apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Nữ Tặc Trộm Tim - Chương 03

Nữ Tặc Trộm Tim

Tác giả:

Chương 03

Đêm nay, Tề Hàn Tinh dám chợp mắt giây phút nào, dù nằm giường nhưng lại lắng tai nghe ngóng phòng bên ngoài đầu hành lang có tiếng bước chân Lâm Ngôn Hi trở về hay , vậy mà đến tận trời sáng vẫn có động tĩnh gì.

Chẳng lẽ Lâm Ngôn Hi xảy ra chuyện gì? Hay là, cô quyết định thực hiện cam kết giữa bọn họ nữa……

Tất cả những suy đoán ngừng quanh quẩn trong lòng, cuối cùng anh kiềm chế được nỗi lo lắng, quyết định bước xuống giường đến phòng khách lầu dưới.

Khi anh xuống lầu dưới, phòng khách được lau chùi sạch , gọn gàng, cửa sổ mở rộng đón ánh sáng buổi sớm. Anh phào nhẹ nhõm, Ngôn Hi trở lại, thật tốt quá!

Thả lỏng tâm trạng căng thẳng, Tề Hàn Tinh về phía phòng ăn, chưa đến nơi chạm mặt Lâm Ngôn Hi.

“Chào buổi sáng.” Anh tươi cười chào hỏi cô.

“Chào buổi sáng Tề tiên sinh.” So với thái độ trầm tĩnh thường ngày, hôm nay Lâm Ngôn Hi lạnh nhạt hơn mọi khi chút.

Hoàn toàn để ý sự lạnh nhạt của cô, gương mặt anh vẫn tươi cười như cũ, “Sao tối hôm qua về nhà, cô đâu vậy?”

“Tề tiên sinh, đây là chuyện riêng của tôi, nhất thiết phải báo cáo với anh!”

“Không thể nói như thế được, bây giờ cô là giúp việc của tôi, ông chủ cũng nên biết chút về giúp việc của mình mới phải chứ!”

“Giúp việc cũng có quyền cần phải giải thích!”

Thiếu chút nữa gương mặt tươi cười bị cứng ngắc, Tề Hàn Tinh nhìn chằm chằm Lâm Ngôn Hi, hoàn toàn biết nên làm thế nào với cô mới phải. Cô gái này thật sự có đủ ‘phiền phức’, anh rất cố gắng giữ khuôn mặt tươi cười tự nhiên nhất, còn cô từ đầu đến cuối vẫn giữ thái độ xa cách, lạnh nhạt. Thật là, phụ nữ vẫn là phụ nữ, so đo tính toán nhỏ mọn.

Haizz! Tề Hàn Tinh anh ở trong đám phụ nữ lúc nào cũng như cá gặp nước, mọi việc đều thuận lợi, kết quả đụng phải cô gái này, những vấp phải trắc trở khắp nơi, lại còn tự chọc cho bản thân nhiều phen khiếp vía.

Tại sao anh lại muốn chịu đựng cô? Tại sao mặt dày cứ bám theo người ta mãi buông? Cô cũng chỉ là nữ giúp việc tạm thời thôi mà, chẳng bao lâu nữa còn gặp lại, vì lý do gì anh lại phải nhân nhượng với cô? Nếu như cô muốn hai người nhìn nhau bằng ánh mắt chán ghét, anh cũng phản đối.

“Bữa sáng của tôi chuẩn bị xong chưa?”

“Đã đặt bàn ăn, Tề tiên sinh có thể dùng bữa.”

Bước qua Lâm Ngôn Hi, Tề Hàn Tinh thẳng về phòng bếp quay đầu lại.

“Tề tiên sinh, tôi quên nói cho anh, tôi cẩn thận nướng cháy bánh mì, thật may, vừa lúc bánh mì lại còn, anh chịu thiệt chút vậy.” Dứt lời, cô xoay người lên lầu.

Vừa nghe cô nói, Tề Hàn Tinh vội vàng chạy vào phòng ăn, nhìn miếng bánh mì khác cục than đen sì là mấy, khuôn mặt liền chuyển sang màu xanh, đáng ghét! Cô gái này….. Thôi, dù sao lúc có cô, anh còn ít khi ăn sáng nữa là, có ều kể từ khi quen được ăn những món ngon do cô nấu, bữa sáng nhất định phải ăn, được bỏ, thật là ấm ức!

