apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Nữ Tặc Trộm Tim - Chương 06

Nữ Tặc Trộm Tim

Tác giả:

Chương 06

Đi theo Lâm Ngôn Hi vào phòng, Lâm Thần Hoan áy náy mở miệng nói lí nhí: “Ngôn Hi!”

Lâm Ngôn Hi tựa mình vào cửa sổ, nhìn tiết trời âm u lành lạnh bên ngoài, thời tiết hôm nay âm trầm giống như tâm trạng của cô lúc này, có rất nhiều chuyện vui.

“Ngôn Hi, chị đừng im lặng như vậy, chị cứ mắng em ! Em cũng muốn gọi ện báo cho chị chuyện cha mẹ sắp đến Đài Loan, nhưng cha cấm em được nói gì cả, cha còn lấy tiền sinh hoạt ra uy hiếp em nữa, em còn cách nào cả!”

Lâm Ngôn Hi quay đầu , nhàn nhạt nói: “Làm sao cha biết em gọi ện mật báo cho chị? Không phải chị nói với em là tuyệt đối được để cha biết chuyện em tới Đài Loan sao? Cuối cùng thì thế nào đây?”

Lâm Thần Hoan ngượng ngùng cắn môi dưới, vô tội nói: “Còn phải tại tên nhóc thối tha Lâm Duy Giới hại sao! Mấy ngày trước nó lục lọi vé máy bay của em, phát hiện em lén tới Đài Loan liền chạy tố cáo với cha, nên em còn cách nào khác là dẫn cha tới đây.” Nói đến cậu em trai duy nhất của mình, cô liền nổi giận nguyền rủa trong lòng, tên nhóc đó lúc nào cũng chỉ thích lục lọi ngăn kéo của cô, giống như trong đó có cái gì cực kỳ bí mật thể cho ai biết vậy, thằng nhóc chết tiệt, tên thối tha khốn kiếp!

Lâm Ngôn Hi thở dài: “Thôi, trách em.” Nói cũng phải nói lại, là cô quá ngây thơ, cho rằng cha tôn trọng quyết định mình mà bỏ qua hôn sự này, mặc dù phụ nữ tránh được chuyện giằng co cãi cọ, nhưng cô luôn làm chủ được mình, giống như khi đó cô quyết định tới Đài Loan lập nghiệp, cho dù cha tức giận muốn chết nhưng cũng kiên quyết ngăn cản cô, ngờ rằng….

Mặc dù Ngôn Hi trách mình, trong lòng Lâm Thần Hoan vẫn còn cảm thấy áy náy yên, “Ngôn Hi, thật xin lỗi! Thực lòng em nghĩ mọi chuyện đến mức này, em tưởng chị ở bên ngoài nghỉ ngơi lâu chút, nhưng mà cha tới Đài Loan cũng ở lại lâu được, đến lúc đó ai bắt chị xem mặt, cũng thể làm gì được. Em và cha mẹ mới đến đây hôm qua, hôm nay chị về.”

“Em cần nói gì cả, có lẽ là ý trời!” Giọng Ngôn Hi có vẻ buồn bã.

“Ngôn Hi, chị đừng nản chí, cha cũng nói chị nhất định phải gả cho Tổng giám đốc Tập đoàn Đế gì gì đó mà, phải sao?”

“Thật ?” Cha phải là người nói làm hai, trước khi làm gì luôn suy tính rất kĩ càng, cha nói vậy nghĩa là hôn sự này được định sẵn rồi, chưa biết chừng bây giờ chỉ chờ hai người gặp nhau là có thể định ngày cưới.

Nghe giọng ệu hoài nghi, chán nản của Ngôn Hi, Lâm Thần Hoan vốn là muốn giúp cô bớt buồn rầu ai ngờ chút động lực của cô cũng hóa thành . Thật ra cô cũng cho rằng hôn sự này được định sẵn, bằng thì sao cha lại đích thân tới Đài Loan thúc ép? Chỉ là nghe Ngôn Hi nói giọng ủ rũ như vậy, trong lòng cô cảm thấy rất áy náy, nếu lúc trước cô can đảm hơn chút, lén báo tin cho Ngôn Hi để cô tránh xa thì bây giờ bị giam ở đây rồi.

“Ngôn Hi, hay là chị trốn , đâu đó nửa năm năm rồi trở về, tốt nhất là trở về lúc con cháu đầy đàn, làm cha tức chết thì càng tốt.” Lâm Thần Hoan trẻ con kích động nói.

Lâm Ngôn Hi nhịn được khẽ mỉm cười, lắc đầu cái: “Thần Hoan, năm nửa năm làm sao mà con cháu đầy đàn được?”

“Cũng đúng!” Lâm Thần Hoan vuốt vuốt mái tóc, ngượng ngùng cười cười.

“Nhưng mà em nói cũng sai, có lẽ chị nên chạy trốn, đợi đến khi con cháu đầy đàn rồi trở về”, Lâm Ngôn Hi nửa đùa nửa thật nói, “Có ều muốn Rober canh cửa ngoài kia bỏ , e rằng phải chuyện dễ dàng.”

