apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Nữ Tặc Trộm Tim - Chương 04

Nữ Tặc Trộm Tim

Tác giả:

Chương 04

Quả nhiên là mẹ nói đúng, vừa nhắm mắt lại, trong đầu anh tràn ngập hình bóng của Lâm Ngôn Hi, mẹ thật là hại người ta quá!

Tề Hàn Tinh phiền não ngồi dậy, vò đầu bứt tóc, tắm nước nóng thôi, thả lỏng thần kinh căng thẳng chút, có lẽ giúp anh ngủ ngon hơn. Vì vậy anh cầm áo ngủ, lười biếng lê bước vào phòng tắm.

Trong lúc Tề Hàn Tinh đang ngâm mình trong bồn tắm, nhắm mắt nghiền ngẫm cố gắng dỗ giấc ngủ trở về, cô nàng Đình Lỵ lén lút vào phòng của anh, ều chỉnh ánh sáng trong phòng mờ ảo hơn, sau đó lấy ra chai nước hoa phun khắp bốn phía.

Trần Đình Lỵ cực kỳ hài lòng với gian lãng mạn mình vừa tạo ra, ném ra cái hôn gió vào khí, sau đó nhanh chóng cởi áo khoác người xuống, để lộ ra bộ nội y nóng bỏng ôm lấy thân thể mềm mại.

“Anh Hàn Tinh, em tới đây.” Nhanh nhẹn nhảy lên giường, cô bày ra tư thế quyến rũ, mê người nhất hướng về phía phòng tắm ngừng chớp mắt, nhưng đợi mãi mà thấy anh ra ngoài.

Đúng lúc cô nhịn được nữa, Tề Hàn Tinh mới chậm rãi bước ra khỏi phòng tắm, anh còn chưa kịp ý thức được trong phòng có sự khác thường thì nghe âm thanh mềm mại vang lên bên tai…..

“Anh Hàn Tinh.”

Đầu óc mê man lập tức tỉnh táo lại, nhìn chằm chằm Trần Đình Lỵ tràn đầy hấp dẫn đang ngoắc tay về phía anh có ý mời gọi, Tề Hàn Tinh khiếp sợ, nhanh chóng nhấc chân phóng ra bên ngoài, cũng thèm ngoái đầu lại xem Trần Đình Lỵ phản ứng như thế nào.

Sau đó, anh suy nghĩ gì trực tiếp gõ ầm ầm cửa phòng Lâm Ngôn Hi, gào thét cứu mạng. Cửa vừa được mở ra, anh lập tức ôm chặt lấy cô, giống như là cô vừa cứu anh khỏi chết đuối dưới đáy biển vậy.

Bị hành động của Tề Hàn Tinh làm cho hoảng hồn, toàn thân Lâm Ngôn Hi cứng ngắc, đầu óc trống rỗng.

Đột nhiên cảm thấy trong ngực có gì đó mềm mại, Tề Hàn Tinh vội vàng buông cô ra, sợ mình hù dọa làm cô kinh hãi, “Thật xin lỗi, phải tôi cố ý ăn đậu hũ của cô đâu.”

Khôi phục lại sự tỉnh táo từ trước đến giờ, Lâm Ngôn Hi nói lời nào lướt qua anh, nhìn ra phía hành lang tìm kiếm, xem thử rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

“Đừng!” Vội vàng kéo cô trở lại, Tề Hàn Tinh hốt hoảng đóng cửa phòng lại rồi chốt luôn khóa cửa.

“Tề tiên sinh, đây là phòng của tôi.” Chân mày Lâm Ngôn Hi chau lại.

“Tôi biết.”

Lâm Ngôn Hi hoài nghi nhíu mày, còn tự tiện khóa cửa phòng cô lại, cũng hỏi qua ý tứ của chủ nhân như thế nào.

Hiểu rõ sự nghi ngờ của cô, Tề Hàn Tinh vội vàng giải thích: “Tôi sợ người phụ nữ kia đuổi theo tới đây, cô biết cô ta khủng khiếp thế nào đâu, cô ta trần trụi nằm giường của tôi.” Nghĩ tới đó, anh rùng mình cái.

Lâm Ngôn Hi vừa nghe biết người phụ nữ Tề Hàn Tinh nhắc đến là cái cô Trần Đình Lỵ kia, nhưng phản ứng của cô cũng đồng tình với anh, cô suy xét rồi nói: “Anh phải cảm thấy vinh hạnh mới đúng, người ta là Trần tiểu thư dáng dấp như hoa như ngọc, là thiên kim tiểu thư cao quý, cô ấy chủ động trước là may mắn của anh đấy.”

Thật ra thì trong lòng cô có chút ngờ, Tề Hàn Tinh phong lưu đa tình từ xưa đến nay, qua báo chí truyền thông cô cũng biết, nhưng nghĩ tới lúc này lại cự tuyệt người phụ nữ chủ động bước tới tận cửa mời gọi như bây giờ.