Ăn, ăn, vật lộn trong lòng phen, cuối cùng anh thở dài, quyết định nhẫn nhịn phản công lần sau, trừ hai mảnh cháy khét, những phần còn lại đều nhét hết vào trong bụng.

Bây giờ Tề Hàn Tinh cũng cảm nhận được cái gì gọi là nhà dột lại gặp mưa to suốt dêm. Tình thế căng thăng giữa anh và Lâm Ngôn Hi vẫn chưa có dấu hiệu hòa giải lại nhận được ện thoại của mẹ, nói là tạm thời có việc, vài ngày nữa mới bay tới Đài Loan. Đây rõ ràng là có âm mưu!

“Mẹ, mẹ đừng tới đây nữa!” Lúc đầu, anh cho là mẹ thể để cha ở nhà mà quá lâu, cùng lắm là nửa tháng, cho nên mới viết giấy cam kết với Lâm Ngôn Hi trong vòng tháng. Bây giờ mẹ lại kéo dài thời gian như vậy, nếu qua thời hạn giao ước của hai người mà mẹ mới đến, vậy anh vất vả cả ngày trời thành công cốc hết sao?

“Tề Hàn Tinh, thái độ của con là gì vậy, con muốn gặp lại mẹ nữa có phải ?”

Có người nói phụ nữ lật mặt nhanh hơn sách, câu này nói về mẹ quả sai chút nào. Nhìn bà xem, phút trước còn là người mẹ hiền từ nhỏ nhẹ nói chuyện với anh, bây giờ lại lớn tiếng đùng đùng nổi giận thiếu chút nữa xé rách màng nhĩ của anh.

Nhanh chóng cầm ện thoại cách xa tai 5cm, Tề Hàn Tinh hướng về phía ống nói làm mặt quỷ, rồi giả bộ hết sức lo sợ nói: “Mẹ, mẹ đừng hiểu lầm, con đương nhiên rất muốn nhìn thấy mẹ rồi, nhưng mà mẹ nhất thiết phải vất vả bay tới Đài Loan làm gì, con có thể đến San Francisco thăm mẹ mà!”

“Thật sao? Vậy khi nào con rảnh?”

“Tháng sau con phải thu âm, lại còn phải đến Trung Quốc chụp hình cho music video mới, sau đó còn bận rộn cho hoạt đông quảng bá nữa, ít nhất cũng phải bốn, năm tháng…”

“Tề Hàn Tinh……”

“Mẹ, mẹ đừng tức giận, đây là công việc của con, rất khó quyết định thời gian chính xác.”

Ngừng hồi lâu, Lưu Uẩn Từ thở dài nói: “Red, mẹ cảm thấy bây giờ con còn là con của mẹ nữa rồi, năm mới gặp con hai lần, tết Nguyên Đán cũng được gặp mặt, so với người hâm mộ của con mẹ cũng bằng.”

“Mẹ, con xin lỗi! Không phải mẹ cũng nói con sinh ra thuộc về ánh hào quang sân khấu rồi à, mẹ nỡ để con từ bỏ sự nghiệp ngày ngày ở bên cạnh mẹ sao?”

“Tạm thời bây giờ con đang nổi tiếng như thế, mẹ mới để con rời bỏ sân khấu. Mẹ sợ là ngoài ca hát con biết gì cả, về sau ra ngoài kiếm nổi miếng cơm.” Lưu Uẩn Từ cố ý áp chế khí thế của con trai, thật ra Red nói cũng sai, mặc dù ngoài mặt bà hay than vãn muốn anh hát nữa, dứt khoát chuyển đến San Francisco ở với bà. Nhưng bà cũng chỉ nói thế thôi, bởi vì trong lòng bà biết rất rõ, bà thể coi thường khả năng làm chủ sân khấu bẩm sinh của Red, trời sinh anh là đại minh tinh.

“Mẹ, mẹ đừng coi thường con trai mẹ như vậy, ngoài ca hát, con có thể sáng tác ca khúc kiếm tiền.”

“Đúng thế, đúng thế! Con trai mẹ là tài giỏi nhất rồi.” Mặc dù Red phải đứa con do bà mang thai chín tháng mười ngày sinh ra, nhưng anh lại là niềm tự hào nhất của bà.

“Mẹ, con đợi mẹ tới, có ều mẹ đừng để con đợi lâu quá, nếu đến lúc đó con phải bỏ dở công việc theo hầu mẹ.”

“Thôi, mẹ cũng mong muốn con với mẹ lâu, chỉ cần con ăn cơm với mẹ bữa cơm là mẹ mãn nguyện rồi.’