“Nói khó cũng khó, phải tục ngữ nói ‘đầu óc ngu si, tứ chi phát triển’ sao? Rober dáng dấp to cao lực lưỡng như vậy, em nghĩ chỗ này của ,” Thần Hoan chỉ vào đầu mình phấn khích cười nói, “Nhất định ra gì rồi.”

Lâm Ngôn Hi lắc đầu cười khổ tiếng, “Em ở cùng Rober lâu như vậy mà biết tí gì về con người này cả.”

“Chị nói vậy có ý gì?”

“Rober là người rất thông minh cơ trí, làm việc cẩn thận, nếu em có bản lĩnh thăng thiên hay độn thổ thì đừng ở trước mặt anh ta mà múa rìu qua mắt thợ.”

“Anh ta thật sự tài giỏi như vậy sao?” Lâm Thần Hoan nhăn mặt làm bộ tin.

“Khả năng quan sát của em còn phải học hỏi thêm nhiều.” Ngoại trừ nói những lời này, Ngôn Hi chẳng biết nói gì hơn với cô em gái ngây thơ của mình cả.

Được rồi! Coi như cô sơ ý , nhưng…… Lâm Thần Hoan vẫn cam tâm, nói: “Em tin anh ta có bản lĩnh lợi hại như vậy, hai chúng ta mà đối phó được anh ta sao?”

“Chuyện đó nói sau !” Lâm Ngôn Hi tới bên giường mở hành lý ra, “Em ra ngoài trước , chị dọn dẹp đồ đạc chút .”

Lâm Thần Hoan gật đầu cái rồi bước ra khỏi phòng, để lại mình Lâm Ngôn Hi ngồi sắp xếp lại hành lý, yên lặng trầm tư suy nghĩ.

Không biết tại sao, nhưng lúc này cô lại cảm thấy rất nhớ Tề Hàn Tinh, giá mà cô giống cái tính bừng bừng tức giận của anh, có lẽ cô cũng cảm thấy lực bất tòng tâm như bây giờ, phải lấy lại tinh thần nghĩ cách giải quyết tình cảnh khó khăn trước mắt.

Thả bộ quần áo tay xuống, Lâm Ngôn Hi lại về phía cửa sổ, toàn thân vô lực dựa vào cửa sổ, ánh mắt nhìn về khoảng gian vô định, nghĩ tới Tề Hàn Tinh bây giờ đang ở nơi khác….

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

“Rầm!” Tề Hàn Tinh lảo đảo, cả người ngã xuống sàn nhà cẩm thạch lạnh lẽo.

“Shit!” Anh giãy giụa bò dậy, cẩn thận từng li từng tí lần mò trong đêm tối, tìm được công tắc ện vách tường, dùng sức ấn cái, cả căn phòng sáng lên.

Nhìn giầy dép, tạp chí, và đủ những thứ đồ linh tinh vứt ngổn ngang lộn xộn sàn nhà, thật là thê thảm đến muốn nhìn, Tề Hàn Tinh nhịn được mà nhíu mày.

Từ khi Lâm Ngôn Hi , ngày nghỉ của anh cũng kết thúc, lại bắt đầu chuỗi công việc bận rộn rối tinh rối mù, nhà anh lại trở lại như cũ-bừa bộn ngổn ngang như cái chuồng heo, anh có thời gian dọn dẹp, cũng muốn dọn dẹp. Anh sợ mình sinh ra ảo giác, giống như lúc cô còn ở đây với anh, khiến lòng anh càng lúc càng quên được cô.

bao lâu rồi? Cảm giác như thế kỷ trôi qua, lâu đến mức khiến người ta thấy cực kỳ khó chịu, thu âm bài hát thuận lợi, bộ phận chế tác cũng ên mất rồi, anh phải nghỉ ngơi vài ngày, ều chỉnh lại tâm trạng của mình.

Anh có nên đưa Lâm Ngôn Hi trở về ? Muốn, rất muốn, nhưng lấy lý do gì đây? Anh biết, cũng mờ mịt biết rốt cuộc anh muốn gì?

Haizzz! Tề Hàn Tinh nặng nề thở dài, tới ngồi xuống ghế salon, cái mông vừa đặt xuống ghế thì tiếng chuông ện thoại dồn dập vang lên bên tai.

“Ai vậy?” Miệng vẫn còn đang nói thì nhóm người hùng hổ vào nhà mang theo tiếng bước chân bình bịch truyền tới.

Không tới phút, bọn Purple Tân Tránh, White Tập Diệu Doãn, Blue Mạnh Vĩ Giác, Yellow Đàm Diễm Văn tới trước mặt anh.

“Anh nói sai mà, tên nhóc con này nhất định là quên rồi.” Tân Tránh liếc nhìn ba người kia nói, lại nhìn căn phòng hỗn loạn thầm kêu lên, trời ạ! Làm sao mà có người ở được trong ngôi nhà như thế này hả trời?

“Mấy người thật là phối hợp ăn ý quá, em vừa mới về nhà kéo cả bầy vào ăn hiếp em rồi.” Nhìn mấy anh em, tinh thần Tề Hàn Tinh dần trở lại.

“Red, em biết hôm nay là ngày gì ?” Không nhìn nổi căn phòng bừa bộn thêm được nữa, Đàm Diễm Văn thẳng vào vấn đề.

