apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Phong Lưu Diễm Chủ - Chương 06

Phong Lưu Diễm Chủ

Tác giả:

Chương 06

Tề Hạo mặt cũng hóa trang chút, lông mi biến thô ít, mũi lót chút, phải khuôn mặt như quen thuộc, vừa thấy thật đúng là nhận ra tướng mạo của .

Tần Khả Tâm vốn tưởng giúp phẫn thành lão nhân, nhưng ngón tay giật giật, vẫn là tha. Xem đồng nhan đầu bạc này, lại mặc thân huyền y, giống như ngân hà lóe sáng cắt qua bầu trời đêm kia, làm lòng nàng say mê, tay tê rần, phản phúc giãy dụa, cũng chỉ giúp sửa lại chút dung nhan.

Sửa xong còn tức giận đến đá cước, nam tử hán đại trượng phu, mặt hé ra xinh đẹp như vậy làm chi? Không cho phép trêu hoa ghẹo nguyệt.

Tề Hạo trận buồn cười, biết nàng ăn phải dấm chua, chỉ ôm nàng, ôn tồn trấn an lúc lâu, nàng mới triển miệng cười, bàn tay mềm mại vòng ôm lấy thắt lưng , thừa dịp Minh Nguyệt còn tối, ôm theo cửa sổ bay ra khỏi khách ếm, nhắm thẳng Thiên Hương lâu.

Hai người động tác nhẹ, có kinh động đến Nguyệt Hoa hãy còn canh giữ ở ngoài cửa.

Đến Thiên Hương lâu, hết thảy như chính Tề Hạo đoán từ trước, Tần Khả Tâm đem cả tòa lâu hạ dược này khiến cho gà bay chó sủa. Thử nghĩ, trong đêm, nữ nhân trong lâu đều bị bệnh, nam nhân toàn bộ được, đời này còn có chuyện so với chuyện này ly kỳ hơn sao?

Cho nên Tề Hạo giả làm đạo sĩ cùng đệ tử Tần Khả Tâm vào Thiên Hương lâu, cao giọng cất tiếng: “Vô lượng thọ phật!” Làm cho cả lâu này tất cả trai lẫn gái đều choáng váng.

Đạo gì thế này? Đạo sĩ cũng đến nơi này sao? Bất quá đạo sĩ này thực sự có vài phần bộ dáng đạo cốt tiên phong, đầu đầy ngân phát (Ngân phát: Tóc bạc), cũng là bộ đồng nhan, khiến người ta nhìn ra tuổi thật của .

Kỳ quái đạo sĩ làm cho bọn họ bắt đầu liên tưởng đến bản thân bỗng nhiên mạc danh kỳ diệu có vấn đề kia, cái ý niệm loáng thoáng ở trong đầu mọi người sáng lên.

“Đạo trưởng quang lâm tệ lâu, biết có gì chỉ giáo?” lão bản Thiên Hương lâu Lâm Bảo Định, là nam tử tuổi chừng bốn mươi, mặt nhăn đôi mày rậm đón chào Tề Hạo.

Hắn xưa nay cũng tới nơi này, chỉ giao cho thủ hạ chăm sóc đám vịt con này, hôm nay nhận được tin tức của tú bà, Thiên Hương lâu xảy ra việc lạ, hơn nữa còn liên lụy đến cả Tri phủ đại nhân, thể tự mình ra mặt xử lý.

Kết quả vừa vào Thiên Hương lâu, liền bị tranh chấp bên trong khiến cho thiếu chút nữa nổi ên. Phát hiện chính mình được, khách làng chơi thì chỉ trích cô nương của lâu có vấn đề, làm cho bọn họ sinh bệnh. các cô nương tắc cùng kêu lên chỉ trích khách nhân đem bệnh bên ngoài tiến vào lây bệnh cho các nàng, nếu như thế nào chỉ trong đêm, từ hoa khôi đến lão bà tử nhóm lửa trong phòng bếp tất cả đều ngã bệnh?

Lâm Bảo thể thảnh thơi, sớm biết vấn đề nghiêm trọng như thế, cần liều mạng vì Thiên Hương lâu, cuốn tài sản còn lại chạy lấy người. Tiền tuy rằng trọng yếu, nhưng cũng phải giữ được mạng mới được a!

“Vô lượng thọ phật, bần đạo sáng nay khi ở U Châu tu hành, ngẫu cảm thiên cơ, Giang Châu có biến, riêng cùng đồ đệ tiến đến thu phục yêu quái.” Tề Hạo lại tỏ ra thần bí.

“Từ U châu đến?” Lâm Bảo Định há hốc mồm. Này hai nơi cách xa nhau đâu chỉ ngàn dặm, muốn ngày có thể qua lại? Kia trừ phi thật sự là thần.

Tề Hạo chính là cười nhẹ.“Súc địa thành thốn (Rút ngắn đất lại còn tấc) bất quá chỉ là chút tiểu thần thông của đạo môn. Lâm thí chủ, chúng ta vẫn là đàm luận chút về tai họa của quý môn trước thì tốt hơn.”