“Vinh hạnh? May mắn?” Không tưởng tượng nổi, Tề Hàn Tinh trợn to hai mắt quát lên: “Tỉnh lại ! Cô ta biến thành ôn dịch cũng tốt lắm rồi.” Cô gái này cố ý cười vào nỗi lòng của anh, nhất định trong lòng cô đang rất hả hê anh bị Trần Đình Lỵ dọa cho hồn bay phách lạc.

Ôn dịch? Lâm Ngôn Hi buồn cười nhưng dám cười, làm sao anh lại nghĩ ra từ như thế chứ, “Trần tiểu thư chỉ là nhiệt tình chút thôi, đáng sợ như anh nói đâu.”

“Một đốm lửa nhỏ có thể đốt cháy khu rừng, đạo lý này cô có hiểu ?” Tề Hàn Tinh oán giận nhìn cô, còn nói giúp cho người phụ nữ kia nữa, thật biết trong đầu cô đang nghĩ cái gì.

Rốt cuộc Lâm Ngôn Hi cũng nhịn được bật cười, nghĩ rằng người đàn ông này cũng có tính hài hước.

Thấy cô nở nụ cười để lộ lúm đồng tiền, Tề Hàn Tinh bất giác cười theo, thầm nghĩ, cô cười trông thật đẹp, “Nhìn cô có chút hả hê.”

Thật ra mà nói, phản ứng của anh cũng hơi kịch kiệt quá, giống tác phong của anh trước đây. Lúc trước anh để cho phụ nữ phải khó chịu, cho dù là anh có hứng thú nữa, cũng dùng phương thức rất uyển chuyển mà từ chối, biết rốt cuộc tối nay anh có chuyện gì nữa?

“Tôi có ý đó.”

“Vậy cô để bụng chứa chấp tôi đêm chứ?”

Lâm Ngôn Hi ngẩn người, xác nhận lại lần nữa, “Anh nói gì?”

“Phòng của tôi bị người ta chiếm mất rồi, tôi lại tiện tìm mẹ tôi, như thế thì mặt mũi của Trần Đình Lỵ vứt đâu, cho nên tôi chỉ có thể ở nhờ phòng của cô đêm thôi!”

“Như vậy sao được?” Nghĩ đến cô và anh cùng ngủ trong căn phòng, lòng dạ Lâm Ngôn Hi rối bời.

“Sao lại được, lẽ cô muốn tôi ngủ ở phòng khách à? Trời lạnh như vậy, ngủ ở đó dễ bị cảm lạnh lắm, hơn nữa còn phải lo sợ Trần Đình Lỵ chạy đến đánh lén nữa, ngộ nhỡ bị cô nhìn thấy hành động đứng đắn, tôi lại bị cô mắng, cô thể có chút lương tâm cho tôi ngủ nhờ ở đây đêm sao?”

Nghe Tề Hàn Tinh hùng hồn nói bản diễn thuyết dài như vậy, từng câu từng chữ đều trách cô phải, giọng ệu Lâm Ngôn Hi khỏi ngập ngừng.

“Còn phòng cho khách ?”

“Không có, chỗ này chỉ có bốn phòng ngủ chính, chúng ta mỗi người ở phòng, làm sao còn phòng dư được?”

Tình hình như thế này, cô muốn cho anh ngủ ở đây cũng được rồi. Không còn cách nào khác, Lâm Ngôn Hi nhượng bộ nói: “Được rồi! Anh ngủ giường, tôi ngủ ghế sofa.” Chỉ buổi tối thôi mà? Nếu ngày nào cũng ngủ ghế sofa chắc cô chịu nổi mất.

“Cô ngủ ghế sofa được, nhỡ bị cảm lạnh thì làm sao? Với lại chỗ này cũng chỉ có cái chăn, đừng nói với tôi là cô cắt đôi nó ra đó?” Thật ra anh cũng muốn cắt cái chăn này ra làm hai nửa, mà anh biết làm thế nào, cùng lắm thì cũng tới mức ấy. Trong nhà cũng còn nhiều chăn khác để dự phòng, nhưng lại để ở tầng dưới, chẳng qua là anh muốn cô ngủ ghế sofa, rất bất tiện, đêm dài như vậy cũng ngủ thoải mái được.

“Này…”

“Cô yên tâm, tôi đụng tới sợi lông của cô, tôi ngủ say như chết, cho dù có bị lôi kéo thế nào cũng nhúc nhích, dĩ nhiên thể nửa đêm bò dậy chọc phá cô được.” Cùng lắm là nửa đêm bị mộng duthôi, mà chuyện đó nói sau, Tề Hàn Tinh bổ sung ở trong lòng.

Thật ra thì cô lo lắng anh làm gì cô, mà là…. Thôi, nghĩ những thứ này làm gì, chính cô còn hiểu trong lòng cô lo lắng ều gì.

“Anh ngủ trước , tôi rửa mặt , ngủ ngon.” Lâm Ngôn Hi xoay người vào phòng tắm.

