apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Phong Lưu Diễm Chủ - Chương 01

Phong Lưu Diễm Chủ

Tác giả:

Chương 01

Công việc làm hoàng đế này thật phải để người làm.

Tề Hạo lần thứ n trong lòng than thở chính mình số khổ.

Phụ hoàng ở Đại Tề Lập Quốc này cho tới nay luôn là vị quân vương bậc nhất dũng mãnh uy vũ, lại mưu tính sắp tới đem Trung Nguyên thống nhất, ngờ bị mũi tên bắn lén mà đoạt tính mạng. Từ đó, Tề Quốc lâm vào u tối 10 năm nội loạn.

Cho đến mười năm năm trước, đương kim Tể Tướng Lý Hữu Hợp, đại tướng quân Chu Bằng cùng tiền võ lâm minh chủ qua đời Bộ Kinh Vân tổ chức Nghĩa Dũng quân, dẹp yên thiên hạ, đề cử tiểu muội Tề Hạo là Tề Tuyên đăng cơ làm vua, Tề Quốc mới được ổn định.

Tám năm trước, Lý Hữu Hợp cùng Chu Bằng tìm được Tề Hạo, khi đó Tề Hạo đang ở trong hiệu cầm đồ làm chưởng quầy, mơ ngày, kiếm đủ tiền, có cửa hàng của chính mình.

Bởi vậy, khi có người đến cung nghênh trở lại kinh thành thừa kế đế vị, thiếu chút nữa hù chết .

Làm hoàng đế nha… Nghe qua thực uy phong, nhưng biết làm hoàng đế như thế nào a! Muốn nói đến việc gảy bàn tính buôn bán thì tinh nhanh vô cùng, nhưng làm vua thi hành biện pháp chính trị, trời mới biết danh hiệu “Quân vương ” kia lại hề cách xa vạn dặm. (NN: Ý anh là anh ngờ mình lại là vua đấy ạ !!!!! )

Hắn mặc dù tự xưng mình học hành bằng ai, nhưng tốt xấu gì cũng đọc qua vài ngũ thư, hiểu được làm vua dễ, kiên quết chịu về kinh.

Nhưng Lý Hữu Hợp cùng Chu Bằng lấy cớ là cốt nhục của tiên hoàng lưu lạc nhân gian, bắt ép nhập kinh, tạm sống ở tướng phủ, ngày ngày ghé lỗ tai nhắc nhắc lại là Tề Tuyên ngu ngốc, mục đích là để kích trong lòng bắt đầu có ý chí chiến đấu, ra mặt cùng Tề Tuyên nhất tranh đế vị.

Tề Hạo tìm mọi cách chối từ, có lẽ là Tề gia huyết mạch thiên tính(1) ( (1) ý nói có huyết mạch tốt được trời phù hộ), Đại Tề Lập Quốc hơn hai trăm năm nay chưa bao giờ từng xuất hiện con cháu hoàng thất vì đoạt ngôi vị hoàng đế mà xảy ra việc tàn sát lẫn nhau. Tề Hạo tuy chỉ gặp qua Tề Tuyên có lần, nhưng cũng từ đáy lòng muốn cùng nàng tranh chấp.

Chính là nằm mơ cũng nghĩ đến, tiểu cô nương kia vừa được hai mươi tuổi nhưng lại vướng phải mối tình đầu, từ bỏ đế vị cùng Bộ Kinh Vân bỏ trốn, khi tiêu dao giang hồ, lầm vào Quỷ Vực Vân Sơn Mộng, khiến cho bị quái vật trong núi hại tính mạng.

Tề Hạo thể nề hà gì nữa, bị thúc giục ép lên đế vị.

Thời gian trôi mau. Chuyện làm hoàng đế này được gần năm năm. Ngày cũng như đêm làm việc vất vả, bất quá thiếu niên hai mươi lăm tuổi, lại bận rộn xử lí chính vụ phiền toái đến mức đầu bay đầy ngân tinh(2) ((2)sao).