“Nha…… A!” Hắn gõ cái vào đầu, lập tức kinh hô.“Đạo trưởng biết ta họ Lâm?”

“Nếu biết tình hình cụ thể, sao dám đến thu yêu?” Tốt xấu gì Giang Châu cũng là nơi Tề Hạo sinh ra, trưởng thành ở nơi này, mặc dù sau này ly khai vài năm, nhưng lại trở về, những thứ quen thuộc vẫn chưa quên hết, cứ thế thực dễ dàng thăm dò được nhân sự ở nơi này thay đổi như thế nào..

Lại lần nữa nghe được từ “Thu yêu”, Lâm Bảo Định giật mình lại gần.“ Ý tứ của đạo trưởng là, lâu lý này có yêu quái?”

Tề Hạo gật đầu lại lắc đầu, chỉ vào mọi chỗ dưới chân nói :“Nơi này chính là mắt của Giang Châu, quy tụ tứ phương tài, linh khí lại thịnh, vốn là dễ dàng dưỡng ra yêu tà. Nếu những người chết ở đây, có thể tức thời siêu độ thì tai họa có thể hoàn toàn tránh được, còn có thể phù hộ lão bản phú quý song toàn. Nhưng nếu là những âm hồn chết được siêu thoát, tích lũy đến tám mươi mốt ều, tắc tai vạ đến nơi. Việc này năm mươi năm trước bần đạo dạo chơi đến tận đây, liền ngay lập tức cùng chủ nơi này nói qua, nề hà…… Ai, kiếp nạn a!”

“Ha ha a……” Lâm bảo định trừ bỏ ngây ngô cười, biết nói cái gì mới tốt. Năm mươi năm trước, còn chưa sinh ra đâu, đạo sĩ này đến tột cùng mấy tuổi? Nhưng là bởi vậy, lại càng dám xem thường Tề Hạo, liền đem ánh mắt hướng đầu lão vịt (Vâng, vịt già nhất trong kỹ viễn là ai a???? Đúng vậy chính là tú bà nhà ta.).

Lão vịt cũng vẻ mặt nghi hoặc. Nàng mới ngoài ba mươi, ai biết chuyện trước kia? Nói cho cùng, thanh lâu nhà ai chết hơn người? Có khi là hồng nhan bạc mệnh, cũng có mua tiến vào nhưng nghe lời, giáo bảo tiêu đánh chết, cũng có bị tình lang vứt bỏ, nhất thời luẩn quẩn trong lòng tự sát…… Năm lại năm, trời mới biết mất bao nhiêu mạng người rồi?

Nói đến nơi đây, còn có người hoài nghi lai lịch Tề Hạo, bọn họ thầm nghĩ gốc đại thụ, chạy ra sinh thiên.

“Ý tứ đạo trưởng là, lâu lý này muốn tích tám mươi mốt ều âm hồn, nó bắt đầu quấy phá?” Một cái lão nhân phì đôn đôn giống quả bóng “Lăn” lại gần. Hắn thật sự rất béo, béo cơ hồ nhìn thấy tay chân, chỉ có bụng tròn tròn như mang thai là thấy được rõ nhất. Này đó là Tri phủ đại nhân Hoàng Trọng.

“Đúng vậy, đại nhân. Âm hồn tiêu tan tụ vì quỷ, khi quỷ phùng phá tắc thành sát. Ngay tại đêm qua giờ tý, nơi này dưỡng ra cái gọi là la sát. Phàm là người ở tại tòa lâu lý này hẳn là đều hút phải sát khí của nó, thân thể rất có sinh bệnh nhẹ, nếu mặc kệ, trăm ngày sau, Giang Châu tất biến thành huyết địa ngục, tắc thương sinh đại nạn.” Tề Hạo vừa nói, liên thanh than thở.

Kẻ lừa đảo này diễn thật đúng là giống. Tần Khả Tâm đứng ở phía sau , nghe nói đủ loại đủ dạng, đồng thời vừa khinh bỉ , cũng bội phục là người có bản lĩnh nói dối rất cao.

“Đạo trưởng ý tứ là…… Chúng ta đều chết?” Hoàng Trọng tri phủ chỉnh khuôn mặt đều đen sì.

“Sẽ , đại nhân, bần đạo thu sửa la sát, các vị lúc này tĩnh dưỡng hơn ba, năm năm, liền có thể khỏi hẳn.” Tề Hạo thực nhân từ nói, từ đầu tới đuôi đề cập tới chữ “Tiền”.

Vừa nghe chờ hơn ba, năm năm mới có thể lại triển hùng phong, Hoàng Trọng tri phủ đang muốn trở mặt, lại đột nhiên phục hồi lại tinh thần.“Đạo trưởng biết bản quan?”

“Đại nhân, ngươi nhân trung dài, thiên viên rộng, vừa thấy đó là người quyền quý, bần đạo như thế nào hiểu biết?”

“Ngươi nếu cái gì đều biết, nên có biện pháp làm cho chúng ta mau chóng khỏi hẳn.”

“Là muốn ngân lượng sao?” Hoàng Trọng tri phủ cười lạnh. Có tiền có thể sai quỷ khiến ma, những lời này quả nhiên đúng vậy.