“Con hiểu rồi.”

“Được rồi, thèm nghe con nói nữa, mất công con lại chê mẹ nhiều chuyện, khi nào rảnh rỗi mẹ lập tức bay sang Đài Loan thăm con, bye bye.”

Tạm biệt mẹ xong, Tề Hàn tinh gác ện thoại xuống, sau đó xuống giường cử động cơ thể có chút cứng ngắc.

Mặc kệ khi nào mẹ tới, trước mắt phải dàn xếp tình trạng căng thẳng giữa anh và Lâm Ngôn Hi , nếu mẹ đến nhìn thấy bầu khí giữa bọn họ, nhất định thấy kỳ lạ. Quan trọng nhất là anh chịu được thái độ lạnh nhạt của cô, thường ngày cô thể nào đáng yêu, chuyện gì cũng đâu ra đấy, quy củ cứng ngắc, bây giờ lại thêm bộ dạng này càng làm người ta phát ên.

Đại trượng phu co được dãn được, anh đối với phụ nữ luôn săn sóc có thừa, mười phần nhẫn nại, cần gì vì chút chuyện nhỏ này mà đôi co với cô mãi xong. Hiện tại cứ để cho cô chê cười rồi nói chuyện nghiêm túc sau, dù sao anh cũng là người có lỗi trước, cúi đầu xin lỗi cô cũng có gì đáng hổ thẹn.

Đi tới ban công, Tề Hàn Tinh hít thở bầu khi sáng sớm, nhìn trời còn xám xịt anh nghĩ thầm, mẹ thật có khái niệm thời gian gì cả, vừa nghĩ tới là liền gọi ện cho anh, cũng nghĩ tới anh đang yên giấc ngủ ngon, cứ như vậy mà lôi anh từ giường tỉnh dậy.

Ngáp dài cái, Tề Hàn Tinh xoay người muốn trở về phòng, đột nhiên liếc thấy bóng dáng của Lâm Ngôn Hi.

“Lúc nào cô ấy cũng dậy sớm vậy sao?” Nhìn cô cầm máy cắt cỏ, vẻ mặt chăm chú nghiêm túc sửa lại thảm cỏ, Tề Hàn Tinh bất giác ghé sát vào lan can tầng , bị phong thái bận rộn lại tao nhã của cô hấp dẫn.

Cảm thấy có người nhìn mình, Lâm Ngôn Hi đột nhiên ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Tề Hàn Tinh, cô nói theo thường lệ: “Chào buổi sáng Tề tiên sinh.”

“Chào buổi sáng.” Tề Hàn Tinh nở nụ cười lúm đồng tiền mê người nhất nhìn cô, sau đó nói thêm câu nào liền quay bước vào trong phòng.

Nhìn nụ cười của anh biến mất hai ngày quay trở lại, Lâm Ngôn Hi có chút choáng váng, cô vẫn nhúc nhích, cứ đứng mất hồn như vậy, mãi cho đến khi tiếng máy cắt cỏ truyền đến tai cô mới phục hồi lại tinh thần.

Lâm Ngôn Hi cúi đầu làm tiếp công việc còn đang dang dở, lúc này Tề Hàn Tinh cũng đang tới.

“Thật xin lỗi, đêm hôm đó là tôi đúng.” Anh trực tiếp dùng thái độ thành khẩn nói lời xin lỗi cô.

Chưa bao giờ nghĩ đến việc anh nói xin lỗi mình, trong khoảng thời gian ngắn Lâm Ngôn Hi biết nên phản ứng như thế nào.

“Tôi đảm bảo chỉ cần ngày cô còn ở lại đây, tôi tuyệt đối đưa phụ nữ tới đây nữa, thật đấy!” Thấy cô im lặng, Tề Hàn Tinh vội vàng bổ sung.

Cười như cười, Lâm Ngôn Hi tỏ thái độ quan tâm, đùa cợt nói: “Đây là nhà của anh, anh muốn làm gì thì làm. Đó là tự do của anh, tôi là người giúp việc có tư cách can thiệp vào.”

“Nhưng bây giờ cô cũng ở đây mà!”

“Thế thì làm sao? Đây phải là phòng của anh à?”

“Tôi…..” Tề Hàn Tinh giơ hai tay lên, làm bộ dạng đáng thương, “Cô tha cho tôi ! Không cần bắt chước lời nói ngang ngược đó của tôi, tôi thừa nhận là tôi sai rồi!”