Hiện tại cũng soi gương. Ai lại thích nhìn mình có bộ dáng chưa già yếu ? (NN: Vâng, em biết Hạo ca là người cực kì coi trong nhan sắc ạ … Hắc hắc hắc~~)

“Hoàng thượng, Lí đại nhân muốn xin cầu kiến.” Nội thị báo lại.

Tề Hạo thán khẩu dài khí(3) ( (3)thở dài). Này giờ tý, có việc gì thể chờ đến lâm triều rồi nói, thế nào mà đang đêm phải nhập cung ?

“ Cho vào. ” Hắn vô lực vẫy vẫy tay, xem ra đêm nay lại được ngủ. Hắn nhịn được nghi ngờ, sách sử viết có tam cung lục viện bảy mươi hai phi tần vậy minh quân làm thế nào được? (Ý nói việc quá nhiều nếu có tam cung lục viện thì muốn làm minh quân cũng được. ) Có thể xử lý thích đáng rất nhiều chính sự, cuộc sống lại vô cùng hương diễm, đáng thương đăng cơ đến nay, vẫn rảnh rỗi mà tuyển phi nạp thiếp!

“ Thần Lý Hữu Hợp, khấu kiến Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. ” Lý Hữu Hợp vào ngự thư phòng, liền cúi người bái.

“ Bình thân. ” Tề Hạo thấy thực phiền chán lễ tiết vô vị này. Lý Hữu Hợp nửa đêm đòi vào cung, tất có truyện quan trọng, nói thẳng luôn , muốn làm phiền toái như vậy làm gì? Nhưng xem Lý Hữu Hợp đầu đầy tóc bạc, do vì việc nước ngày đêm làm việc vất vả, cũng nói nhiều gì nữa, chỉ nói “Lý khánh có việc gì tấu đến?”

.

“ Khải tấu Thánh Thượng, Hoài Bắc lũ lụt, đại đê hỏng mất, nước sông bao phủ Phù châu nay hướng Tân châu mà . Trăm vạn nạn dân thể tiếp tục chịu được nữa, thần thỉnh Thánh Thượng hạ chỉ chẩn tai(4) ” ( (4)xem xét để giải quyết tai ương).

Đầu Tề Hạo dường như sắp muốn nổ tung. “Đại đê phải mới năm kia mới cho tu sửa, như thế nào lại vỡ?”

“Hoàng thượng Phù châu mưa to ba tháng, nước sông đều dâng so vơi đê cao hơn nhiều, cho nên … ” Đây là thiên tai cũng có biện pháp a!

Tề Hạo hoài nghi minh có phải hay bị nguyền rủa, đăng cơ tới nay, hết thảy mọi việc đều tự mình làm, nghiêm khắc thực hiện luật pháp, ước mong làm cho dân chúng được cơm no áo ấm. Nhưng là trời thương , hai năm nước lụt lớn, ba năm hạn hạn kéo dài. Tai nạn này tựa hồ vĩnh vô chỉ tẫn(5) dây dưa với . ( (5)vĩnh viễn bao giờ chấm dứt. )

Người ta nói cái gì Chân Long Thiên Tử, tất có được sự ưu ái của trời. Có phải hay trời sinh có mệnh hoàng đế, cho nên vừa bước lên đế vị, những phá sự lạn sự(6) đều xuất hiện? ( (6)Ý nói những việc tốt )

Lý Hữu Hợp thấy khuôn mặt u sầu, hai đầu gối gập lại quỳ xuống, “Hoàng thượng nhân từ yêu dân, dân chúng năm ngày qua tốt hơn nhiều, chỉ còn lại ít hoạn nạn nhỏ, Đại Tề ta cho đến giờ bất quá vẫn rất bình thường, Hoàng Thượng cần quá mức sầu lo.”

Không phải có trăm vạn nạn dân gặp họa hay sao? Như vậy mà nói là tốt sao? Đánh chết cũng tin.

“Hoàng Thượng, vùng sông Hoài từ xưa hạn hán, lũ lụt ngừng, cho đến bây giờ cũng thể giải quyết triệt để, đây chắc hẳn là thiên ý.” Lý Hữu Hợp dập đầu xuống đất, muốn Tề Hạo yên tâm, đừng làm chính mình sinh bệnh.