“Cũng là, cũng phải.” Tề Hạo ngập ngừng sau lúc lâu, thẳng đem mọi người khẩu vị đều ếu đứng lên, mới khó xử cười.“Bần đạo có thể vì các vị luyện đan đúng bệnh, nhưng bần đạo trong tay có bạc mua thuốc, các vị tự mình nghĩ biện pháp.”

“Ngươi đem phương thuốc viết, ta lập tức gọi người ra ngoài mua.” Lâm Bảo Định động thân mà ra.

“Không được, phàm là người nhiễm sát khí, trước khi sát khí ở ngượt chưa triệt, cũng có thể ra ngoài, nếu nhiễm cho những người khác. Bần đạo phải mới vừa nói sao? Thỉnh các vị lúc này tĩnh dưỡng sau ba đến năm năm, thân thể tự nhiên khoẻ mạnh.”

Những người trong Hương lâu hôm nay toàn là những người thế nào? sĩ nông công thương, toàn bộ là thượng cửu lưu, hạ cửu lưu, thể ra ngoài, ở chỗ tĩnh dưỡng tam, năm năm, trong lúc này, bọn họ ăn uống chi phí làm sao bây giờ? Công việc cũng thể làm?

“Đạo trưởng chỉ cần viết phương thuốc, chúng ta thể ra, bản quan kêu nha dịch tiến vào, cầm phương thuốc đến dược ếm mua thuốc.” Hoàng tri phủ nói.

“Nhưng người bình thường chỉ cần tiến vào, nhiễm sát khí, lúc này bần đạo chỉ có thể khuyên chư vị ở tại đây mà hảo hảo tĩnh dưỡng.” Tề Hạo sống chết đề cập tới tiền. Nhưng, mỗi câu nói, từng chữ đều khẳng định phải có ngân lượng mới có thể giải quyết.

Người hiểu nội tình cơ hồ bị cổ hủ đạo sĩ này làm lo lắng đến chết.

Hiểu rõ sự thật Tần Khả Tâm vỗ về bụng, bả vai run run lên, cười đến đau bụng.

Tề Hạo vụng trộm kéo tay áo bên phải của nàng chút, dùng ánh mắt liếc. Còn cười, sợ làm lộ!

Tần Khả Tâm chịu được, hơi thổi phốc ra.

Đám người bị lão đạo sĩ làm lo lắng bây giờ mới chú ý tới tiểu đạo sĩ tuấn tú này, mặt mày thản nhiên, mới thoạt nhìn thì cũng có gì đáng để người ta chú ý, nhưng càng nhìn lại càng có ý nhị, lâng lâng giống như tiên nhân lả lướt trong mây.

Hoàng Trọng ánh mắt lại sáng ngời. Hắn chỉ thích nữ nhân chưng diện, còn thích cả luyến đồng (Luyến đồng??? e hèm, cái này thì mấy bạn hủ biết rõ a!!!!) xinh đẹp, nếu có thể đem tiên nhân này ở giữa phòng khách này mời gọi vào trong phòng ngủ (ẶC, lão tặc này, đến nam nhân cũng tha), phen chơi đùa, biết khoái hoạt cỡ nào?

“Chúng ta thể ra, người bình thường tiến vào thể, vậy quý đồ (câu nói tôn trong hàm ý như “đồ đệ của ngài”) kia thì sao?”

“Tiểu đồ học được ba thành pháp thuật của bần đạo, tự nhiên giữ được thân thanh tịnh, lại tự nhiên.” Tề Hạo nói.

“Cái này đơn giản, ngươi bắt mạch cho chúng ta, viết xuống phương thuốc, chúng ta trả thù lao, sai quý đồ ra ngoài mua thuốc.” Hoàng Trọng nói.

Tề Hạo nghĩ nghĩ.“ Cách này có thể làm. Bần đạo thu yêu trước, trong lúc này, thỉnh Lâm lão bản đem toàn bộ người nhiễm bệnh tập trung trong lâu đứng lên, nhớ lấy, thể thiếu người, để bần đạo có thể thu phục yêu mỵ, lại vì mọi người chẩn trị.”

“A?” Lâm Bảo Định sợ run chút.“Ai cũng đều phải trị?” Ở chỗ xem ra, từ lão bà nhóm lửa, đến kỹ nữ đều để các nàng tự sinh tự diệt . Sao vì những hạ nhân này lãng phí tiền bạc được?

“Nếu đem sát khí lần trừ tận gốc, chẳng lẽ muốn các nàng đem sát khí tiếp tục thả ra ngoài, lây dính những người khác?”

Hiện nay, lời nói của Tề Hạo chính là thánh chỉ, mở miệng, mỗi người đều phải vâng theo. Lâm Bảo Định nếu bỏ ngân lượng ra, cũng phải chiếu phó.

“Ta biết, thỉnh đạo trưởng thi pháp !”

“Thỉnh cấp bần đạo ly rượu.” Tề Hạo nói.

