hàn Tinh được cha chúc phúc.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Trong khi Lâm Ngôn Hi đang ngồi ở ‘Tương Chi Viên’ uống trà, nói chuyện trời dưới biển với Lôi Hạnh Nhi thì Tề Hàn Tinh ở Thượng Hải xa xôi gọi ện cho cô nhưng được, sốt ruột như kiến bò chảo nóng.

“Kỳ lạ, Ngôn Hi chạy đâu rồi?” Tề Hàn Tinh nhíu mày đặt ện thoại xuống.

Mỗi buổi tối gọi ện cho cô, lúc nào anh cũng hỏi ngày mai cô làm gì, ví dụ như khi nào cô được gọi phỏng vấn, tối hôm qua cô nói là hôm nay siêu thị lúc, nhưng mà cũng mất bao nhiêu thời gian, sáng nào anh cũng gọi ện về, giờ này cô cũng phải ở nhà rồi chứ! Chẳng lẽ… Ngôn Hi xảy ra chuyện gì?

Lòng dạ rối bời, Tề Hàn Tinh lại nhanh chóng cầm ện thoại lên gọi cho Tân Tránh, “Purple, em giúp anh về nhà anh chuyến.” Điện thoại vừa được kết nối anh lập tức cướp lời.

“Làm gì, mời em ăn cơm ?” Có thể nói Tân Tránh nghiện mấy món ăn do Ngôn Hi làm mất rồi.

“Cả ngày cả đêm chỉ nghĩ đến ăn, em là con heo à!”

Giả bộ phát ra tiếng nôn mửa, Tân Tránh làm bộ tự kỷ kháng nghị nói: “Này! Xin anh đừng độc ác mang em so sánh với động vật, em cao cấp hơn nó cả ngàn vạn lần.”

“Anh có thời gian nói nhảm với em, công ty em gần nhà anh nhất, em nhanh giúp anh chuyến.”

“Không muốn, anh vừa so sánh em với cái loại động vật mập ù xấu xí đó…em thèm giúp anh nữa.”

Có chuyện phải nhờ vả người khác thật thể nói bậy được, Tề Hàn Tinh bất đắc dĩ mở miệng nhẫn nại năn nỉ lần nữa: “Giúp anh ! Em chạy qua xem giúp anh chút, thấy Ngôn Hi đâu cả, bây giờ anh vội muốn chết.”

Tân Tránh huýt sáo cái, cười hì hì nói: “Anh đang ở Thượng Hải mà cũng biết là thấy cô ấy, anh lợi hại quá!”

Đáng ghét! Thằng nhóc này cố ý chỉnh anh đây mà, “Anh gọi ện về có ai bắt máy!” Tề Hàn Tinh giải thích lại lần nữa.

“Em còn tưởng chuyện gì ghê gớm.” Tân Tránh hừ nhẹ tiếng, buồn cười nói: “Cô ấy cũng phải được ra ngoài mua sắm thứ gì chứ, chắc cô ấy thấy nhàm chán nên dạo đâu đó, anh đừng làm quá lên mà tự hù dọa mình.”

“Ngôn Hi dạo đâu, tối hôm qua cô ấy nói với anh rồi, cô ấy chỉ biết siêu thị thôi, mà siêu thị cùng lắm hai tiếng là về rồi, làm gì mà cả buổi sáng vẫn chưa về?”

“Red, anh đang quản vợ đấy à, sao mà quản chặt thế!” Tân Tránh thở hốc vì kinh ngạc, hoảng sợ kêu lên: “Chẳng lẽ mỗi buổi tối anh đều tra hỏi lịch trình công việc của Lâm Ngôn Hi cho rõ ràng à?”

Tề Hàn Tinh ngẩn người ra, ảo não nói: “Em sang xem giúp anh , rốt cuộc em giúp anh chuyến được sao?”

“Có, anh vượt đại dương xa xôi gọi ện về mà em dám sao? Bây giờ em lập tức sang đó, được chưa?”

“Purple, nếu thấy Ngôn Hi thì bảo cô ấy gọi ện ngay cho anh, còn tìm thấy cô ấy thì lập tức gọi ện báo cho anh biết.”

“Người thấy đâu còn bắt em thông báo làm gì nữa, sao anh lập tức bay về Đài Loan luôn ?”

“Em lắm lời quá! Mặc kệ thế nào cũng phải gọi ện cho anh.”

Cái tên tiểu tử thối này, cầu cạnh còn dám mắng chửi ông đây, đầu bị chạm hỏng rồi! Nhưng mà sốt ruột đến mức nổi ên lên thế này, tạm thời tha cho lần, Tân Tránh cố kìm nén, tức giận nói: “Biết rồi, em sớm báo tin cho anh, bye bye.”

Tề Hàn Tinh cúp ện thoại, trong lòng vẫn lo lắng, tới lui trong phòng, đột nhiên lúc này phụ tá tới gõ cửa phòng, anh tạm thời gác lo lắng sang bên, ra ngoài họp với các thành viên trong đoàn.

 

 

Comments