Không nhịn được bật cười, Lâm Ngôn Hi hài lòng nói: “Thật ra, ở phương diện nào đó, anh nói cũng sai, ở đây anh có quyền tùy ý muốn làm gì thì làm. Chỉ là tôi cảm thấy, bất kể là làm chuyện gì cũng nên tôn trọng người khác, nếu xã hội này nhất định loạn mất.”

Lâm Ngôn Hi nói gì, Tề Hàn Tinh hoàn toàn để vào tai, anh chỉ mải nhìn nụ cười đẹp mê người hiếm có của cô, ngờ cô cười lại xinh đẹp như vậy, làm động lòng người.

Nhìn ánh mắt ngây dại của anh, cô đột nhiên lúng túng, vội vàng quay sau khi ném lại câu, “Tề tiên sinh, tôi chuẩn bị bữa sáng cho anh.” Cô chạy trối chết vào trong nhà, bỏ dở công việc giữa chừng.

Thật lâu, thật lâu sau đó Tề Hàn Tinh vẫn luyến tiếc khoảnh khắc đẹp ấy, vẫn chìm đắm trong nụ cười của Ngôn Hi, mãi đến khi ánh nắng ấm áp của mặt trời chiếu xuống, âm thanh huyên náo thay thế cho khí sáng sớm yên tĩnh, anh mới trở lại trạng thái bình thường.

Thật kỳ lạ, phải là anh chê bai cô gái này rất nhiều ểm sao? Chê cô quá cẩn thận tỉ mỉ, quy củ đống, chê cô thú vị, nhưng tại sao lại luôn tự chủ được mà bị cô mê hoặc? Ôi! Anh hồ đồ mất rồi. Tề Hàn Tinh lắc đầu, vào trong nhà, trong lòng đầy những nghi ngờ.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Mặc dù rất tin tưởng vào hiệu suất làm việc của mình, nhưng khi có người ngồi bên nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của mình thì dù lòng tin của cô có lớn đến đâu cũng bị giảm xuống. Hơn nữa người này lại là người thuê cô làm việc nên cô tiện nói ra, mà cô sợ nhất là cảm giác mất tự nhiên, giống như mất khả năng khống chế năng lực của mình vậy.

Khẽ thở dài trong lòng, Lâm Ngôn Hi cố làm ra vẻ thoải mái nói: “Tề tiên sinh, anh cần làm việc sao?” Từ buổi sáng hôm qua nói xin lỗi với cô, Tề Hàn Tinh liền biến thành cái bộ dạng này, cô tới đâu anh cũng theo, lúc thì hỏi cái này, lúc lại hỏi cái kia, giống như là đang ều tra tài sản cá nhân vậy.

Được cô hỏi, anh mừng như bắt được vàng, Tề Hàn Tinh cười rất tươi, “Tôi mới kết thúc hoạt động lưu diễn từ tuần trước, bây giờ đang được nghỉ phép.”

Nhìn nụ cười của anh, Lâm Ngôn Hi chợt cảm thầy như có luồng ện chạy qua người, khẽ rùng mình cái, cô cười nhẹ, che giấu sự rối loạn trong lòng.

“Nếu được nghỉ phép sao anh ra ngoại ô thư giãn chút?” Tốt nhất là anh ra ngoài chơi vài ngày rồi hãy về, như vậy cô thoát khỏi cảm giác áp bức đang đè nén trong lòng lúc này.

“Bình thường lúc nào tôi cũng ra ngoài, cho nên ngày nghỉ tôi thích ở nhà, hưởng thụ cuộc sống bị người khác vây quanh ầm ĩ.”

“Ừ…… Nói cũng phải.” Cô gật đầu cái, thảm rồi, biết anh nghỉ phép tới khi nào đây?

“Ngày nào cô cũng làm mấy việc như thế này, có cảm thấy phiền ?” Tề Hàn Tinh quay lại hỏi, lúc nào cũng như thế, hình như cô gái này hề có sự thay đổi nào, lúc nào cũng là cái bộ dạng ấy. Nhưng anh càng lúc càng cảm thấy tò mò, từng giây từng phút cô làm việc ở đây, rất bận rộn, vậy mà chưa từng thấy cô cau mày khó chịu, hoặc là tỏ thái độ vui, thật là cô gái kỳ lạ.

“Tôi chỉ làm việc nên làm, có gì gọi là phiền cả.”