Lập tức có, lão bản vì mà đưa lên loại rượu tốt nhất Trúc Diệp Thanh, Tề Hạo lén lút nhăn chút mặt, Tần Khả Tâm hiểu ý ở trong tay rút lấy nắm mê dược. Đây là bọn họ trước khi đến đây giao ước từ trước, nhăn lần, nàng thi mê dược, nhăn hai lần, nàng liền gẩy ra giải dược.

Sau đó, Tề Hạo tiếp nhận Trúc Diệp Thanh, nhấp ngụm, phun ra, hóa thành đám sương rượu, thoáng chốc, hương rượu tràn đầy trời.

Cùng thời khắc đó, Tần Khả Tâm mê dược cũng bày ra.

Tất cả mọi người bị động tác này của Tề Hạo khiến cho hoảng loạn choáng váng. Đây là cái thu yêu pháp kiểu gì, thiết đàn, bày trận, chỉ cần ngụm rượu?

Giờ khắc này bọn họ đều cảm thấy đầu óc trận mơ hồ, tinh thần giống như bị hút ra. (Trúng mê dược thì chẳng thế)

Tề Hạo lại nhăn hai chân mày, Tần Khả Tâm lại lấy ra dúm giải dược, dùng lực tung ra xung quanh, đang lúc choáng váng mọi người chỉ cảm thấy trong phút chốc lý trí lại khôi phục thanh minh.

“Tốt lắm.” Tề Hạo cười thi lễ.“Vô lượng thọ phật.”

Lâm Bảo Định nháy cặp mắt vốn quá lớn của .“Đạo trưởng…… Của ngươi…… Yêu mỵ……”

“Đã bị bần đạo thu phục.”

“Không cần pháp đàn, lệnh kỳ, dâng hương, phù chú…… Cứ như vậy……”

“Ha ha a……” Tề Hạo cười khẽ, thanh dương thanh âm giống như trận gió đầu mát mẻ sau cơn mưa, khiến lòng người có cảm giác mát mẻ cùng sạch .“Cái mà Lâm thí chủ nói đó là làm thuỷ bộ đàn tràng bãi phổ, thực tế, đạo môn thu yêu, là dựa vào tự thân tu hành mà có năng lực, cần ngoại vật hỗ trợ. Nếu như thế nào luyện được thân siêu nhiên, thông suốt truyện trời bạch nhật?”

“Người thật sự có thể tu luyện thành tiên?”

Tề Hạo gật đầu.“Chỉ cần công phu thâm, thiết xử có thể thành châm. (Câu này chính là đồng nghĩa với : Có công mài sắt có ngày nên kim ; Thiết xử: Chày sắt)”

Rất bất khả tư nghị. Giữa sân mọi người, trừ bỏ Tần Khả Tâm ra, người người mắt mang nghi hoặc.

Tề Hạo chỉ nói:“Kỳ thật mọi người vừa rồi đều cảm giác được yêu mỵ hiện hình cùng đền tội, trong lòng tất có câu trả lời. Cần gì hỏi lại bần đạo ?”

Mọi người đều nghĩ đến khi rượu vụ phun ra hoa mắt choáng váng, lát sau mới thanh tỉnh. Hóa ra thu yêu chính là đơn giản như thế, trước kia bọn họ chuẩn bị lớn ngân lượng, làm đống cúng bái hành lễ để làm gì? Chẳng lẽ ít đạo sĩ, hòa thượng trong dân gian, đáp thai niệm kinh, trai giới tắm rửa đều là chuẩn bị để chơi đùa cho tốt?

Tề Hạo lại thân thiết nói.“Vô lượng thọ phật, yêu mỵ trừ, chư vị vẫn là chuẩn bị chút, khiến cho bần đạo vì mọi người bắt mạch, ấn chứng luyện đan. Nhớ lấy, thể thiếu người.”

Đúng nha! Thân thể quan trọng nhất, mới vừa rồi xem xiếc đến ngây người, thiếu chút nữa đem này chuyện quan trọng nhất này quên . Tề Hạo nhắc tới, mọi người đột nhiên hoàn hồn, có vài người quyền thế bắt đầu ầm ỹ xem ai sắp xếp thứ nhất.

Lâm Bảo Định sai sử lão vịt đem hạ nhân cũng tập trung đứng lên, đương nhiên, bọn họ xếp hạng khách nhân phía sau, nhận trị liệu.

Tề Hạo đối với Lâm Bảo Định vái chào.“Lâm thí chủ, có thể chuẩn bị trước cho thầy trò ta gian tĩnh thất (gian phòng yên tĩnh), ều dưỡng lát, mọi người tự lại đây xem chẩn?”

Lâm Bảo Định tự mình dẫn đường Tề Hạo.“Đạo trưởng mời theo ta.”

“Đa tạ.” Vì thế, Tề Hạo cùng Tần Khả Tâm theo Lâm Bảo Định, vào ở tại khách phòng xa hoa nhất Thiên Hương lâu.

Phòng này coi như lấy hoàng kim chạm khắc, châu ngọc nạm xung quanh, sáng lóa khiến người hoa mắt.

Tần Khả Tâm khi vừa mới tiến vào, bị dạ minh châu kia dùng để chiếu sáng làm mê tâm, chỉ chốc lát sau, liền cảm thấy nhàm chán.