“Ngày gì?” Tề Hàn Tinh suy nghĩ chút, nghịch ngợm trêu ghẹo nói: “Là ngày các anh đại giá quang lâm ghé thăm nhà em! Đáng tiếc Black tới, nếu thì hôm nay là ngày chúng ta đoàn tụ rồi.”

Tân Tránh lắc đầu thở dài, “Mọi người xem, đến giờ mà nó vẫn còn nằm mơ giữa ban ngày.”

Cuối cùng cũng nhận thấy tia kỳ quái, Tề Hàn Tinh chớp chớp mắt, nhìn đến trang phục của từng người, “Sao hôm nay ai cũng mặc âu phục thẳng nếp là thế, ăn mặc đẹp đâu vậy?”

“Thật em quên hôm nay là ngày gì rồi, thằng nhóc này!” Mạnh Vĩ Giác nhìn anh bằng ánh mắt tin nổi, trí nhớ của tên nhóc này trước giờ rất tốt mà, phàm là những chuyện nói với nó, nó đều nhớ rất rõ. Đây đều là do bị phụ nữ huấn luyện mà thành, dù sao nó cũng qua lại cùng lúc với nhiều phụ nữ như vậy, trí nhớ tốt thì rất dễ bị bại lộ.

Tai trái chưa nghe rõ sự tình thế nào thì tai phải lại nghe thêm câu làm cho anh càng lúc càng lo lắng, Tề Hàn Tinh dứt khoát nói: “Mọi người mau nói cho em biết, rốt cuộc hôm nay là ngày gì?”

Không biết là cố ý trừng phạt, hay là vẫn muốn hành hạ Tề Hàn Tinh mà ai ra mặt giải đáp thắc mắc của anh, chỉ nghe Tập Diệu Doãn lên tiếng nói: “Purple, còn thời gian nữa, lôi nó lên lầu giải quyết nhanh lên.”

“Đúng rồi.” Tân Tránh kéo Tề Hàn Tinh giống như xách con gà lên lầu, mà suốt đường vẫn nghe anh lải nhải hỏi hỏi lại hiểu chuyện gì xảy ra.

“Không phải thằng nhóc kia bị người phụ nữ nào đá đấy chứ, làm cho đầu nó loạn luôn rồi à?” Mạnh Vĩ Giác nhíu mày suy đoán.

“Blue, đừng mang thằng nhóc đó gán cho hai chữ si tình, Red chỉ biết vứt bỏ người ta chứ để ai vứt bỏ nó đâu. Nhưng mà anh lại nghe được tin cực kỳ thú vị, nghe nhân viên chi nhánh của Thiên Mẫu nói, cuối tuần trước Red đưa cô gái vào trong đó ăn cơm, còn là mỹ nữ khí chất cổ ển vô cùng thanh nhã.” Đàm Diễm Văn kể lể.

Tới bây giờ, Red chưa bao giờ đưa bất kỳ người phụ nữ nào vào nhà hàng ăn cơm, nguyên nhân là gì, mọi người cũng rõ, chỉ biết là Red giới thiệu bậy bạ mấy cô gái đó cho anh em tốt bọn họ biết, như Red nói, những cô gái đó đối với anh chỉ như khách qua đường, bây giờ phải lúc nhất thiết biết người quan trọng nhất trong cuộc đời Red là ai.

“Xem ra, bao lâu nữa chúng ta được ăn tiệc mừng đám cưới của Red rồi!” Nhìn thấy Red định xuống, Mạnh Vĩ Giác lại thấy vui mừng, nhưng mà, vì thế tên kia mới bao giờ làm tổn thương phụ nữ.

“Còn sớm quá đấy!” Tập Diệu Doãn nhìn nhận vấn đề kĩ lưỡng nói: “Thằng nhóc này coi bộ dạng thất thểu thế này, nhất định là tình cảm phát triển thuận lợi rồi.”

“Nên có người phụ nữ áp chế được nhuệ khí của nó.” Đàm Diễm Văn hài lòng nói.

“Các người đang nói xấu em đấy à?” Tề Hàn Tinh lao vào phòng khách như cơn lốc liền hỏi.

Tập Diệu Doãn nhìn Tề Hàn Tinh, làm mặt lạnh nhàn nhạt hỏi ngược lại: “Em làm chuyện gì xấu à?”

“Em…. Dĩ nhiên là rồi!” Nhìn đôi mắt sắc bén của Tập Diệu Doãn, Tề Hàn Tinh bất giác chột dạ.

“Thật sao?” Đàm Diễm Văn cười rất dịu dàng, ánh mắt chuyển sang nhìn chằm chằm Tề Hàn Tinh.

“Hừm!” Tân Tránh cũng chầm chậm quay lại phòng khách, nhẹ nhàng khoác tay trái lên vai Tề Hàn Tinh, “Anh thấy em có tật giật mình nha!”

“Nhạt nhẽo.” Anh bị Lâm Ngôn Hi làm cho phiền lòng đến chết rồi, càng muốn bị mấy anh em bọn họ có cơ hội cười nhạo anh chẳng ra gì, Tề Hàn Tinh xoay người ra ngoài, “Các anh còn nhanh lên, quên hôm nay là ngày cưới của Black à?”