“Trẫm biết, hiện đang nghĩ chỉ xử lí tai ương này, giao cho khanh toàn quyền xử lý. ” Tề Hạo nói, “Ngoài ra sau tai ương này dân chạy nạn đều tự chạy về quê hương, từ quan phủ đem phân phát nông cụ, xem như tạm thời cho dân mượn tiền, đợi sau này thu sau. Lại ngay cả thuế má cũng miễn .”

“Thần thay đại vạn dân, tạ bệ hạ long ân.” Lí Hữu Hợp lại dập đầu tó ý muốn thối lui.

Tề Hạo suy nghĩ chút “Lý khanh, đễ tránh cho quan viên địa phương đến cứu tế chậm, thay trẫm tuyên chỉ xuống, phàm cứu tế có công, giúp được nhiều dân chạy nạn ổn định cuộc sống nhất. Quan thăng ba cấp, thưởng nghìn lượng bạc.”

“Tuân chỉ” Lý Hữu Hợp rồi.

Tề Hạo phiền não cũng có biến mất. Từ khi thi hành chính sách triều đình cho dân chúng mượn tiền hơn ba năm, quốc khố quả thật vẫn còn đủ, nghe được tấu chương các nơi dân chúng đối với chính sách này chính là mừng rỡ như ên.

Nhưng hoàng loạt thiên tai nhất nhất xảy ra, nhìn lại ngân khố tiêu hao còn mảnh, chẳng lẽ lũ lụt có khả năng trị tận gốc? Hàng năm chỉ đắp bờ cũng chỉ là lấy rổ trúc múc nước, công dã tràng.

“Ai!” Hắn xoa xoa hai thái dương đau nhức, biết sau chuyện này, tóc bạc đầu biết muốn nhiều thêm mấy cái?

“Chỉ mong trời cao thương hại, làm cho mưa to này ngừng !” Lại tiếng thở dài “Trẫm…” Nói chưa xong, thanh âm thanh nhã như thu cúc lại mang chút hiu quạnh ở bên người vang lên.

“Thay bằng việc hỏi trời, bằng dựa vào chính mình.”

Tề Hạo kinh ngạc xoay người, chỉ thấy bóng trắng – đúng vậy, chính là bóng trắng, từ đầu đến chân bao phủ mảnh trắng thuần kiết. Này là cái gì vậy a?

Hắn đang muốn mơ miệng, sau đầu đau đớn, liền mất ý thức.

Khi Tề Hạo tỉnh táo lại, cả người bị cái áo ngủ bằng gấm trói thật kỹ càng. Chỉ còn đầu là lộ ra bên ngoài.

Dưới thân chuyển động làm cho nhận ra đang ở chiếc xe ngựa. Xe nhanh biết là muốn hướng phương nào.

“Có người hay ?” Hắn kêu, muốn biết ai có bản lĩnh như vậy, có thể nửa đêm đột nhập hoàng cung trói đem ? Lại là nguyên nhân vì sao?

Làm hoàng đế mấy năm, cũng gặp qua vài ba thích khách, mục đích cũng chính là giết , nhưng nếu là cướp… Hắn lớn nhất Tề Quốc, chỉ cần vơ vét vét tài sản, tại sao lại phải trói lại?

“Ngươi quả nhiên giống như trong lời đồn đại, ngu ngốc.” Đúng là thanh âm thanh nhã như cúc kia. “Không có người đánh xe, người cho rằng xe ngựa tự mình vận chuyển được sao?” (NN: Anh ngu nhưng mà anh làm được vua đấy chị ạ.)

Tề Hạo hơi cứng họng, thiếu chút nữa nghẹn chết. Nữ nhân này bắt cóc là bắt nạt .