“Chén hoàng kim, ngà voi nổi danh, nhìn là sai, nhưng chén này dùng còn thuận tay bằng chén bình thường.” Hoàng kim rất nặng, cầm liền rơi, đổ chút trà nóng vào, nó liền cháy sạch phỏng tay, thực sự hiểu, như thế nào lại có người nghĩ đến dùng hoàng kim để làm cái chén?

“Mấy thứ này vốn chính là dọn ra để xem, bao nhiêu người thật sự sử dụng nó.” Tề Hạo chút nào để ý đến căn phòng đầy huy hoàng này, lại xa hoa quá sức bất quá cũng có thể so với hoàng cung.

“Đẹp sao?” Nàng gõ gõ vách tường làm bằng bảo thạch.“Ta biết là nó xinh đẹp.” Tuy rằng thực sáng chói, nhưng xem lâu lại thấy tục tằng.

Lắc đầu, nàng hướng phòng trong dạo.

“Trước khi trở về, chỉ nhìn thấy nơi này vừa ầm ỹ vừa bẩn, đáng để xem– oa!” Nàng bỗng nhiên kinh hô.

“Làm sao vậy?” Tề Hạo vốn muốn chuẩn bị tìm giường mềm mại nằm xuống ngủ, nghe thấy tiếng kêu của nàng, ở giường nhảy dựng lên chạy vào phòng trong.

Tần Khả Tâm chỉ vào nới đầy khói trắng trước mắt, cái áo đầy nước như đóa hoa.

“Bể thật lớn!” Đối với người yêu khiết thành phích mà nói, nơi này chính là tiên cảnh a!

Tề Hạo trong lòng có ý niệm cái phi thường tốt.“Khả Tâm, chúng ta là tới làm chính sự, nàng đừng phức tạp.”

“Tẩy tắm chút mà thôi, có thể trì hoãn chuyện gì?” Nàng hai mắt sáng ngời so với dạ minh châu còn muốn sáng hơn.

“Một chút? Nàng tẩy tắm cái ít nhất muốn nửa canh giờ.”

“Vậy chàng ở tại bên ngoài giúp ta trông trong chốc lát thôi!”

“Hảo Khả Tâm của ta, cô nãi nãi, nàng thể hồi khách sạn tắm sao?”

“Nơi đó có bể tốt như vậy.”

“Nàng mặt còn có dịch dung, vạn nhất tẩy hết làm sao bây giờ?”

“Yên tâm, dịch dung của ta là dược đặc thù nước cũng rửa sạch.” Dù sao nàng cũng quyết định phải tẩy tắm rồi.

“Khả Tâm……” Hắn còn muốn khuyên nữa.

“Làm ơn , Tề Hạo.” Nàng hạ thủ vi cường, dùng sức lôi kéo tay , làm bộ dạng trẻ con.

“Khả Tâm……”

“Sẽ tốt thôi mà, tốt thôi, tốt thôi……”

Tề Hạo chỉ có thể thở dài. Nữ nhân, vĩnh viễn vô pháp hiểu được, vì sao nàng cứ yêu tắm rửa như vậy ? Ai!“Hai khắc, nhiều nhất hai khắc.”

“Nha!” Nàng hoan hô, chuẩn bị cởi quần áo xuống nước.

Thực chưa thấy qua loại nữ nhân cần bể, cần tình nhân này. Tề Hạo chạy nhanh, khóe mắt dư quang vẫn thu được chút trắng noãn, mềm mại trắng trẻo như tuyết, lại mang theo mùi diễm mai thơm ngát.

Thoáng chốc, dục hỏa giống lửa thiêu như nước tan ra lẻn vào trong cơ thể, mặt nóng đỏ lên.

Lập tức, nghe thấy tiếng vật thể rơi xuống nước.

Nàng xuống nước sao? Tưởng tượng nước ấm áp chảy xuôi qua cơ thể nàng tuyết trắng ngọc cơ, lưu lại mạt tươi mát…… Hắn nhịn được cổ họng .

Nếu nước mới là thứ chân chính có thể hấp dẫn nàng, tình nguyện chính mình hóa thành chất lỏng kia, sớm chiều làm bạn ở bên người nàng.

Trong lòng kinh hoàng, biết, giờ phút này, Tần Khả Tâm cũng có ý tưởng giống như vậy.

Nàng nhìn bóng dáng , áo choàng kia cùng tóc bạc như tuyết trắng, hận thể tiến lên, hôn lên mỗi tấc của chúng .Taynàng cũng run run, miệng có chút khô khanh, mà cái loại cơ khát này uống nước cũng có thể giải trừ. Vì sao chỉ khi nhìn , nỗi lòng lại có thể dao động thành như vậy? Kịch liệt như thế, nàng cuộc đời đầu hồi biết được. Tề Hạo giấu ở trong tay áo hai đấm nhanh thả ra, thả ra lại nắm, trong đầu vẫn như cũ mơ màng huyễn huyễn. Hoảng hốt, giống như quay về ban đầu, vào bể, hai tay mở ra, ôm lấy thân thể nõn nà trơn mịn kia.