Đi tới bên giường, Tề Hàn Tinh nằm xuống nghĩ thầm, cố gắng lúc, da mặt mới hồng hào trở lại. Vốn là muốn có giấc ngủ ngon, lại bị Trần Đình Lỵ làm náo loạn cả lên, bây giờ yên lặng nằm ngủ càng khó hơn. Tối qua xảy ra sự tình oái oăm như vậy, Tề Hàn Tinh tưởng rằng Trần Đình Lỵ khiêm tốn chút, nào ngờ, chuyện hoàn toàn giống như anh tưởng tượng. Cô hề có chút gì gọi là lúng túng, hơn nữa cũng hề lo sợ bị mọi người biết chuyện, lại còn dõng dạc hỏi anh tối qua đâu mà trở về phòng, biến kẻ vô tội như anh thành tên phụ bạc, làm anh biết nên xử sự như thế nào cho phải.

Đáng thương hơn chính là, khi anh cần người cứu giúp khỏi miệng lưỡi công kích, chất vấn của Trần Đình Lỵ, người mẹ yêu quý của anh lại ngồi bên xem kịch hay hề lo lắng cho anh. Còn Lâm Ngôn Hi lại thờ ơ lạnh nhạt thèm đếm xỉa tới, làm anh chỉ còn cách cầu trời khấn phật cho tai qua nạn khỏi, cũng chả dám mong có người hảo tâm nào tới cứu giúp.

Nhưng thật là may mắn, đúng là ông trời có mắt phụ lòng người tốt, lúc anh sắp bị dìm chết trong nước miếng của Trần Đình Lỵ thì có cuộc ện thoại kịp thời gọi tới, giúp anh thoát khỏi nguy hiểm trong gang tấc. Nhanh chóng tìm cớ trốn vào phòng, anh đắc ý ném cô cho hai người phụ nữ ở bên ngoài.

Thấy Tề Hàn Tinh chạy mất, Lâm Ngôn Hi lại là người giúp việc, cuối cùng mũi tên của Trần Đình Lỵ chuyển sang Lưu Uẩn Từ, “Bác Lưu, bác nói cho cháu biết, rốt cuộc cháu có chỗ nào tốt, tại sao anh Hàn Tinh lại lạnh nhạt với cháu như vậy?”

“Đình Lỵ, cháu rất tốt, chẳng qua là Red chưa phát hiện ra thôi.”

“Vậy làm sao anh ấy mới phát hiện ra ểm tốt của cháu?”

Lưu Uẩn Từ ngờ cô lại hỏi ều này, suy nghĩ lại hồi rồi nói: “Cháu cần làm gì cả, chỉ cần tỏ thái độ thật chân thành là được, sớm muộn nó cũng phát hiện ra thôi.” Chỉ sợ phát hiện ra cũng vô ích, trái tim của con trai bà sớm đem tặng cho người khác mất rồi, bà nói những lời này cô nghe sao? Làm gì có chuyện dễ dàng thế, Trần Đình Lỵ ầm ĩ lý sự, thao thao bất tuyệt mới là lạ đó!

“Nếu anh ấy vẫn phát hiện ra thì cháu phải làm sao? Cháu thể chờ đợi mãi được!”

“Chuyện này…. Sẽ lâu như vậy đâu! Kiên nhẫn là mẹ của thành công mà, chỉ cần cố gắng thêm chút nữa, nhất định hai đứa đến được với nhau.”

“Thật ạ?”

Lưu Uẩn Từ gật đầu mạnh cái, khích lệ nói: “Không được nản lòng, bác tin cháu làm được.” Lời nói dối có ý tốt đáng được tha thứ! Bà tự an ủi mình.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Đến bây giờ Tề Hàn Tinh cũng cảm nhận được cái gì gọi là ‘cơn ác mộng’, mỗi ngày từ sáng đến tối anh phải chơi trò mèo đuổi chuột với Trần Đình Lỵ, sợ cẩn thận lại rơi vào bẫy tình của cô thì chỉ có nước rước họa vào thân. Cuộc sống như thế này người bình thường thể nào chịu được, anh lo lắng nếu cứ thế này thì chắc tới tuần anh bị tẩu hỏa nhập ma mà hóa ên mất thôi. Hồi trước anh ngủ chưa bao giờ phải khóa cửa phòng, nhưng bây giờ anh lo đến thót tim biết cửa sổ đóng kỹ chưa, ngộ nhỡ anh bất cẩn sơ sẩy thì là cơ hội tốt cho cô gái đó rồi.

Nếu ở trong nhà kinh khủng như vậy, anh thà ra ngoài ung dung tự tại còn hơn, nhưng mà biết cái cô sắc nữ đó có bản lĩnh thần thông quảng đại gì, lúc nào cũng kịp thời xuất hiện vào lúc quan trọng nhất, đạp đổ kế hoạch bỏ trốn của anh, khiến anh chỉ còn nước đứng ở trước cửa than vắn thở dài.

Nhưng cũng thể kéo dài như vậy được, kỳ nghỉ tốt đẹp của anh bị cô phá hủy gần phần ba rồi, nếu anh muốn cứu vãn những ngày nghỉ còn lại, phải giải quyết ngay chuyện này, bằng cứ tiếp tục như vậy chắc anh tắc thở mất.