“Không tồi! Tên nhóc này cũng khôi phục trí nhớ nhanh thật, anh còn tưởng phải đợi đến nơi nó mới nhớ ra được chứ.” Đàm Diễm Văn cười nói.

“Sai rồi, là em nói cho nó biết đấy.” Tân Tránh nhịn nổi nói: “Thằng nhóc đó ồn ào phiền chết được, toàn thân trần truồng vẫn bám lấy em dai như đỉa hỏi lia lịa ngừng, chịu thua nó luôn.”

Nghĩ tới tình cảnh của Tân Tránh lúc ở lầu với Tề Hàn Tinh, mọi người bất giác hẹn cùng cười ầm lên.

“Này! Rốt cuộc mọi người có hả?” Tề Hàn Tinh sốt ruột ở bên ngoài lên tiếng thúc giục.

Mọi người nhìn nhau cười tiếng rồi cùng ra ngoài. Mặc dù trong lòng Lâm Ngôn Hi tính toán hết mọi chuyện, nhưng muốn bỏ chạy khỏi sự giám sát của hộ vệ Rober còn khó hơn lên trời, cùng lắm là quyết chiến trận cho ra trò. Nhưng mà bất kể cô và Thần Hoan dở ba mươi sáu kế trước mặt anh ta cũng có tác dụng gì, vẫn bị anh ta chặn lại, kế hoạch bỏ trốn liên tiếp phá sản.

Mỗi lần bày mưu là mỗi lần bị phát hiện, cô càng lúc càng cảm thấy bất lực. Nếu phải cha có việc phải trở về Mỹ gấp, tạm thời gác lại chuyện hôn nhân này thì chắc cô cũng đồng ý xem mặt Tổng giám đốc Tập đoàn Đế Á rồi ngoan ngoãn đợi ngày xuất giá về nhà chồng.

Có lẽ cô nên nghe lời cha đồng ý gả cho Tổng giám đốc Tập đoàn Đế Á, nhưng vừa nghĩ tới Tề Hàn Tinh, cô liền gạt những suy nghĩ đầu hàng trong lòng.

“Ngôn Hi, em nghĩ ra rồi!” Lâm Thần Hoan đột nhiên đứng dậy khỏi ghế salon, lớn tiếng kêu lên.

Đưa mắt từ ngoài cửa sổ âm u nhìn Thần Hoan, Lâm Ngôn Hi nhìn cô khó hiểu, “Em nghĩ ra cái gì?”

“Có phải cha nói là, chỉ cần Tổng giám đốc Tập đoàn Đế gì gì đó để ý chị thì chị cần gả cho anh ta phải ?”

“Đúng là cha có nói như vậy.”

“Vì vậy, chúng ta nên dựa vào đó mà xuống tay với cái tên Tổng giám đốc đó, để anh ta chủ động cự tuyệt hôn sự này, như thế thì chị cần phải gả cho anh ta nữa!”

“Em có cách gì à?”

“Chuyện này…. Bây giờ thì có, cùng lắm thì chúng ta cùng nhau nghĩ cách, việc nhỏ như vậy làm khó em được đâu.”

Lâm Ngôn Hi lắc đầu cái, tỏ vẻ mấy hứng thú nói: “Thôi, cần gì phải phiền phức như vậy.”

“Tuyệt đối phiền phức đâu, chuyện này cứ để em lo, em nhất định làm cho tên Tổng giám đốc Tập đoàn đó phải cự tuyệt hôn sự này.” Lâm Thần Hoan vỗ ngực tự tin tuyên bố.

Khẽ nhíu mày, Lâm Ngôn Hi bất an nói: “Thần Hoan, em được làm bừa.”

“Chị đừng lo, em làm bừa đâu.”

Thật sao? Làm việc lúc nào cũng tùy tiện, suy nghĩ kĩ càng, nhìn bộ dạng của Thần Hoan thế này mà còn đòi ra mặt giúp người chị như cô, bảo sao cô lo lắng cho được?

“Thần Hoan, thôi , lỡ như mọi chuyện vỡ lở ra, để cha biết được thì em cũng dễ chịu hơn chị đâu.”

“Em ngu ngốc như thế đâu, lỡ như cha phát hiện ra thật, cùng lắm thì trở mặt với cha, có gì ghê gớm đâu.” Lâm Thần Hoan làm bộ hào hiệp trượng nghĩa, là cô có lỗi với Ngôn Hi, cho nên nhất định phải giúp cô ấy giải quyết chuyện hôn sự mong muốn này.

“Thần Hoan, cảm ơn em, nhưng mà cần phải phiền phức như vậy đâu, chị chỉ muốn bỏ khỏi đây là giải quyết được mọi chuyện rồi.”

“Chị cần lo lắng chuyện này, em tự biết phải làm thế nào, chị phải biết ều này, nếu như chị thoát được rồi, cha nhất định tìm cách bắt chị về, cho nên tốt nhất chúng ta cùng nhau hợp tác hành động, chị chạy trốn, còn em nghĩ cách khiến tay Tổng giám đốc kia cự tuyệt hôn sự này.”

Kìm nén nỗi chán chường trong lòng, Lâm Ngôn Hi ủ rũ nói: “Rober canh phòng nghiêm ngặt như vậy thì chạy trốn thế nào?”