Hắn ngửi được cỗ mùi thơm ngát, giống như lục thảo, lại giống hoa tươi, còn mang theo chút vị thuốc, hương vị nói nên lời, lại mị nhân đến cực ểm.

A A, kìm lòng đậu tựa đầu vào bộ ngực mềm mại nàng, đầu lưỡi khẽ liếm, đem vào miệng toàn bộ hương thơm ngọt ngào.

Hắn nghe thấy thanh âm yêu kiều của nàng, giống như đường trong lọ, vị ngọt ngấy ngấy, từ giữa yết hầu tuôn ra. Tâm cơ hồ hòa tan.

Nhẹ nhàng, nâng nhẹ mặt của nàng, hôn lên môi đỏ bừng thơm ngát kia, lửa nóng từ người nàng truyền đến cũng thiêu cháy .

Hắn hôn trụ nàng thật sâu, hai tay lần theo đường cong lung linh của nàng dần dần xuống.

Vòng eo kia mềm mại tinh tế như liễu, trong suốt kịp nắm chặt, chọc người ta chịu nổi, dưới eo nhỏ chính là cái mông đẫy đà, rất tròn rất đẹp, lập tức liền nằm trong tay .

Hắn vô cùng vui sướng vuốt ve nơi mềm mại kia, dọc theo mông tiếp tục tìm kiếm nơi phóng mật kiều mị.

“Khả Tâm……” Kìm lòng đậu, kêu gọi nàng.

“Đạo trưởng.” Ngoài cửa, trận kêu to làm cho Tề Hạo rùng mình, đột nhiên hoàn hồn, thân đầy mồ hôi. Ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng đâu? Hai tay căng thẳng, chỉ vòng ở trước khí, lại có cái gì khác.“Nguyên lai là hồi mộng xuân a! ”

Nhưng rung động này lại khắc cốt ghi tâm, nhắm mắt lại, trở về chỗ cũ trong lòng ngọt ngào, trong lòng hạnh phúc cùng thỏa mãn khi có được nàng, sao buông tha cho được?

“Khả Tâm.” Hắn đứng ở tại chỗ, nghe phía sau tiếng hắt nước như Thiên Âm.“Xong việc ở đây, chúng ta liền rời khỏi Giang Châu, tìm chỗ thành thân !”

“A?!” đang ngâm mình thoải mái Tần Khả Tâm chợt nghe tiếng , trong lòng mừng như ên đồng thời trận kinh ngạc.“Chàng…… Không phải nói giỡn?”

“Mặc dù nghi thức loan giá (Nghi thức cưới hỏi long trọng), Tề Hạo cả đời chỉ cần mình nàng.” Quay đầu cố nén lại dục vọng, nhanh. “Như thế nào đột nhiên……” Nàng cả người chìm vào trong nước, xấu hổ đến nói ra lời.

Nhưng là…… Hảo vui vẻ a! Cùng làm bạn thiên nhai, cả đời ôm ấp dựa vào nơi ấm áp kia, thế gian này còn có cái gì có thể làm lòng người say đắm như thế này.

“Ta phải viết cho sư phụ phong thư, thông báo cho lão nhân gia , ta muốn thành thân, còn có đại sư huynh, đại sư tẩu — a!” Như thế nào quên, Tề Hạo phải người bình thường, bọn họ thật sự có thể thành đôi sao?

Nếu Tề Hạo biết, nàng buộc ra khỏi hoàng cung là âm mưu cùng quỷ kế, có ghét nàng như trước ?

Tạị cửa hạnh phúc đây, lòng của nàng bắt đầu lại ẩn ẩn bịt kín tầng mây đen.

Thực ngoài ý muốn, người thứ nhất tiến vào cầu chẩn (cầu chữa bệnh) phải Hoàng Trọng, cũng phải Lâm Bảo Định, cũng phải công tử có tiền có thế, mà là lão Hán trông cửa.

Tề Hạo trong lòng đều biết. Hắn thông minh, người khác cũng ngu ngốc, hơn nữa những người phú quý song toàn này, lại nhát gan sợ chết, thôi thì để tiện nhân xem chẩn trước để biết thực hư thế nào, xác định có việc gì, bọn họ mới bằng lòng di chuyển quý thể tiến đến chẩn bệnh.

Bất quá bọn họ là uổng phí tâm cơ.

Bệnh bọn họ là Tần Khả Tâm kê đơn, giải dược chỉ có nàng có, muốn trị tận gốc, muốn thôi kéo dài thời gian, đem độc tố trong cơ thể sắp xếp ra, muốn thôi tìm nàng lấy giải dược, trừ lần đó ra, còn phương pháp.

Tề Hạo xem người, cũng phân chia cao thấp, cho dù là trông cửa, quét rác, thậm chí là dọn phân người, chỉ cần tiến vào, luôn thân thiết [vọng, văn, vấn, thiết] (nhìn, nghe, hỏi, bày cách), thật là có vài phần hương vị tiên nhân lâm phàm trần.

Tần Khả Tâm đứng ở bên người , nghe đối bệnh nhân dặn dò, trong lòng cũng là trận nghi hoặc. Chưa từng nghe qua làm hoàng đế cũng học y thuật a! Như thế nào giống như thực biết vài phần y lý, mỗi câu đều nói có trật tự.