“Ngươi là ai? Vì sao bắt cóc trẫm? Phải biết đây là tội lớn tru di cửu tộc. ”

“Thật ngại, ta từ nhỏ cha mẹ đều mất, trong cửu tộc chỉ có người là ta.” Nữ tử nói . “Vả lại, người muốn giết ta cũng phải xem có khả năng hay Người có năng lực vẫn là nói ít , đỡ phải bị đập nát mông, lúc đó đừng nói ta cứu ngươi. ”

Cách màn xe, Tề Hạo căn bản nhìn thấy bộ dáng của nữ tử, nhưng dạng thanh âm thanh nhã kia này, cũng là quá nhĩ khó quên. Hắn xác định mình chính là chưa bao giờ nghe qua (NN: Hạo ca yên tâm huynh từ giờ phải nghe liên tục a!!!!! Hạo ca: Ta can tâm, tình nguyện mà…. )

Nói cách khác bọn cướp kia là người lạ, nghe khẩu khí nói chuyện của nàng, tựa hồ đối với biết rất rõ, hơn nữa ấn tượng phi thường tốt. Hắn biết mình khi nào đắc tội với mạc danh kì diệu nữ nhân?

“Người đến tột cùng là người phương nào?”

“Dừng!” Nữ tử đột nhiên kéo dừng xe ngựa.

Lúc này bắt đầu có ánh sáng mặt trời, bị trói chặt giống như bánh chưng Tề Hạo làm sao giữ thân thể yên ổn được, lập tức liền theo chỗ ngồi cao lăn xuống, đụng vào cửa xe mới dừng lại.

“Ai a!” Cả người bị bọc bởi áo ngủ bằng gấm, đụng vào thành xe, có thể đầu là do thiếu phòng bị, nháy mắt, đầu liền có hơn vài cục u sưng to.

Không chút để ý tới Tề Hạo ở trong xe kêu ai ai, nữ tử đeo tay nải nhảy xuống xe.

Dưới ánh trăng, nàng chậm rãi cởi ra thân áo trắng, thân thể doanh khiết như ngọc từ tử bày ra, bộ ngực sữa đầy đặn, tiêm tiêm mảnh mai, phong tình lay động theo gió.

Nàng di chuyển đùi ngọc thon dài, giống như xuân thần, lại giống như thiên tiên lạc phàm trần, từng bước bước vào thủy đầm (Hồ nước a!)

Thời tiết cuối xuân, gió bắc ngừng, nhưng bàn đêm hàn khí vẫn tỏa ra như trước.

Nữ tử lại chỗ nào thấy lạnh, khoái hoạt tẩy trừ thân thể, quần áo trong ngoài đều cởi bỏ, dùng tạo giác (Vật dùng để cọ người khi tắm) cẩn thận xoa bóp, kì cọ thật kĩ, dường như muốn đem thân mình thoát khỏi tầng da.

Tắm giặt sạch ước chừng hết nửa canh giờ, nàng rốt cục cũng vừa lòng, bước ra khỏi thủy đàm, mở bao quần áo lấy ra lọ dầu vừng, trà lượt từ đầu đến chân, lại lấy ra thân áo trắng để thay.

Lúc này, thái dương phía chân trời hiện hồng quang rực rỡ, trời sắp sáng.

Nữ tử qua mở cửa toa xe, Tề Hạo thùng thùng thùng lăn xuống dưới.

Hắn vốn chính là nhờ cửa xe c nên mới giữ vững được thân mình, hiện tại cửa bị mở, nghĩ khó mà mất cân bằng.

“Ai a!” Áo ngủ bằng gấm tuy dày nhưng đá nhọn đâm vào người đau xót. Coi như Tề Hạo số đen đủi , mới lăn hai vòng, liền đụng vào gốc cây đại thụ, đầu lại thêm vài cục u.

Nữ tử thấy thân toàn bụi, chán ghét bĩu môi. “Bẩn chết được.”

Nghe vậy, cỗ lửa giận theo ngực bốc thẳng lên đỉnh đầu Tề Hạo. “Là ai làm trẫm trở nên chật vật như vậy?” Co rút lại uốn éo, liều mạng chuyển động thân thể, ánh mắt rụt cuộc nhìn đến tử, thoáng có chút ngẩn ngơ.

Chỉ thấy nàng tóc đen như mực, buông vai thật dài, rơi thẳng xuống tận thắt lưng. Đúng lúc, phía Đông mặt trời bắt đầu mọc, mái tóc đen kia ẩn hiện trong ánh hoàng kim, sáng bóng lóng lánh. Vô cùng động lòng người.