“Chẳng lẽ cô muốn nghỉ ngơi ngày cho nhẹ nhõm, thoải mái sao?” Cũng giống như anh, mặc dù khi đứng sân khấu anh vô cùng nhiệt tình, cảm giác như mình có thể khuấy động tinh thần của những khán giả phía dưới, khiến họ hò hét ầm ĩ vì anh, làm nhiệt huyết của anh sục sôi, hưng phấn, nhưng thỉnh thoảng anh cũng cần được nghỉ xả hơi.

“Tôi muốn.”

“Vậy bây giờ cô nghĩ thử xem, có muốn nghỉ ngơi chút đâu đó cho khuây khỏa ?”

“Nghĩ chuyện này có ích gì, tôi cũng phải ông chủ, có quyền quyết định ngày nghỉ.”

Tề Hàn Tinh bất đắc dĩ cười khổ tiếng, cô gái này giống như cô ý khiêu khích sự chịu đựng của anh thì phải, “Hôm nay cô cần làm bữa trưa với bữa tối đâu, tôi dẫn cô ra ngoài ăn.” Anh biết, nói chuyện lòng vòng với cô gái Lâm Ngôn Hi này thú vị chút nào.

Cảm thấy vô cùng kinh ngạc, Lâm Ngôn Hi chữ cũng nói nên lời, trong mắt hiện lên tia hoảng hốt.

“Này! Cô đừng suy nghĩ lung tung, chỉ là tôi thấy cô làm việc rất tốt, sửa sang nhà cửa ngăn nắp sạch , nên muốn thưởng cho sự tận tụy của cô mà thôi.” Không nhờ Tề Hàn Tinh anh cũng có ngày bi đát như thế này, muốn mời người ta ăn cơm cũng phải tìm lý do.

“Không cần đâu, là việc tôi nên làm.”

Được lắm, cô gái này hình như rất biết cách đả kích lòng tự tôn phái mạnh của anh, có lẽ anh nên dạy dỗ cô chuyện: dốc sức phục vụ ông chủ là nguyên tắc tối cao của nhân viên.

“Lâm Ngôn Hi…..” Anh chưa nói hết câu bị tiếng chuông cửa ngắt lời.

“Tề tiên sinh, tôi mở cửa.” Lâm Ngôn Hi vội vàng ba chân chân bốn cẳng chạy .

Nhìn bóng lưng cô hốt hoảng hơn mọi ngày, Tề Hàn Tinh ngừng tự hỏi: “Từ khi nào mà người ta lại ghét mình như vậy?” Anh thở dài tiếng, ủ rũ ngồi xuống ghế sofa.

Nghĩ lại cũng thật buồn cười, Lâm Ngôn Hi cũng phải người khó hiểu, cô làm chuyện gì cũng cẩn thận tỉ mỉ, mạch lạc rõ ràng, nhưng mà anh lại thể nào đoán ra được tâm tư của cô….

“Red, mẹ tới mà con cũng muốn ra đón à?” Nhìn Tề Hàn Tinh đang ngẩn người suy nghĩ, Lưu Uẩn Từ hài lòng cất giọng nói đùa với anh.

Chớp chớp mắt, Tề Hàn Tinh đứng dậy chần chừ lúc mới lên tiếng: “Mẹ!”

“Vẻ mặt của con là gì vậy, hình như là con muốn nhìn thấy mẹ thì phải!”

Anh vội lắc đầu, có chút kịp phản ứng: “Mẹ, phải mẹ nói…..”

“Nói gì, nói mẹ tạm thời có việc nên mấy ngày nữa mới tới đây được phải ?”

Tề Hàn Tinh như bừng tỉnh, anh hiểu rồi, thì ra là mẹ cố ý, mục đích là muốn anh mất cảnh giác, tới kiểm tra đột xuất, chứng minh chuyện nữ giúp việc là thật hay anh chỉ nói dối thôi. Mẹ anh cho rằng, với cá tính của anh thì thể nào tìm nữ giúp việc thật, cùng lắm là tìm người giả mạo hòng qua mắt bà. Nhưng bà hoàn toàn ngờ, người giúp việc giả mạo hiện tại của anh ngoại trừ kỳ hạn làm việc trong tháng ra, những thứ khác đều làm rất tốt, khác gì người giúp việc thật sự.

“Mẹ, chẳng lẽ đúng như vậy sao?”