Lâm Thần Hoan đột nhiên cười rất hưng phấn, cô đắc ý ngẩng cao đầu nói: “Em lại đang nghĩ đến cách có thể sử dụng được, nói chừng có thể giúp chị chạy thoát khỏi giám sát viên Rober ngoài kia đấy.”

“Hả? Cách gì?”

“Chúng ta chơi trò hoán đổi, em cải trang thành chị….chị cải trang thành những người khác, sau đó thừa lúc ánh đèn ở nhà hàng tây mờ mờ ảo ảo, em ngăn Rober lại, chị mau chạy trốn .”

“Làm sao em cải trang thành chị được? Mặc dù chiều cao, vóc người của chúng ta kém nhau bao nhiêu, nhưng bên tóc dài, bên tóc ngắn, nhìn liếc mắt cũng phát hiện ra ểm nghi vấn.”

“Cái này đơn giản thôi, em ra ngoài mua tóc giả rồi quay trở lại, chúng ta tách ra hành động, chỉ cần hẹn thời gian nhất định thay quần áo trong toa-lét, em biến thành chị, chị chỉ cần thay đổi trang phục, biến thành vị khách nào đó trong nhà hàng là có thể quang minh chính đại qua ngay trước mặt Rober rồi.”

“Cứ cho là cách này thành công , nhưng đến lúc đó em ăn nói sao với cha?”

“Không có chuyện gì đâu, hổ dữ ăn thịt con, cùng lắm thì cha mắng em trận thôi, làm gì được em nào?”

Cũng đúng, dù tức giận thế nào cũng là con gái mình, Lâm Ngôn Hi tán đồng gật đầu cái, “Cứ làm thế , nhưng mà chị nghĩ chúng ta nhất định phải bàn bạc cẩn thận hơn, ví dụ như thời gian, địa ểm, chị phải cải trang như thế nào, càng kỹ lưỡng càng tốt, nếu để lộ ra sơ hở chỉ làm Rober càng đề cao cảnh giác.”

“Dĩ nhiên rồi! Quyết định như vậy , bây giờ chúng ta lập tức bàn kế hoạch.”

Lâm Thần Hoan cầm giấy bút ngồi xuống ghế sofa, bắt tay bàn bạc kế hoạch chạy trốn của Ngôn Hi.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Kể từ cái đêm bị ngã lăn quay ra sàn nhà, Tề Hàn Tinh dám liều lĩnh xông thẳng vào nhà, dù gì thì nhà anh cũng bừa bộn chả khác gì bãi chiến trường, tốt nhất là anh nên an phận chút, đợi bật đèn lên rồi bước vào phòng, như mọi ngày chào đón anh vẫn là phòng ốc dơ dáy bẩn thỉu, hiu quạnh lạnh lẽo thôi.

Nhưng tối nay, khi vừa bật đèn lên, hiện ra trước mắt anh là khung cảnh quen thuộc, căn phòng còn hỗn loạn như anh nghĩ, mà thật chỉnh tề ngăn nắp, trơn bóng sạch giống như khi Lâm Ngôn Hi còn ở đây.

Trái tim bất giác nhảy lên đập thình thịch liên hồi, chỉ sợ cảnh tượng trước mắt chỉ là ảo ảnh ngắn ngủi trong nỗi mong nhớ cháy bỏng của mình, Tề Hàn Tinh chớp chớp mắt, vậy mà mặc kệ anh chớp mắt bao nhiêu lần, sự thật vẫn tồn tại như cũ ngay trước mắt.

“Ngôn Hi!” Miệng nhẹ nhàng nỉ non gọi tên cô, Tề Hàn Tinh cảm giác nhịp tim mình càng lúc đập càng nhanh hơn, kìm nén được nỗi kích động trong lòng, anh chạy như bay về phía cầu thang lầu.

“Tề ca!”

Một giọng nói lớn tiếng nhanh chóng làm bước chân của anh dừng lại, cũng phá hủy lòng hy vọng mãnh liệt của anh thành tro bụi.

Quay người lại, anh ủ rũ nhìn Lôi Hạnh Nhi biết từ đâu chui ra, cô là con gái nuôi được Lôi Mạnh Thiên và Thích Tương Ninh nhận nuôi, cũng chính là em gái của Lôi Hạo.

“Có tật giật mình phải ?” Vẫn cho rằng trò đùa của mình thành công, Lôi Hạnh Nhi hoàn toàn chú ý tới bộ dạng thất vọng của anh, cao hứng chạy tới trước mặt anh.

Gõ mạnh xuống đầu cô cái, Tề Hàn Tinh giả bộ tức giận trách móc: “Cái con bé này, làm anh cứ tưởng ăm trộm chứ!” Nếu anh bình tĩnh suy nghĩ lại chút, bị tâm trạng vui sướng làm u mê chính bản thân mình. Anh nên sớm nghĩ ra phải là Lâm Ngôn Hi mới phải, bởi vì cô ấy bao giờ làm ra vẻ huyền bí mà tắt ện cả.