Nàng thân áo trắng, bạch miệt (cái tất), bạch hài, thật giống viên ngọc tuyết, đúng là trắng hoàng toàn.

Nàng giờ phút này cư nhiên chưa đeo lại khăn che mặt màu trắng, Tề Hạo vẫn là liếc mắt cái liền nhận ra nàng chính là bóng trắng biết nói đột nhiên xuất hiện ở ngự thư phòng kia.

Hắn còn thực sự đánh giá khuôn mặt nàng, hai cái mắt, cái mũi, cái miệng hơi hé ra, ngũ quan khuôn mặt bình thường đến cực ểm, cũng nói được là đẹp hay xấu. Nhưng vừa nhìn, lại nhìn, nhìn đến ba lần, nhìn xem khuôn mặt này như thế nào in sâu trong mắt , trong đầu dần dần mơ hồ hiện ra hình tượng.

Đây là cái dạng nữ nhân gì a? Có thể bình thường đến như thế này? Nhưng nàng lại có thể tự do lại trong thâm cung, đưa ra khỏi kinh thành mà kinh động bất cứ kẻ nào.

“Ngươi là ai?” Hắn xác định chưa từng nghe qua thanh âm của nàng. Nhưng nàng có khuôn mặt rất bình thường, có lẽ từng gặp qua, nhưng tuyệt đối nhớ được. Hắn đành phải thử hỏi. “Chúng ta quen nhau sao?”

“Ta mới xui xẻo như vậy, quen loại người hôn quân vô đạo.” Nói xong, nàng đeo cái bao tay, thay cởi bỏ áo ngủ bằng gấm, “Đứng lên, vào trong đó tắm.” (NN: Èo, bạo lực thế tỷ tỷ… )

“Ngươi–” Hắn chưa kịp nói hết lời, nàng muốn nhẫn nại đem chân ngọc, cước đá vào trong hồ.

Đàm thủy kia lạnh đến tận xương làm cả ngươi run run lên cái, suýt nữa thở nổi.

“Hảo…Hảo hảo hảo…Lạnh…” (NN: Ơ, Hạo ca lạnh mà hảo là sao thế???) Hai hàm răng va vào nhau lập cập, học cẩu nhi tứ chi di động, hướng bờ mà chạy (Hic, Hạo ca bị nói là học theo tiểu cẩu…ta hận, ta hận mụ mụ a!!)

“Trước khi tắm sạch, cho phép lên.” Nàng tiện tay ngắt mảnh lá cây bắn xuyên qua, lại đem đánh ngã vào hồ nước.

Cô lỗ, cô lỗ (Làu nhàu, lải nhải), Tề Hạo uống phải hai ngụm nước, thiếu chút nữa chết đuối.

Từ chối cả buổi, mới bắt đầu toát ra thủy diện. “Cái người đàn bà ên kia, rút cuộc muốn như thế nào (NN: Tinh thần đấu tranh trỗi dậy….Dư mà hơi quá thì pải >.<… Mất hình tượng quá ca ui!!!). Hắn vốn là người nhã nhặn, hơn nữa lại làm hoàng đế vài năm, bị thượng thư bộ lễ bắt đọc trăm vạn tự Đại Tề lễ chế, dám nói Đại Tề tối biết lễ nhân (Câu này ý nói là dám nói Đại Tề biết đối nhân xử thế tốt nhất.) nhưng cũng tuyệt đối nghiêm túc thực hiên quy củ.

Nhưng hôm nay, là bị nữ nhân này bắt cóc, lại bị phi đá, lại rơi xuống nước. Đến người ôn nhu nhất cũng muốn phát cuồng.

“Đầu ngươi có vấn đề sao? Trẫm cùng người thù oán –” Miệng mấp ma mấp máy, lại phát ra tiếng. Bởi vì nữ nhân lăng nhất ểm á huyệt .

“Tên của ta kêu Tần Khả Tâm, người có thể gọi ta là Tần cô nương hay Tần đại phu. Còn dám mở miệng nói những lời sạch , cho dù có người bảo vệ người, ta cũng giết ngươi.” Nàng miệt thị liếc mắt cái nhìn . “Dù sao ngươi cũng là loại phế vật, còn sống cũng là lãng phí cơm gạo.”