Nghĩ vậy, nửa đêm Tề Hàn Tinh trèo cửa sổ vào phòng của Lưu Uẩn Từ, lôi bà đang ngủ tỉnh dậy, “Mẹ, khi nào hai người về Mỹ?”

Dụi dụi đôi mắt còn buồn ngủ, Lưu Uẩn Từ tức giận mắng: “Tề Hàn Tinh, con ên rồi à!”

“Con ên rồi đây, nếu mẹ nhanh chóng đưa cô nàng đại sắc nữ kia thì mẹ cứ ở đấy mà đợi đưa con vào trại thương ên .” Anh buồn bã nhìn bà nói.

Đầu óc tỉnh táo lại chút, bà thở dài nói: “Đình Lỵ đáng sợ như vậy đâu.”

“Như thế còn chưa đủ đáng sợ à, cô ta làm con muốn phát ên rồi!”

“Vậy con muốn sao?”

“Ngay lập tức đưa cô ta về Mỹ.”

“Không được!” Lưu Uẩn Từ hề suy nghĩ mà lắc đầu, ngày đó bà nói ngon nói ngọt như vậy, cái gì mà tin tưởng cô làm được, rồi nào là ủng hộ cô hết mình. Bây giờ mới tuần lễ kéo cô về Mỹ, cô khóc ầm lên mới là lạ.

Nói cũng phải nói lại, tất cả chuyện này đều là do bà, biết rõ Red có ý với Lâm Ngôn Hi, đáng lẽ ra nên tiếp tục khích lệ Đình Lỵ mà nên khuyên cô từ bỏ, thì có lẽ bây giờ cô nóng vội bám lấy Red buông. Nhưng bà lại đồng tình với Đình Lỵ, thật ra bà cứ thúc giục mãi như vậy, chỉ hy vọng Red có thể tiếp xúc nhiều hơn với cô, nhìn ra ểm tốt của cô, lại ngờ ngược lại khiến anh coi cô như rắn độc thú dữ, chỉ sợ kịp tránh.

“Mẹ, chẳng lẽ mẹ trơ mắt nhìn con trai mẹ bị cô ta làm cho hóa ên hay sao?”

“Con đừng có nói quá lên thế, fan hâm mộ cuồng nhiệt như vậy cũng làm con phát ên, Trần Đình Lỵ là cái gì?”

“Fan hâm mộ của con có nhiệt tình, ên cuồng hơn nữa cũng cởi hết quần áo nhảy lên giường của con!”

Lưu Uẩn Từ bĩu môi, cãi chày cãi cối nói: “Cùng lắm chuyện cũng xảy ra lần thôi, đến bây giờ con còn tính toán chi li với người ta làm gì?”

“Nếu con khóa kỹ cửa phòng thì chắc có lần thứ hai, thứ ba rồi đấy.”

Bà hơi nhíu mày, nhịn được ra mặt nói giúp Trần Đình Lỵ: “Red, Đình Lỵ phải loại người ngực bự háo sắc mà đầu óc ngu si, chẳng qua là cách thể hiện tình cảm hơi thẳng t thôi.”

“Mẹ, con tính tới chuyện háo sắc của cô ấy, con chỉ muốn cô ấy nhanh chóng biến khỏi tầm mắt để con được sống yên ổn qua ngày thôi.”

“Không phải con rất giỏi đối phó với phụ nữ sao? Sao lại giải quyết được chuyện nhỏ nhặt này thế?”

“Không có cách nào hết, cô gái đó quá kinh khủng, đơn giản là giống như vi khuẩn có ở tất cả mọi nơi.”

“Vi khuẩn?” Lưu Uẩn Từ mệt mỏi lắc đầu cái, “Đình Lỵ đáng đồng sao?”

“Mẹ, phải là con ghét cô ấy, thật sự là con chịu nổi, bất luận thế nào mẹ cũng phải đưa cô ấy càng sớm càng tốt.”

“Nhưng mà bây giờ chúng ta thể trở về Mỹ, nếu con chịu nổi thì ra ngoài !”

Tề Hàn Tinh nhìn bà chằm chằm, ảo não la ầm lên: “Nếu con ra ngoài được thì ở đây chịu trận như thế này.”

“Thế này phải đơn giản hơn à, chỉ cần mẹ đưa Đình Lỵ ra ngoài là được rồi, con thử nghĩ xem, còn ai quản con nữa ?”

“Vậy khi nào mẹ đưa cô ấy ra ngoài?”

Tên nhóc con này nóng lòng cái gì chứ! Lưu Uẩn Từ liếc mắt nhìn anh cái, nói: “Ngày mai.”

Nụ cười biến mất mấy ngày gương mặt anh cũng quay trở lại, Tề Hàn Tinh cười thật tươi vui vẻ ôm mẹ, hôn chụt cái thật kêu lên mặt bà, “Mẹ, con làm phiền mẹ nữa, mẹ ngủ ngon.” Nhanh như chớp, anh trèo cửa sổ ra ngoài.