Làm mặt quỷ trêu tức anh, Lôi Hạnh Nhi nhận sai làu bàu nói: “Đầu óc anh là bã đậu à, ăn trộm mà dọn dẹp lại phòng ốc cho anh sao?”

“Điều này cũng khó nói lắm!” Nghĩ đến lần đầu tiên gặp Lâm Ngôn Hi, cô nàng ăn trộm còn nán lại dọn dẹp bàn đọc sách của anh, Tề Hàn Tinh bất giác khẽ mỉm cười.

“Hừm! Anh cười thần thần bí bí như vậy có phải là có bí mật gì thể cho ai biết phải ?” Đôi mắt nhanh như chớp theo dõi chuyển biến gương mặt anh, Lôi Hạnh Nhi giống như muốn mò ra tin tức gì kinh thiên động địa từ nụ cười khó hiểu của anh.

“Nhóc con!” Liếc nhìn cô cái, Tề Hàn Tinh ngồi xuống ghế sofa.

“Nghe nói gần đây anh đang khốn khổ vì tình thì phải?” Lôi Hạnh Nhi ngồi xuống bên cạnh, liếc mắt nhìn anh với vẻ tò mò cực độ, xem ra moi được tin tức gì cô tuyệt đối buông tha cho anh.

Tề Hàn Tinh chau mày, cố gắng tỏ ra sợ hãi, bình tĩnh nói: “Em nghe nhà báo nào phao tin vịt lung tung thế, sao anh biết nhỉ?”

“Tân ca!”

Gõ mạnh lên đầu cô cái nữa, Tề Hàn Tinh mắng: “Ngốc quá! Purple nói gì em cũng tin à?” Anh biết nhất định là cái tên Tân Tránh kia chạy tán dóc lung tung với Hạnh Nhi rồi, chắc muốn tìm Yellow nhưng sợ ‘đánh rắn động cỏ’, mà mình thì sợ tò mò mang họa vào thân, lại muốn bị mấy anh em xem thường, vì vậy giật dây cho cái con tiểu yêu tò mò lắm chuyện này, cho nó tới đây dò la tin tức đây mà!

“Tại sao lại được tin?”

Bị cô hỏi ngược lại, Tề Hàn Tinh biết phản ứng thế nào, cuối cùng thể làm gì khác là giả bộ ngớ ngẩn để qua mắt cô mà nói: “Dù sao cũng được tin, em được theo anh hỏi linh tinh.”

“Có tật giật mình!” Lôi Hạnh Nhi bĩu môi, nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ, cô đâu phải là trẻ con lên ba khóc lóc đòi kẹo, tùy tiện nói hai câu mà đuổi cô được chắc.

“Em đó, bớt xía vào chuyện của người khác , tự lo cho bản thân mình ấy. Nếu em còn chuyên tâm học hành, anh dám đảm bảo sang năm em lấy nổi tấm bằng đại học đâu.”

“Phì, phì, phì!” Lôi Hạnh Nhi trừng mắt to như quả chuông, nghiêm chỉnh kháng nghị: “Anh cứ nguyền rủa em , sang năm nhất định bổn tiểu thư lấy được tấm bằng đại học cho anh xem.”

“Mong là như vậy.” Đương nhiên Tề Hàn Tinh tin cô làm được, bởi vì anh thừa biết, con bé này mặc dù thông minh, nhưng làm việc đàng hoàng nghiêm chỉnh, lại lười biếng, vì vậy nên xen vào việc của cô mà rước họa vào thân cũng chưa biết chừng. Cứ nhìn cái bộ dạng này của cô , người ta thì học đại học bốn năm, còn vị tiểu thư ra dáng thông minh tài giỏi này lại học y khoa phải mất những bảy năm, hiện tại cô cũng chỉ mới bước vào năm thứ năm, làm sao mà tốt nghiệp được?

Lôi Hạnh Nhi mất hứng, bĩu môi lên án nói: “Em dọn dẹp lại phòng ốc giúp anh, cảm ơn em thì thôi, lại còn chế nhạo em, anh cũng chả kém em đâu!”

Nhéo mũi cô cái, Tề Hàn Tinh trêu chọc cô nói: “Đừng tức giận, nếp nhăn lại thi nhau kéo đến bây giờ.”

Lôi Hạnh Nhi lo lắng sờ nắn gương mặt xinh đẹp của mình, tìm được nếp nhăn nào mới yên tâm, ra vẻ tủi thân oán trách: “Sớm biết tới đây bị anh chọc tức thế này, có cho tiền em cũng cần!” Cô lại bĩu môi tiếp tục than vãn: “Tội nghiệp em, cực khổ giúp anh dọn dẹp cái chuồng heo này sạch , sáng bóng hẳn lên, đúng là uổng công rồi.”

“Đừng tức giận mà, anh mời em ăn tối, coi như cảm ơn em giúp anh quét dọn sạch lại cái chuồng heo này có được ?”

Lôi Hạnh Nhi hừ lạnh tiếng, quay đầu giận dỗi trả lời: “Ai thèm ăn tối với anh, muốn ăn em tự mình ăn cho rồi!”

Tề Hàn Tinh nghiêng người sang, kiên nhẫn nói: “Đừng như vậy mà, Tề ca nhận lỗi với em. Thật xin lỗi, em đại nhân rộng lượng chấp nhặt tiểu nhân. Đừng giận anh nữa!”