Tề Hạo hít hơi vào ngực, lại bị nước lạnh khiến đông cứng cả người phát run, bất ngờ hít mạnh hơi, liền bất tỉnh trôi .

“Không thể nào?” Tần Khả Tầm mắt thấy Tề Hạo chìm vào trong nước, mặt càng lộ vẻ khinh thị. “Trên đời này sao có loại nam nhân vô dụng như vậy?”

Nhưng lại thể trơ mắt nhìn chết, nàng lắc đầu, tay áo rẽ nước, mang thân ướt đẫm ra.

Tề Hạo tỉnh lại hai lần, tinh thần mê man, cả người bủn rủn vô lực.

Hắn thậm chí thể xác định là bản thân tỉnh, hay là vẫn đang trong cơn choáng váng.

“Uống thuốc .” Một cái thanh âm thanh nhã cui vào bên tai, thậ phần quen thuộc, tất cả thống hận nháy mắt nảy lên trong lòng, giãy dụa ngưng tụ tầm mắt, quả nhiên nhìn thấy bóng dáng tuyết trắng.

Hắn mới vừa mở miệng ra, lại phát hiện như có lửa thiêu, nửa ểm thanh âm cũng phát ra được.

Hắn oán hận nhìn Tô Khải Tâm thong thả với lấy cái bát, liền bước chân hướng tới.

Dáng người lay động kia, vốn là cực kì động lòng người, nhưng ở trong mắt , lại khác yêu ma.

Nàng muốn đến tra tấn sao? Đáng chết, tỉnh lại, muốn phản kháng mới đúng. Nhưng mà, quá yếu ngay cả ngón tay cũng nâng được.

Hắn chỉ có thể trợn mắt nhìn nàng, hung hăng trừng nàng. Quân tử báo thù, ba năm muộn. Tề Hạo báo thù, ba mươi năm cũng chờ. Tần Khả Tâm, chờ xem!

Hắn bực mình hừ tiếng, chuẩn bị thành hổ lạc bình dương bị khuyển khi (Hổ xuống đồng bằng bị chó bắt nạt).

Nhưng là –

Tay tuyết trắng nhỏ bé của nàng lại dán lên cái trán , vừa lạnh vừa ấm làm cho tâm nhảy dựng, sau đó cả người thư thái.

“Vẫn còn phát sốt a! Thân thể của ngươi thật kém, mới ngâm trong nước lạnh chốc lát bị nhiễm phong hàn.” Nàng tắm cả nửa canh giờ cũng việc gì đâu! Buông bát thuốc, động tác nàng mềm nhẹ dìu ngồi dậy, bón uống dược.

Tề Hạo chỉ cảm thấy đầu óc càng hỗn độn. Tần Khả Nhân này tại sao mỗi lúc dạng? ở thủy đàm biên, nàng lãnh khốc lại vô tình, lúc này nàng cư nhiên lại sợ dược nóng , cẩn thận đem dược thổi nguội. Lại bón dược giúp .

Hay là đầu thật sự có bệnh, ên rồi ?

Uống ngụm dược, lập tức ngậm nhanh miệng, hề nhận “hảo ý” của nàng. Trời biết nàng thật sự hảo tâm hay là giả tỉnh táo? Hắn sợ thuốc này vừa uống hết, nàng lại muốn bắt chịu tội.

Đối với việc hợp tác, nàng cũng có chút hờn giận, bắt đầu có hứng thú mi hơi hơi nhíu.

“Dược rất khó uống sao?” Nàng nhấp ngụm dược. “Hình như là có chút khó uống.”

Nàng buông bát thuốc, ra ngoài.

Tề Hạo lại bắt đầu giường giãy dụa đứng lên, g nghĩ thừa dịp lúc nàng rời liền đào tẩu, đáng hành động nàng nhanh chóng, mà lại thân hư thể thiếu. Giường còn chưa xuống được, nàng trở lại.