Bất đắc dĩ lắc đầu cái, Lưu Uẩn Từ lần nữa đặt lưng xuống giường. Thật ra thì Red cũng cần hoảng hốt như thế, nếu anh giả bộ làm ra vẻ lạnh nhạt từ chối tình cảm của Đình Lỵ mà cần phải cố gắng đóng kịch trước mặt cô, nói chừng cô cảm thấy hai người có khả năng, bao lâu tự động rút lui. Nhưng mà Red đối với phụ nữ chính là thái độ này, quan tâm có thừa, mười phần nhẫn nại, cũng khó trách cô bé kia ôm mộng lớn hao tâm tổn trí chinh phục được anh. “Red, em….” Yellow Đàm Diễm Văn trợn mắt nhìn chằm chằm hành lý bên chân Tề Hàn Tinh, trong đầu nảy ra rất nhiều suy đoán lung tung, tên nhóc này bỏ nhà ư? Bị fan hâm mộ cuồng nhiệt đeo bám? Gây họa tày trời….

Không nói lời nào, Tề Hàn Tinh kéo hành lý thẳng vào trong nhà, cả người co quắp ngồi ghế salon, gương mặt ủ rũ nhìn vào khoảng vô định.

Đàm Diễm Văn đóng cổng lại, tới quầy bar trong phòng khách, rót cho anh ly rượu nho, rồi ngồi xuống ghế salon, lên tiếng hỏi: “Red, có phải em làm chuyện gì xấu ?”

Uống cạn ly rượu nho trong tay, Tề Hàn Tinh mở miệng oán trách nói: “Anh thể nghĩ tốt về em được sao?”

Đàm Diễm Văn cười nhẹ tiếng, nhàn nhạt hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ em định nói với anh là, em chỉ mang hành lý tới đây nói chuyện hàn huyên với anh lúc rồi à?”

“Được rồi, em tới đây ở nhờ mấy ngày, cùng lắm là em tới đây chạy nạn, phải tị nạn.” Tề Hàn Tinh thở dài, kể đầu đuôi câu chuyện cho Đàm Diễm Văn nghe.

Vừa nghe anh kể lể về ‘cơn ác mộng’ mang tên Trần Đình Lỵ xong, Đàm Diễm Văn nhịn được bật cười thật to, ngờ cao thủ tình trường vào hạng bậc nhất như Red cũng có ngày rơi vào hoàn cảnh trớ trêu này.

“Anh làm gì vậy, chuyện này buồn cười lắm sao?” Tề Hàn Tinh bất mãn nhìn anh chằm chằm.

Đàm Diễm Văn chậm rãi ngưng giọng cười lại, trêu ghẹo nói: “Anh tưởng tượng ra được bộ dạng em lúc bị phụ nữ dọa đến mức sợ hãi mà bỏ chạy như thế nào.”

“Nếu là anh, em thấy có khi anh bị hù dọa cho hôn mê bất tỉnh luôn chứ đừng nói tới việc co giò bỏ chạy.” Tề Hàn Tinh tức giận nói.

“Thật xin lỗi, anh chưa từng trải qua nên biết cảm giác lúc đó thú vị như thế nào.”

“Anh có muốn nếm thử chút , để em nói mẹ giúp anh toại nguyện.” Tề Hàn Tinh kéo dài giọng ệu châm chọc.

Đàm Diễm Văn vội vàng lắc đầu, từ chối khéo: “Không cần đâu, anh chịu nổi phụ nữ nhiệt tình quá mức như thế.”

Trong đầu chợt lóe lên ý, vẻ mặt Tề Hàn Tinh hơi chấn động, ánh mắt sáng lên, “Có lẽ em nên đưa Trần Đình Lỵ đến chỗ Blue, em cam đoan sức nóng nghìn độ của cô ta có thể nung chảy trái tim băng giá của Blue.” Kể từ chuyện xảy ra ngoài ý muốn vào lớp mười năm ấy, tình cảm của anh như bị chôn vùi sâu dưới đáy lòng, trái tim như chết, hề rung động thêm lần nào nữa.

Khẽ nhếch lông mày, Đàm Diễm Văn tỏ vẻ buồn cười nói: “Cứ cho là thế , nhưng mà chỉ sợ còn chưa kịp đến lượt Blue thì em bị thiêu chết rồi.”

Tề Hàn Tinh cau mày, cực kỳ nghiêm túc suy tư nói: “Ừ, theo tình hình em xem xét, xác suất Blue bị thiêu chết là 99,99%, nhưng mà….” Đột nhiên anh bật cười, vẻ mặt cực kỳ hưng phấn nói: “Ngược lại em có biện pháp rất tốt, trước tiên đưa Trần Đình Lỵ tới cho cái khối băng Blue to đùng đó đổ ầm xuống, em khẳng định, nhiệt độ của cô nàng cũng phải giảm xuống nghìn vạn độ.”