“Vốn dĩ là như vậy, nhưng con nói nên để con đợi quá lâu, cho nên mẹ giao lại mọi chuyện cho cha con xử lý rồi đáp may bay tới Đài Loan, con nói xem mẹ có tốt với con ?”

Tốt, tốt cái đầu, ý đồ tốt chút nào, Tề Hàn Tinh bất đắc dĩ thì thầm trong lòng.

“Bác Tề”, thấy Lưu Uẩn Từ chỉ mải lo nói chuyện với Tề Hàn Tinh, đường xa lặn lội tới đây lại ném khách quý như cô sang bên, Trần Đình Lỵ đợi giới thiệu bên cạnh bà vào nhà. “Thì ra đây chính là anh Hàn Tinh mà lúc nào bác cũng nhắc đến sao!”

“Đúng rồi, Red, mẹ quên giới thiệu, đây là con gái bạn thân của cha con, tên là Trần Đình Lỵ. Đã lâu tới Đài Loan rồi, cho nên lần này đặc biệt theo mẹ qua đây chơi.”

Cười với cô theo phép lịch sự, đột nhiên Tề Hàn Tinh chạy ra phía sau Lưu Uẩn Từ, cưỡng ép kéo Lâm Ngôn Hi qua, “Mẹ, đây là nữ giúp việc của con, cô ấy tên là Lâm Ngôn Hi.” Nếu anh đoán lầm, ‘nữ giúp việc’ lúc đầu mẹ anh định đưa đến cho anh chính là cô Trần Đình Lỵ này, cho nên mẹ đưa Trần Đình Lỵ đến, nếu như bắt được anh có nữ giúp việc như nói, thì có thể thuận nước đẩy thuyền để cô gái này ở lại nhà anh.

“Mẹ biết rồi, lúc mới bước vào mẹ hỏi qua rồi.” Dường như Lưu Uẩn Từ biết được suy nghĩ của anh, liếc nhìn thấy anh đang nắm chặt tay Lâm Ngôn Hi.

Lâm Ngôn Hi nhanh chóng rút tay ra khỏi bàn tay anh, đột nhiên Tề Hàn Tinh phục hồi lại tinh thần, sau đó cô vào vai nữ giúp việc ân cần hỏi: “Tề phu nhân, Trần tiểu thư, biết là hai vị muốn ngồi xuống uống tách trà, hay là muốn về phòng nghỉ ngơi chút?”

“Đương nhiên là muốn ngồi xuống uống tách trà rồi, chuyện này còn phải hỏi sao?” Cảm thấy Lâm Ngôn Hi giống nữ giúp việc bình thường, Trần Đình Lỵ vội vàng bày ra ệu bộ nữ chủ nhân, ý muốn giẫm cô ở dưới chân.

Hoàn toàn coi trọng thái độ đổi khách làm chủ của Trần Đình Lỵ, Lâm Ngôn Hi tỉ mi hỏi lại lần nữa ý kiến của Lưu Uẩn Từ: “Vậy phu nhân có muốn uống trà trước ạ?”

“Cũng được, phiền cô pha giúp tôi ly cà phê là được rồi.”

“Vâng.” Lâm Ngôn Hi khom người, xoay bước ra khỏi phòng khách.

“Anh Hàn Tinh, sao anh lại đưa về loại giúp việc này, cô ta căn bản chẳng có kinh nghiệm gì cả!” Không đợi Lâm Ngôn Hi khỏi tầm mắt, Trần Đình Lỵ vội vàng nói huyên thuyên với Tề Hàn Tinh.

Bình tĩnh nhìn Trần Đình Lỵ nghi ngờ năng lực người giúp việc của mình, Tề Hàn Tinh tỏ vẻ ềm đạm lễ độ nói: “Cô nghĩ sai rồi, Ngôn Hi là người giúp việc rất tốt, sau khi cô ấy tới đây, cả căn nhà rực rỡ lên hẳn, nếu rảnh rỗi cô có thể xem thử, cô biết cô ấy làm tốt công việc của mình như thế nào.”

“Thật sao?” Trần Đình Lỵ nhìn khắp căn phòng bằng ánh mát soi mói, bắt bẻ, mặc dù thừa nhận nhưng cũng thể phản bác được, nơi này thực sự khuyết ểm nào cả.

Không thèm để ý Trần Đình Lỵ, Tề Hàn Tinh lại kéo Lưu Uẩn Từ ngồi xuống ghế salon rồi ngồi xuống cạnh bà, “Mẹ, máy báy lâu như vậy, chắc mẹ mệt lắm, mẹ ngồi xuống nghỉ chút .”