Nàng nhịn được hỏi .“Tề Hạo, chàng học qua y thuật sao?”

“Không có a!” Hắn thẳng t nói với người muốn gõ hai cái.

“Vậy chàng làm sao mà biết thủ vệ đại thúc (Chính là bác bảo vệ đấy ạ) kia phong tà nhập thể, bà tử nhóm lửa mắt tốt?”

“Thủ vệ đại thúc chính phát sốt. ta chỉ nghe nàng đề cập qua, nam tử ăn xong ăn xong dược của ngươi liền hùng phong hề (Bất lực a), nữ tử thì toàn thân mềm yếu, chưa từng nghe qua có phát sốt, có thể thấy được nhiễm phong hàn, liền cùng sễ dàng nói qua chút. Về phần bà tử nhóm lửa, nàng nhìn người hay vật đều phải híp mắt, có thể thấy được ánh mắt tốt. Việc này chỉ cần cẩn thận quan sát có thể phát hiện, cần học y?”

Nàng hoàn toàn tin có đôi mắt hoàn toàn lợi hại.

Hắn vỗ vỗ tay nàng.“Muốn đào được bạc trong túi tiền người khác, có chút nhãn lực như thể nào thành công được.”

“Gian thương.”

Hắn đối nàng ngoắc ngoắc ngón tay.“Như thế này bọn họ hội đưa tiền cho nàng ra ngoài mua thuốc, nàng cứ việc chọn thuốc tốt đắt tiền, dễ dàng mang theo người, nhớ kỹ, quan tiền cũng được giữ, tất cả đều chỉ để mua thuốc.”

“Như vậy chúng ta kiếm cái gì?”

“Chờ ra khỏi Giang Châu, chúng ta đem chút dược vật quý báu này bán , phải là được khối ngân lượng to hay sao?”

“Làm gì phiền toái như vậy, ta trực tiếp đem bạc bỏ vào túi được sao? Dù sao luyện đan chính là ngụy trang, ta chỉ xuất ra giải dược nhập rượu làm cho bọn họ uống lên, bách bệnh tự giải.”

“Làm theo phương pháp của nàng, chúng ta tuyệt thể ra khỏi Giang Châu. Những người này cũng phải ngu ngốc, người người đều có mánh khoé thông thiên, ta cam đoan nàng chỉ cần lừa phân bạc, vị Hoàng Trọng đại nhân kia có biện pháp đem chúng ta lột da rút xương hạ đại lao.”

Nàng nghĩ nghĩ, cũng có đạo lý, bất quá……“Ngươi gạt người thật đúng là thành tinh.”

“Nghề nào cũng có trạng nguyên a! Nếu bàn về kiếm tiền, mười Tần thần y cũng thể so với cái Tề đại tiên.”

“Chỉ giỏi gạt người.” Nàng đối làm mặt quỷ.

“Đa tạ.” Hắn cười đến nhẫm tặc, nàng tức giận đến quả muốn cắn ngụm.

“Đạo trưởng.” May mắn lại có người đến cầu chẩn, nếu cánh tay Tề Hạo đảm báo có nhiều vòng dấu răng.

“Mời vào.” Tề Hạo cười hì hì nói. Không có biện pháp, người gặp may mắn a! Tường thành đều ngăn được.

Tần Khả Tâm vụng trộm ở bên hông nhéo cái, Tề Hạo mi vừa nhíu, muốn hô đau, thấy Hoàng Trọng tri phủ vào, vội vàng đem sắc mặt chỉnh lại, nói:“Hoàng đại nhân, mời ngồi.”

Hoàng Trọng mê đắm tiên nhân ở trước mắt, đem Tần Khả Tâm người dạo qua vòng. Tiểu đạo sĩ này thật sự là càng xem càng khả nhân, kể cả hiện tại hùng phong nan khởi, nhìn nàng, trong lòng vẫn là trận nóng. Như vậy nhìn sang bên cạnh lúc lâu, mới chần chừ ở trước mặt Tề Hạo ngồi xuống.“Đạo trưởng, làm phiền ngươi.”

“Không phiền.” Tề Hạo lại bắt đầu ệu bộ gạt người kia chẩn trị phương thức.

Bởi vì Hoàng Trọng là đối tượng Tề Hạo lừa gạt chủ yếu, bởi vậy xem đặc biệt lâu, lâu đến mức Hoàng Trọng tâm lý bất ổn. Chính mình bị chứng bệnh gì nghiêm trọng ? Lúc trước mọi người vào nhanh ra nhanh, tại sao đến phiên , đều qua khắc, đại tiên tại sao còn nhíu mày?

“Đạo trưởng, hay là bản quan có bệnh kín khác?”

Tề Hạo nhìn , vài lần muốn nói lại thôi.

Hoàng Trọng bị dọa sợ tới mức tim đều nhanh muốn nhảy ra ngoài, thiếu chút nữa phải lạy xuống hô lớn: Đại tiên cứu mạng.