“Chủ ý này của em cũng tồi, đáng tiếc cả hai cùng lúc hạ nhiệt xuống lại về , muốn trái tim Blue rung động, chỉ e là dẫn xác vào hang hùm miệng cọp, chưa biết chừng lại làm vị tiểu thư Trần Đình Lỵ kia buồn bực đến chết mất.”

“Cũng đúng.” Tề Hàn Tinh ủ rũ than thở, nhưng chỉ ba mươi giây sau mặt mày hớn hở, đứng lên nói: “Thật ra làm như vậy cũng tệ, như vậy, Trần Đình Lỵ có cơ hội hãm hại người khác nữa.”

Đàm Diễm Văn chán nản lắc đầu cái, “Red, nên coi người ta giống như rắn độc thú dữ, người ta cũng chỉ là phóng khoáng hơi quá thôi, cũng làm ai bị tổn tương, em nhìn lại mình , phong tình khắp nơi, biết làm tổn thương bao nhiêu phụ nữ rồi.”

“Em đâu có,” gương mặt Tề Hàn Tinh tỏ vẻ vô tội, “Yellow, anh nói vậy công bằng, em lúc nào cũng quan tâm tới phụ nữ nhất, sao có thể làm tổn thương họ được? Chỉ là trời sinh em có tính nhiệt tình hơn chút, nỡ cự tuyệt tấm lòng của ai cả, lúc ở cạnh em trong lòng họ cũng hiểu rõ, cuối cùng là bọn họ chủ động, từng người tự buông tha em, do bọn họ lựa chọn, phải em ép buộc.”

“Không cần phải kiếm cớ, em dám nói em từng thật lòng với bọn họ ?” Chẳng qua Đàm Diễm Văn chỉ nói sự thật, hề có nửa ểm uy hiếp anh.

“Em….” Không thể phủ nhận, cho tới bây giờ anh vẫn chưa từng thật lòng với bất cứ ai, có lẽ là vì có được quá dễ dàng, cũng có lẽ là vì ánh mắt của những người phụ nữ đến với anh lúc nào cũng chỉ chú ý vẻ bề ngoài, coi thường nột tâm của anh, ngay cả anh cũng quên mất trong lòng mình cũng có nơi gọi là ‘trái tim biết rung động’.

“Em có rất nhiều phụ nữ theo đuổi rồi, chưa có cơ hội hao tâm tổn trí vì phụ nữ bao giờ, khó trách em và những người phụ nữ đó chỉ lợi dụng nhau phương diện thân thể, hoàn toàn để ý đến những ều khác còn quan trọng hơn.”

“Em… Em kém cỏi như thế đâu.” Tề Hàn Tinh nói xong lại thấy hơi chột dạ, sự thật đúng là như thế, quả thật anh chưa từng phải đau đầu vì bất kỳ người phụ nữ nào, chỉ trừ cái người quy củ đống, việc nào ra việc đấy, nữ giúp việc tạm thời của anh-Lâm Ngôn Hi.

“Anh có ý này, có ều…” Đàm Diễm Văn ềm đạm cười cười.

Tề Hàn Tinh bĩu môi, oán trách nói: “Sớm biết tới đây bị anh giáo huấn trận thế này, em sang nhà Blue thì hơn.”

Đã từng này tuổi mà cứ như tên nhóc con chưa qua tuổi dậy thì, chẳng trưởng thành gì cả. Đàm Diễm Văn bất đắc dĩ lắc đầu cái, “Bây giờ anh phải lên lớp dạy lúc , có thời gian ở nhà với em, bữa trưa em tự mình lo liệu , cùng lắm buổi tối anh đưa em ăn ở nhà hàng tây.”

“Anh vẫn còn dạy ở trường luyện thi à, phải anh nói là muốn dạy nữa sao?”

Đàm Diễm Văn nhún vai nói: “Không còn cách nào khác, thịnh tình khó từ chối!”

Trừ việc ăn tại mấy nhà hàng tây ở bên ngoài, thời gian còn lại lên trường dạy học, mà anh đến trường luyện thi làm thầy giáo, lúc đầu chỉ muốn gây dựng sự nghiệp cùng với bạn bè, nhưng ai mà biết lại có tiếng tăm vang dội, từ đó cũng thoát khỏi lớp vỏ bọc này.

“Không lẽ, bữa trưa hôm nay em phải ăn mì ăn liền thật à!” Trông Tề Hàn Tinh có vẻ thất vọng khi nói xong lời đó, anh trốn tới nhà Yellow chủ yếu là muốn được ăn món ngon, ngờ mới bữa đầu tiên phải ăn mì ăn liền.

“Ai bắt em ăn mì ăn liền đâu, trong tủ lạnh còn nhiều thức ăn, muốn ăn gì thì lấy cái đó.”

“Đúng là như vậy, nhưng mà em tham ăn tới mức gặp gì cũng ăn được sao? Em đâu phải heo!” Nếu là trước kia, có đồ ăn là anh cảm thấy tốt lắm rồi, vui vẻ chịu đựng mà ăn ngon lành, mặc dù tài nấu nướng của anh cũng chả ra sao. Nhưng bây giờ được Lâm Ngôn Hi chăm sóc kỹ lưỡng, khẩu vị cũng thay đổi, có thức ăn ngon thì anh tài nào nuốt nổi.