“Tức cười! Anh xin lỗi thì em phải tha lỗi sao, vậy em là cái gì?”

Bất lực thở dài, anh dứt khoát hỏi: “Vậy em muốn thế nào?”

Hai mắt liền sáng lên, Lôi Hạnh Nhi cười rất lưu manh, “Chỉ cần anh nói cho em biết, mỹ nữ xinh đẹp quyến rũ khiến anh phải nhăn nhó suy nghĩ là ai thì được rồi.” Cô cá cược với Tân ca, nhất định cô có thể mò ra tin tức từ chính Tề ca, nếu cô thua thì phải tự nguyện để cho Tân ca lừa gạt hai lần mà được phản kháng, còn nếu cô tg thì Tân ca phải cho cô lừa gạt hai lần, cơ hội ngàn năm có như vậy, nếu cô bỏ lỡ thì phải là quá ngu ngốc sao?

“Không phải là anh nói là có ai rồi sao?” Bất kể thế nào Tề Hàn Tinh cũng chịu tiết lộ nửa lời, anh thừa biết nếu anh nói ra thì đằng sau đó là chuỗi rắc rối nối đuôi nhau kéo tới dứt. Đầu tiên là Purple chạy tới kể lể, bày tỏ sự quan tâm, bây giờ lòng anh đủ rối loạn rồi, nếu mấy anh em họ mỗi người câu góp vào chắc đầu anh nổ tung mất.

“Anh thật đáng ghét, đối với những người phụ nữ khác vừa hào phóng lại săn sóc, còn với em thì vừa so đo lại quan tâm chút nào, em thua kém họ nhiều vậy sao? Ai nhìn cũng nghĩ, cha em là cha nuôi anh, mẹ em là mẹ nuôi anh, tính ra thì em cũng là em gái anh mà, sao anh có thể đối xử với đứa em gái này như thế chứ?”

“Hạnh Nhi, em nói câu công bằng chút , Tề ca đối xử với em tốt chỗ nào? Thật sự là có người phụ nữ này, em bảo anh biết nói làm sao đây?”

“Anh… Đồ quỷ hẹp hòi!” Lôi Hạnh Nhi thở phì phò nhìn anh chằm chằm, cô tức chết mất, vất vả giúp anh quét dọn lại phòng ốc, chính là muốn nịnh bợ anh hòng dễ dàng dò la tin tức, vậy mà chút kết quả cũng có, đúng là lãng phí thời gian!

Tề Hàn Tinh vuốt vuốt tóc của cô, cười hì hì nói: “Được rồi! Tề ca mời em ăn cơm.”

“Không cần!” Cô tức giận hất tay anh ra, giở thói trẻ con kêu lên.

“Em cần thật ?” Thấy cô kiên quyết lắc đầu, Tề Hàn Tinh cố ý luyến tiếc buông tiếng thở dài, “Vốn là muốn mời em ăn cơm nhân tiện hỏi vài chuyện của phụ nữ mà em thì…..”

“Em đổi ý, em muốn ăn cơm.” Nhanh chóng nhảy xuống từ ghế salon, Lôi Hạnh Nhi kéo anh đứng lên, “Em muốn tới nhà hàng của Diễm Văn ca ca.” Chỉ có ở đó cô mới lo lắng bị fan hâm mộ của Tề ca để ý, mới có cơ hội moi tin tức từ anh.

“Được, chỉ cần em thích là được rồi.” Anh sảng khoái đáp. Cuối cùng cô cũng chịu ngậm miệng lại.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Đường tới phút nhưng Ngôn Hi lại cảm giác như thế kỷ trôi qua, bước chân của cô như nặng ngàn cân, mỗi bước cũng khó khăn nặng nề. Cuối cùng cô cũng thuận lợi đến phòng ăn cơm tây, Rober vẫn chưa phát hiện ra, nhưng cô vẫn dám lơ là mất cảnh giác, bởi vì cô chỉ có vài phút đồng hồ, mấy phút sau Thần Hoan từ toa-lét ra ngoài, Rober nhìn thấy Thần Hoan hiểu ngay xảy ra chuyện gì, cho nên phải hành động nhanh hơn anh ta bước, nhanh chóng rời khỏi đây.

“Ầm!” Một giây chú ý, Lâm Ngôn Hi đụng trúng ai đó liền ngã xuống đất, đôi mắt kính đen to đùng che mặt cũng rớt ra.

“Tiểu thư, thật xin lỗi, cô có sao ….. Ngôn Hi!” Tề Hàn Tinh vốn là muốn ngồi xuống đỡ cô gái bị anh đụng ngã đứng dậy, lại kinh ngạc phát hiện ra đó là người anh ngày đêm mong nhớ, kìm được nỗi vui sướng anh bật cười.

“Tề Hàn Tinh!” Lâm Ngôn Hi cũng kinh ngạc nhìn anh, trong lòng cô luẩn quẩn trăm ngàn suy nghĩ, ngoài ý muốn có, kích động có, vui sướng có…. Không ngờ, thật ngờ hai người có thể gặp lại.

Đỡ cô đứng dậy, Tề Hàn Tinh dịu dàng hỏi: “Em khỏe ?”