Tề Hạo rốt cục thở dài.“Hoàng đại nhân, ngươi tướng mạo bản quý, Phúc Thọ lâu dài, nhưng bần đạo bắt mạch cho ngươi, lại phát hiện mạch tượng cực yếu, sợ là dương thọ lâu.”

Hoàng trọng thật sự quỳ xuống.“Đạo trưởng cứu ta!”

“Đại nhân mau mau xin đứng lên, việc này cũng khó làm, tuy là thiên cơ, nhưng gặp tất là hữu duyên, can hệ gì bần đạo thay ngươi gánh chịu. Ngươi phải hiểu, phú cùng quý nan (phú quý cạn kiệt), nếu cũng muốn có, phải trả giá đắt, đại nhân thả cân nhắc.”

Ý tứ gì? Chức vị này làm vì tiền a! Không có bạc, ngu ngốc mới đến làm quan, chẳng lẽ muốn làm cái loại quan thanh liêm ngu xuẩn?

Thấy khó hiểu, Tề Hạo tiếp tục giải thích.“Sĩ nông công thương, từ xưa có phân chia, các tư chức này, chính như âm dương thay đổi liên tục, phàm nhân phải có thể tùy tiện vượt qua, đại nhân có để ý tới hay ?”

Hoàng Trọng hiểu, phải là bảo đừng lợi dụng thân phận quan gia mua bán hắc tâm sao? Như vậy tuy rằng làm tổn thất chút ngân lượng, nhưng so sánh với sống lâu, vẫn là có lợi.

Hắn gật gật đầu.“Tạ đạo trưởng chỉ ểm. Bản quan còn có chuyện, cái kia……” Hai ánh mắt dừng lại ở mặt Tần Khả Tâm lưu mấy vòng, mới ấp a ấp úng nói:“Không biết đồ đệ này ở chỗ nào thu đến? Hạ quan nhìn rất là quen thuộc.”

Quen thuộc chó mà gì! Xem bộ dáng bộ sắc thụ hồn, rõ ràng là đối với Tần Khả Tâm nổi lên tà niệm. Lão này tật xấu, trong nhà đống tiểu thiếp còn tại thanh lâu chơi đùa, vừa muốn mỹ nữ, lại muốn luyến đồng, quả thực đáng chết.

“Không phải bần đạo khoe khoang, nhưng đồ đệ này của ta là kỳ tài đạo môn ngàn năm khó được, cùng ta tu hành bất quá trăm năm, luyện được ngự kiếm ngàn dặm, lên trời xuống đất, gì làm được. Nghĩ lại lúc bần đạo bằng tuổi còn đang luyện tập khí công vất vả lắm. !”

“Trăm…… Trăm năm……” Hoàng Trọng choáng váng. Một tiểu đạo sĩ trăm năm tuổi, so với cha còn già hơn , lão đạo sĩ đầu bạc đồng nhan kia chẳng phải là lão yêu ngàn năm? Hắn dám lại vọng tưởng đem tiểu đạo sĩ thu vào trong phòng, vội vàng vái chào, cáo từ rời .

Tần Khả Tâm cũng là khó hiểu.“Hắn làm sao vậy? Đang nói chuyện tốt, đột nhiên giống phía sau có quỷ đuổi, cổ cổ quái quái.” Nàng căn bản dung mạo sâu sắc, chạy tứ phương nhiều năm, cũng biết qua loại ruồi bọ ong bướm gì. Thẳng đến khi gặp Tề Hạo, sớm chiều ở chung, mới động phương tâm, nào biết chính mình là nữ trang kì nhân khi lại bị nam nhân theo đuổi, làm sao biết được nàng xuất hồ yêu mị dẫn dụ lòng người đến vậy.

Tề Hạo cũng cùng nàng giải thích chuyện Hoàng Trọng đối nàng khởi dâm tâm, nói ra chỉ làm ô uế miệng . Hắn chỉ nói:“Xong việc nơi đây, chúng ta liền khỏi Giang Châu!”

“Không phải còn muốn gia phu của Tri phủ đại nhân moi của chút tiền sao?”

“Không .” Hắn sợ tiền tới người, lại đem “Cừu” Đưa vào miệng hổ.

“Vì sao?”

“Bởi vì ta khẩn cấp muốn cùng nàng thành thân.” Hắn hi hi cười nói. Nàng kiều nhan đốt thành mảnh lửa đỏ, giống phong diệp cuối mùa thu lay động.

“Không đứng đắn.” Dậm chân cái, nàng xoay người trở về phòng trong.

“Đạo trưởng.”

Đúng lúc, lại có người đến xem chẩn.

Tề Hạo tiếp tục sự nghiệp lừa tiền của . Tần Khả Tâm tránh ở phòng trong, tâm tư rối bời, trong chốc lát nghĩ tới ôn nhu của , lại nghĩ tới thân phận của , còn có trách nhiệm người nàng.

Ai, Nàng có thể đem chân tướng lý do nàng đem ra khỏi cung nói rõ cho biết ? Không nói, sợ ngày sau biết được, lại buồn phiền; Nói, lại lo lắng lương duyên mất .

Thoáng chốc, nỗi lòng lung tung như chỉ rối.

Comments