“Red, em trở nên kén chọn như vậy từ khi nào?”

“Em…. Em kén ăn sao!” Tề Hàn Tinh đột ngột nhảy dựng lên từ ghế salon, hoảng hốt nói: “Em cất hành lý trước.” Nói rồi anh ba chân bốn cẳng chạy thẳng ra khỏi phòng khách.

Rốt cuộc tên nhóc con này đang làm cái gì vậy? Đàm Diễm Văn thầm nghĩ.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Trong khi Tề Hàn Tinh sung sướng, ung dung tự tại ở nhà Đàm Diễm Văn thì Trần Đình Lỵ tìm được anh liền quấn lấy Lâm Ngôn Hi cãi lộn.

“Này! Tôi đang hỏi cô đấy, rốt cuộc cô đem anh Hàn Tinh giấu đâu hả?” Trần Đình Lỵ nhìn chằm chằm Lâm Ngôn Hi, xem ra nếu có được đáp án hài lòng, chắc cô buông tha cho Ngôn Hi rồi.

“Trần tiểu thư, tôi nói rồi, tôi biết Tề tiên sinh ở đâu cả.” Lâm Ngôn Hi kiên nhẫn nhắc lại lần nữa, Tề Hàn Tinh chỉ để lại cho cô tờ giấy, nói là tạm thời ra ngoài có chút việc, phiền cô trông nom nhà cửa giúp anh, ngoại trừ việc đó anh nhắc tới ều gì khác cả.

“Cô được lừa tôi đâu đấy, cô là giúp việc của anh ấy, anh ấy đâu sao cô biết được?”

Nhẹ nhàng nở nụ cười châm chọc, Lâm Ngôn Hi nói: “Trần tiểu thư, cũng bởi vì tôi chỉ là giúp việc của Tề tiên sinh, Tề tiên sinh ra ngoài càng có lý do phải báo cáo với tôi.”

“Nhưng…. Nhưng lúc tôi dạo phố với bác Lưu, chỉ có cô ở nhà cùng anh ấy, cứ cho là anh ấy nói thì cô cũng phải nhìn thấy chứ!”

“Thật xin lỗi, buổi sáng tôi siêu thị mua đồ, có ở nhà.”

“Vậy… Tôi mặc kệ…., cô nhất định phải mang anh Hàn Tinh về trả cho tôi.” Trần Đình Lỵ dở thói ăn vạ kêu la. Cũng bởi vì có Lâm Ngôn Hi ở nhà, cô tin tưởng Ngôn Hi có thể giúp cô canh chừng anh Hàn Tinh nên mới đồng ý dạo phố với bác Lưu.

Lâm Ngôn Hi khẽ cau mày lại, cảm thấy buồn cười nói: “Trần tiểu thư, ngay cả Tề tiên sinh ở đâu tôi cũng biết, làm sao mang về trả cho cô được?”

“Cô là giúp việc của nhà anh ấy, ít nhất cũng phải biết đâu tìm anh ấy chứ?”

“Thật xin lỗi, tôi biết.”

“Cô mới thể biết, cô muốn nói cho tôi biết thì đúng hơn!” Trần Đình Lỵ ngang ngược lên án, cô sớm đoán cô gái này phải người giúp việc bình thường, quả nhiên sai, cô ta nhất định vì anh Hàn Tinh mới tiếp cận anh ấy, cố ý tới đây làm nữ giúp việc.

“Cho dù đúng là như thế nữa thì làm sao? Miệng mặt tôi là của tôi, tôi có quyền nói cho cô biết!” Mặc dù nét mặt cô vẫn trầm tĩnh như cũ, nhưng thực ra cô mất kiên nhẫn, đối với người phụ nữ cố ý gây sự như cô ta, căn bản là thể nói đạo lý được.

Nghe cô nói vậy, Trần Đình Lỵ càng được nước gán tội cho cô, “Tôi biết ngay cô lòng dạ xấu xa mà, cô sợ anh Hàn Tinh yêu tôi, nên cố ý phá hỏng chuyện chúng tôi ở cùng nhau, có đúng ?”

Cảm thấy Trần Đình Lỵ thật đáng thương, Lâm Ngôn Hi thẳng t thừa nhận: “Trần tiểu thư, đáng lẽ ra tôi nên nói chuyện này cho cô biết, nhưng tôi thể nói ra, Tề tiên sinh chịu nổi cô suốt ngày bám chặt lấy anh ấy, chịu nổi cô canh chừng từng giây từng phút, mới trốn khỏi nhà.”

“Cô…. Cô nói hươu nói vượn!”

“Trần tiểu thư, cô nên thành thật với mình chút, lời tôi nói là thật, cô dọa anh ấy bỏ chạy.”