Hắn trừng lớn mắt, thể tin được nàng có tâm tốt như vậy, sợ chịu nổi dược khó uống, cố ý cho thêm gia vị — khoan , dúm bột phấn kia khiến tay chân bất động ? Tỷ như làm cho toàn thân ngứa, tả ngừng.

“Nhanh chút, dược lạnh, công hiệu cũng kém .” Nàng bưng bát thuốc ngồi vào bên người , ôn nhu ôm đầu của , làm cho tựa vào ngực nàng, muỗng lại muỗng bón dược cho .

Trong phút chốc, trong đầu ầm vang trận. toàn thân tri giác chỉ có cảm thấy ấm áp cùng hương thơm.

Hắn phải tiếp xúc qua nữ nhân, trong cung đống thị nữ mơ ước Thánh Thượng ân sủng, để bay lên làm phượng hoàng. Nhưng đối với cái loại gây rối ôm chặt tính tiếp cận, phi thường bài xích, mỗi khi có cung nga (cung nữ xinh đẹp) khiêu khích , đều là ghê tởm đến muốn nôn.

Nhưng hiện tại, dựa vào trong ngực Tần Khả Tâm, lại tim đập nổi như trống, xương cốt toàn thân giống như là muốn hòa tan ra.

Hoài nghi đối với dược đều bị quăng đến chín tầng mây, chỉ cần nàng cầm thìa trong tay đưa qua miệng , liền tự động há mồm, lúc lâu sau, đem bát dược uống sạch .

Nàng từ trong người lấy ra cái khăn thêu, nhẹ nhàng lau chút dược còn sót lại khóe môi .

Mặt mày kia vốn bình thường, trong thời khắc này, đúng là quang hoa lóe chói mắt. Tề Hạo nhất thời nhìn đến ngây người, khắp toàn thân mềm yếu, lại biết lúc này là nằm mộng hay là thật.

Tần Khả Tâm chiếu cố rất tốt, lại dìu nắm ngủ, thay kéo lại góc chăn.

“Ngươi ngủ chút, toát mồ hôi nhanh tốt lắm.” Tiếng nói vẫn như cũ thanh nhã, nhưng vào tai lại giống như thạch chàng đồng chung (đập đá khua đồng), rung động trong lòng khiến tê liệt.

Si ngốc, nhìn nàng thu dọn bát thuốc rời , thân hình yểu ệu như tế liễu theo gió đong đưa, từng trận tươi mát, nhè nhẹ mềm mại đáng yêu, làm cho đầu óc càng thêm hôn trầm.

Cũng biết là do dược lực phát tác, hay là do nàng quá phong tình, câu thần hồn của mất rồi. chỉ cảm thấy tinh thần thong thả bay lên cao. Trên chưa đến trời, dưới tới đất, mê mê man man giữa trung. Thị lực có thể nhìn được, chỉ là bóng trắng diễm lệ phi vũ.

Hắn há mồm muốn kêu lại tiếng động, thân thủ nghĩ muốn bắt lấy, nhưng mỗi khi chạm vào trước quần áo nàng, bóng trắng lại đổi phương hướng.

Hắn chỉ có thể ở trong lòng kêu: “Tần cô nương,…Tần cô nương…” Cũng là đuổi nàng, đuổi nàng đến thở hồng hộc, do thấy giai nhân ở hướng nào.

Hắn vừa nóng vừa mệt, cũng biết chính mình đuổi theo nàng bao lâu. Giống như vừa trải qua mười mấy cái xuân thu (Ý nói là mười mấy năm), lại giống như chỉ vừa mấy khoảnh khắc.

Thân hình đột nhiên chấn động, mắt lại trợn lên, làm gì có bóng dáng của Tần Khả Tâm. Hắn vẫn như trước nằm giường, mồ hôi ướt đẫm áo.

Nguyên lại đúng là hồi mộng xuân.

Nhưng như thế nào lại chân thật như thế? Hắn nhếch miệng cổ họng dã còn bỏng rát như lửa đốt nữa, ngược lại cỗ ngọt ngào nảy lên. Dần dần, chỉ còn cảm thấy hương vị ngọt ngào.

Hắn biết chính mình ăn cái gì, nhưng mĩ vị như thế chỉ có thể so với bàn đào trời.