Lưu Uẩn Từ ngồi xuống, trong lòng khỏi hoài niệm nhìn khắp căn phòng, “Hai năm rồi, nơi này vẫn như cũ, thay đổi chút nào.”

“Mẹ, nơi này do tay mẹ bài trí, sao con dám tùy tiện đảo lộn chứ?”

“Con nói hay lắm, mẹ thấy là con lười động tay vào thì đúng hơn.” Lưu Uẩn Từ nhìn con trai bằng ánh mắt nuông chiều.

“Anh Hàn Tinh”, thấy mình bị lạnh nhạt ở bên, Trần Đình Lỵ vội vàng ngồi xuống bên cạnh Tề Hàn Tinh, dựa vào người anh, “Thật ra thì anh cũng cần tốn tiền thuê người giúp việc làm gì, sau này em giúp anh xử lý chỗ này là được rồi.”

“Không cần đâu, cô là khách, như vậy thật phiền cô quá, hơn nữa cô cũng sắp về Mỹ.” Anh biết phụ nữ ai cũng rất thích anh, chỉ ngoại trừ cô nàng Lâm Ngôn Hi kia, mà cái cô Trần Đình Lỵ này cũng thật quá nóng vội!

“Em có thể ở lại……”

Đúng lúc này, Lâm Ngôn Hi cắt lời Trần Đình Lỵ: “Tề phu nhân, Trần tiểu thư, mời dùng cà phê.”

“Mẹ, con thêm đường với sữa cho mẹ nhé!” Cảm kích nhìn Lâm Ngôn Hi, Tề Hàn Tinh ân cần đứng lên, thừa cơ thoát khỏi Trần Đình Lỵ.

“Tề tiên sinh, tôi chuẩn bị cơm trưa.” Lâm Ngôn Hi trở lại phòng bếp.

Không để cho Tề Hàn Tinh có gian hít thở, Trần Đình Lỵ lại định dính lấy anh, “Anh Hàn Tinh, em……”

“Mẹ, con gọi Ngôn Hi chuẩn bị phòng cho hai người.” Hai người phụ nữ chưa kịp nói thêm lời nào, Tề Hàn Tinh chạy trối chết về phía phòng bếp.

“Red, con làm sao vậy? Nói thế nào Đình Lỵ cũng là khách từ xa tới, con thể tiếp đón người ta nhiệt tình chút được sao?” Khi chỉ còn hai mẹ con ở cạnh nhau, Lưu Uẩn Từ nhịn được mở lời trước.

“Mẹ, cô ấy nhiệt tình như vậy, lại thêm cả con vào nữa, vậy phải là cháy nhà rồi sao?”

Vừa buồn cười lại biết làm thế nào, Lưu Uẩn Từ nhẹ nhàng quở trách: “Con chỉ giỏi ngụy biện thôi.”

Gương mặt anh tỏ vẻ vô tội, “Mẹ cũng nhìn thấy còn gì, sao trách con được?”

“Được rồi, coi như Đình Lỵ nhiệt tình hơi quá, nhưng đó là vì nó sống bên Mỹ lâu rồi, nên tính cách có phần nhiệt tình, phóng khoáng hơn chút thôi mà.”

“Cùng lắm con cần nữa là được chứ gì.”

“Thật vậy? Mẹ thấy con thay đổi phụ nữ xoành xoạch, thế nào cũng nghe con kêu cần vậy?” Đứa con trai này của bà thay đổi rồi, lúc trước gặp người phụ nữ nào cũng nhẹ nhàng dịu dàng là thế, bất kể là ai cũng cự tuyệt, vậy mà bây giờ anh lại nói có hứng thú.

“Con…..” Đúng rồi! Anh làm sao vậy? Trước kia gặp phải người phụ nữ như Trần Đình Lỵ anh phối hợp rất ăn ý cơ mà, tại sao bây giờ lại cảm thấy mất hết khẩu vị? Có lẽ nào…. Không, anh với Lâm Ngôn Hi chút liên quan nào hết, bởi vì Trần Đình Lỵ là người mà mẹ gài ‘bẫy tình’ cho anh nên mới có cảm xúc đặc biệt, đúng, nhất định là như vậy!

Đến nước này, anh đùn đẩy trách nhiệm nói: “Mẹ, mẹ đừng phí công vô ích nữa, con thích người như cái cô Trần Đình Lỵ đó đâu.”