“Tôi… Tôi cố ý, tôi chỉ muốn anh ấy biết về tôi nhiều hơn, hiểu tôi hơn, có ý hù dọa anh ấy bỏ chạy như vậy.” Bộ dạng ngang ngược gây sự biến đâu mất, Trần Đình Lỵ giống như đứa trẻ làm việc gì sai liều mạng phủ nhận sai lầm của mình.

“Trần tiểu thư, cô dùng biện pháp nhiệt tình quá, nghiêm khắc ép Tề tiên sinh yêu cô, cũng hỏi anh ấy có tình nguyện hay , như thế làm anh ấy cảm thấy rất bối rối, nặng nề, cuối cùng đẩy anh ấy ra xa khỏi cô.”

“Tôi….”

“Chắc cô nói rằng, yêu người là phải dồn lực tranh thủ tấn công, nhưng cô cũng nên biết, tình cảm thể đơn phương phía mà thành được, phải từ cả hai phía, cô có thể chọn yêu Tề tiên sinh, chứ thể quyết định anh ấy nên hay nên yêu cô, bởi vì anh ấy có quyền lựa chọn yêu cô.”

Nghe Lâm Ngôn Hi nói cả buổi, khí thế của Trần Đình Lỵ sụp đổ hoàn toàn, cô giống như khinh khí cầu bị xì hơi, buồn bã xoay người muốn trở về phòng mình, lại thấy Lưu Uẩn Từ đứng bên cạnh cầu thang.

“Bác Lưu, anh Hàn Tinh chán ghét cháu như vậy thật sao?” Nhìn ánh mắt Lưu Uẩn Từ mang theo tia đồng tình, Trần Đình Lỵ hình như vẫn có chút tin. Mặc dù phải anh Hàn Tinh rất quan tâm đến cô, nhưng đối với cô rất khách khí, làm sao lại ghét cô được?

Không biết nên trả lời cô thế nào, Lưu Uẩn Từ chỉ nói: “Đình Lỵ, là bác đúng, làm việc suy nghĩ kỹ càng, vội vã dẫn cháu tới Đài Loan, hại cháu hao tâm tổn trí như vậy.”

Lúc này Trần Đình Lỵ còn lý do nào để tự lừa gạt mình nữa, nhưng cô muốn vượt chặng đường xa xôi từ San Francisco đến Đài Loan, nuôi hy vọng lớn như vậy lại thành công dã tràng, thật sự cam tâm, “Bác Lưu, cháu với anh Hàn Tinh thật sự có chút hy vọng nào sao?”

“Đình Lỵ, vấn đề này chỉ có Red mới trả lời cháu được, chỉ là bác phải nói cho cháu biết, nên ôm hy vọng quá lớn, chuyện tình cảm là do duyên phận.”

Mặc dù Lưu Uẩn Từ nói rõ ràng, nhưng Trần Đình Lỵ hiểu ý bà muốn nói gì, khỏi buồn bã lẩm bẩm tự hỏi: “Thật sự mình và anh Hàn Tinh có duyên phận sao?”

Một lúc lâu sau, rốt cuộc Trần Đình Lỵ mới mở miệng nói chuyện, thần thái gương mặt cũng được khôi phục lại, “Bác Lưu, hôm nay ở trung tâm thương mại cháu thấy vài bộ váy rất đẹp, lúc ấy vội chạy về có thời gian mặc thử, chúng ta quay lại đó xem được ?”

“Được!” Lúc này Lưu Uẩn Từ mới thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

“Bác Lưu, có thể để Lâm tiểu thư cùng chúng ta được , dạo phố đông người mới thú vị.”

“Chỉ cần Lâm tiểu thư đồng ý, có cô ấy cùng bác cũng rất vui.”

Trần Đình Lỵ quay người lại, thấy Lâm Ngôn Hi vẫn còn đứng đó chưa , “Lâm tiểu thư, cô có muốn dạo phố với chúng tôi ?”

“Cảm ơn, nhưng tôi còn có công việc phải làm.” Thấy cô nhanh chóng khôi phục lại tinh thần, Lâm Ngôn Hi vừa cảm thấy vui mừng vừa khâm phục. Bình thường người nhất quyết giữ quan ểm của mình, đến khi gặp phải vấn đề khúc mắc đơn giản nhưng từ đầu đến cuối lại nhìn nhận ra, thật ra nếu chủ động nghĩ khác chút, thay đổi góc nhìn của mình, tự nhiên thấy thông suốt.

“Ông chủ có ở đây, cô cần gì phải nghiêm túc như vậy?”

Lâm Ngôn Hi nhẹ nhàng cười tiếng, thành thật nói: “Đây là trách nhiệm.”

“Lâm tiểu thư, tôi thay con trai tôi cho cô nghỉ buổi, chắc cô từ chối cùng chúng ta chứ! Vả lại cô cũng quen thuộc Đài Bắc hơn chúng tôi, có cô cùng, muốn đến đâu cũng dễ dàng hơn.”

Nghe Lưu Uẩn Từ nói vậy, Lâm Ngôn Hi chỉ còn cách gật đầu đồng ý. Vì vậy, cả ba người phụ nữ cùng nhau xuống phố.

Comments