Lâm Ngôn Hi cười có chút khổ sở, đáp: “Em rất khỏe.”

“Thật sao?” Nhìn gương mặt có vẻ hơi gầy gò của cô, anh khỏi đau lòng.

Cô kiên định gật đầu.

Nhưng Tề Hàn Tinh lại lắc đầu, nhìn cô bằng ánh mắt xót xa, “Em gầy quá!”

“Thật à? Có lẽ là gần đây dạ dày được tốt, cho nên…..”

“Tề ca,” Lôi Hạnh Nhi kéo tay áo Tề Hàn Tinh, nhanh miệng cắt ngang lời Ngôn Hi: “Thật xin lỗi, em muốn quấy rầy hai người gặp nhau, nhưng mà có người đàn ông cứ nhìn về phía chúng ta.”

Vừa nghe Lôi Hạnh Nhi nói, Lâm Ngôn Hi giật mình nhanh chóng nhớ đến tình huống hiện tại, cô vội vàng nói: “Thật xin lỗi, em phải rồi…..”

“Tề ca, anh lấy xe ngay . Bọn em ở ngã tư phía trước đợi anh.” Nói rồi Lôi Hạnh Nhi còn thờ ơ nữa, nhanh nhẹn kéo tay Lâm Ngôn Hi chạy thật nhanh ra ngoài.

Không hiểu tại sao Lôi Hạnh Nhi lại nói như vậy, nhưng anh vẫn làm theo lời cô. Trong nháy mắt khi anh cho xe chạy ra ngoài, anh nhìn thấy người đàn ông cao lớn đuổi theo sau Lôi Hạnh Nhi và Lâm Ngôn Hi, khoảng cách càng lúc càng ngắn lại. Ngay lập tức anh gia tăng tốc độ, chạy tới chỗ hai người liền giảm tốc dộ, mở cửa xe, nhanh chóng đưa Lâm Ngôn Hi đang thở hổn hển chạy thoát an toàn.

Khi xe tăng tốc lần nữa, Lôi Hạnh Nhi hả hê hướng ra ngoài cửa xe làm mặt quỷ, phấn khích kêu lên: “Này cái tên đầu bò đại ngốc kia, muốn đấu với Lôi Hạnh Nhi ta hả, còn lâu nhé!” Cha cô là Lôi Mạnh Thiên, là đại ca tiền nhiệm của trong hai phe hắc đạo lớn nhất Đài Loan-Ngục Thiên Minh, còn ca ca của cô là đại ca đương nhiệm của Ngục Thiên Minh, thân thủ của cô được huấn luyện từ nhỏ đến lớn, muốn đấu với cô dễ vậy đâu!

Quay sang nhìn bộ dạng đắc chí nghịch ngợm của Lôi Hạnh Nhi, Tề Hàn Tinh lắc lắc đầu, rồi liếc nhìn Lâm Ngôn Hi, ân cần hỏi han cô: “Ngôn Hi, em có sao ?”

Thở phào nhẹ nhõm, Lâm Ngôn Hi gật đầu cái, “Em sao.”

“Xin chào, tôi tên là Lôi Hạnh Nhi, có thể coi là em gái kết nghĩa của Tề Hàn Tinh.” Lập tức chuyển tầm nhìn từ cửa sổ vào, Lôi Hạnh Nhi liều lĩnh mạo hiểm nhìn Lâm Ngôn Hi. Cô dám khẳng định, mỹ nữ cổ ển này chính là người trong mộng của Tề Hàn Tinh, mà cô thực sự may mắn chết được, lại gặp được cô ấy, bây giờ cô có thể khoe khoang với Tân ca trận đời rồi.

“Xin chào, tôi là Lâm Ngôn Hi, vừa rồi thật cảm ơn cô.” Nhìn cô gái trước mặt, Lâm Ngôn Hi thể thích, cô vừa thẳng t lại nhanh nhẹn, thông minh.

“Đừng khách sáo, đối với tôi đó chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ, nhớ lúc trước tôi và Điệp Y đại tẩu bị người ta cầm súng đuổi giết, tôi còn dũng cảm thưởng cho đối phương phi đao, khi đó mới thật sự là vừa khẩn trương lại kích thích…..”

“Lôi Hạnh Nhi, em thể yên lặng chút được sao?” Lo lắng Lôi Hạnh Nhi làm Lâm Ngôn Hi khiếp sợ, Tề Hàn Tinh vội vàng cắt lời cô.

Lôi Hạnh Nhi hướng về phía Tề Hàn Tinh le lưỡi, hung hăng trợn mắt nhìn anh, lầu bầu nói: “Quỷ hẹp hòi, em nói mấy câu thôi mà, đang nghĩ đến người ta chứ gì!”

Bất đắc dĩ thầm than thở trong lòng, Tề Hàn Tinh ôn tồn nói: “Hạnh Nhi tiểu thư, phải anh cấm em nói, nhưng em cũng để Ngôn Hi lấy hơi chứ, về đến nhà rồi từ từ tán gẫu cũng muộn mà!”

“Thế còn tạm được.” Cuối cùng Lôi Hạnh Nhi cũng hài lòng, chịu ngồi yên ngậm miệng lại.

Comments