Chẳng lẽ liên quan tới bát dược kia? Trong lòng nghi hoặc.

Bỗng nhiên, nghe được có người kêu “Tần đại phu”. “Tần đại phu” Là chỉ Tần Khả Tâm sao? Nàng thực có y thuật.

Hắn chống thân mình ngồi xuống. Một thân mồ hôi ẩm ướt bị gió lạnh thổi qua, rùng mình cái. Không ngừng kéo lấy chăn, bao quanh lấy thân thể, chỉ lộ ra cái đầu ở bên ngoài.

Thật cẩn thận nằm xuống giường, hai chân vẫn là có chút như nhũn ra, nhưng khí lực dần dần hồi phục.

Tần Khả Tâm nếu thật sự là đại phu, uống bát dược này có thể làm chỏ trọng bệnh phong hàn trong người biến mất, y thuật có thể nói là thông thần. (NN: Hạo ca có đề cao Tâm tỷ quá thế…*nói nhỏ* chỉ là bệnh phong hàn thôi mà có phải “trọng bệnh” gì đâu ^^ )

Hắn ôm chăn ra cạnh cửa, đẩy cửa phòng ra, nhìn lên nhìn xuống, xác định mình ngủ ở gian lầu hai của quán trọ. Mà dưới kia nguyên bản là nơi dùng cơm, giờ phút này cái bàn bị chuyển chỉ còn hé ra, Tần Khả Tâm yên vị ở nơi nào. Trước mặt nàng đoàn người sắp xếp thật dài, dõi mắt nhìn lại, cũng thấy người cuối hàng.

Tần Khả Tâm đang bắt mạch cho người ta, chẩn trong chốc lát, liền cúi xuống viết ra dược đan, để cho bệnh nhân bốc thuốc.

Tề Hạo dựa vào cửa phòng nhìn nửa ngày, phát hiện Tần Khả Tâm xem bệnh rất nhanh, hành văn liền mạch, lưu loát, chỉ lát, có tới mười người ngàn ân vạn tạ lĩnh dược đan rời .

Bất quá người xếp hàng thực sự nhiều lắm.

Nửa ngày nhìn xuống dưới, thấy người đưa nàng tiền xem bệnh. Nàng đúng là đang chữa bệnh từ thiện.

Nghĩ đến nàng buộc đưa từ hoàng cung ra, đường tìm mọi cách sỉ nhục, khiến bệnh nặng. Còn tưởng rằng nàng là người tâm địa độc ác, đầu óc ên cuồng là nữ nhân ên. Không nàng chính là là thần y tái thế vì dân.

Trong lòng phẫn nộ đối với nàng cũng tiêu, còn lại chỉ có tràn đầy thưởng thức. Giống như khi nàng giúp uống thuốc, có ôn nhu cùng chăm sóc.

Không biết nàng là thần thánh phương nào? Như thế nào lại trở mặt giống phiên thư (Phiên thư: Là lật sách. Câu này ý nói là trở mặt nhanh, tương tự câu “Nhanh như trở bàn tay” của VN.)

Cũng nhớ qua bao lâu, tóm lại xem nàng tìm ánh mắt nàng, quanh thân khí lực cũng dần biến mất.

Hắn biết chính mình đang bệnh nặng mới khỏi, hẳn là nên nghỉ tạm, nhưng lại buông tha cho cơ hội được ngắm nàng.

Làm người chữa bệnh từ thiện Tần Khả Tâm chỉ hiền lành, quanh thân giống như có kim quang, lóa mắt như Quan Thế Âm Bồ Tát đại từ đại bi giáng thế.

Khuôn mặt thường thường phàm phàm, tư thải giống như thu cúc, lạnh nhạt, thoát tục lại thanh nhã.

Hắn dựa thân mình vào cửa phòng, chậm rãi xuống, cũng biết là bị phong tư của nàng làm mê say, vẫn là thể lực cạn kiệt. Té xỉu.

Hắn chính là muốn nhìn nàng. Nhắm mắt lại chớp mắt, bên môi vẫn như vậy hàm chứa nụ cười hạnh phúc.

Chương sau
Comments