“Vậy con thích phụ nữ như thế nào, giống Lâm Ngôn Hi à?” Lưu Uẩn Từ hào hứng dò hỏi anh.

Nhịp tim bỗng nhảy lên cái, Tề Hàn Tinh lắc đầu, làm bộ buồn cười nói: “Mẹ, mẹ nói gì vậy, chẳng qua Lâm Ngôn Hi cũng chỉ là nữ giúp việc của con, có liên quan gì tới chuyện này đâu chứ?”

“Hừm! Mẹ thấy hai đứa thân thiết với nhau thì có.”

Đúng thế, anh thay đổ thái độ từ lúc nào, tại sao anh chút cảm giác gì hết vậy? Anh nghi ngờ suy nghĩ.

“Giỏi lắm…., con đừng đóng kịch trước mặt mẹ nữa, con tưởng mẹ nhìn ra được con có ý với người ta chắc? Con đó, nếu như ngay từ đầu nói ra chuyện con có người con yêu thương thì tốt rồi, mẹ đỡ phải khẩn trương lo lắng kén chọn cho con.”

Dù sao bà vẫn thích cô bé Đình Lỵ này, vừa nhiệt tình dễ thương lại đáng yêu vui vẻ, bà thấy Đình Lỵ rất hợp với Tề Hàn Tinh. Nhưng hôm nay gặp cô bé Lâm Ngôn Hi này, cũng thể nói là thích được, Lâm Ngôn Hi khí chất thanh nhã, ềm tĩnh chín c, nhìn qua cũng đoán được cô là con nhà gia giáo, nếu so sánh hai người với nhau thì Đình Lỵ có vẻ quá trẻ con.

Thật ra bà cũng là người mẹ rất sáng suốt, ép buộc con trai mình nhất định phải lấy người nào, chỉ cần anh có thể thay đổi tính chơi bời như hiện tại, tập trung tìm kiếm đối tượng kết hôn nghiêm túc, như vậy là đủ rồi.

“Mẹ, con với Ngôn Hi thật sự có gì hết, mẹ đừng suy đoán lung tung nữa.” Đúng là anh tò mò về Lâm Ngôn Hi, nhưng có nghĩa là có ý muốn an phận với cô như mẹ nói.

Lưu Uẩn Từ vỗ vỗ vai anh, “Con nghĩ mẹ là trẻ con dễ lừa gạt lắm sao? Người con lừa gạt là mẹ thông thái của con đấy, lại còn nói dối hả?” Tên nhóc con này còn nhìn ra được sao, chỉ cần Lâm Ngôn Hi xuất hiện, anh tự chủ mà nhìn người ta chằm chằm. Lại còn biện minh nữa!

“Con nói thật mà, con với cô ấy thật sự hề có chút ý tứ nào cả.”

Lưu Uẩn Từ nhún vai, thờ ơ nói: “Tùy con thôi, con thích nói thế nào thì nói, tốt nhất là buổi tối lên giường nhắm mắt lại mà suy nghĩ, tự nói với mình câu đó lần nữa xem thử.”

“Tại sao ạ?”

“Con nghe người ta nói sao? Lúc gian xung quanh yên tĩnh chính là lúc dễ nói ra lời thật lòng nhất.”

“Mẹ!” Tề Hàn Hàn Tinh ủ rũ nhìn bà chằm chằm, anh bị mẹ hại chết mất, nghe bà tra tấn hồi như vậy, chắc tối nay anh ngủ ngon được rồi.

“Kêu la gì chứ?” Lưu Uẩn Từ bày ra bộ mặt vô tội, cùng lắm bà chỉ dạy cho anh cách nhìn thấu nội tâm của mình thôi mà.

Tề Hàn Tinh bất giác thở dài, anh nói được gì bây giờ, càng nói càng chứng tỏ anh có tật giật mình, chi bằng anh tiêt kiệm chút hơi sức cho rồi, “Mẹ, mẹ nghỉ ngơi trước , đợi lát nữa ăn cơm con gọi mẹ.”

Trong phòng chỉ còn lại mình Lưu Uẩn Từ, bà đắc ý cười ha ha rất thỏa mãn, lần này bà tới đây quả uổng phí chút nào, từ trước tới giờ bà chưa từng thấy bộ dạng khốn khổ này của Tề Hàn Tinh bao giờ, rốt cuộc bây giờ cũng có thể thấy được rồi. Thú vị thật!

 

 

Comments